Chương 659: Vô Đề
Cố Kiếm Sinh lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Ít nhất tôi chưa từng nghe nói qua. ͏ ͏ ͏
- Thật sao, nhân loại thật sự là càng ngày càng ngu xuẩn, các ngươi sống ở thời đại hòa bình, thật là quá an nhàn rồi. ͏ ͏ ͏
Cô gái tóc dài nói. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh cau mày, nhưng còn không chờ cậu ta đặt câu hỏi, cô gái đó liền mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Để thuận lợi làm việc, gọi ta là An Khê là được. ͏ ͏ ͏
- An nghỉ? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói. ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, ý nghĩ của ngươi khiến ta không thích, là An Khê, là Khê trong khe suối nhỏ. ͏ ͏ ͏
An Khê nói. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- An Khê tiền bối, nếu như ngài muốn đi Thất Tình Hải, tốt nhất mặc quần áo vào. ͏ ͏ ͏
An Khê cau mày: ͏ ͏ ͏
- Vạn vật sinh linh sinh ra đã là như vậy, nhân loại các ngươi đúng là phiền toái, dối trá. ͏ ͏ ͏
Nói là nói như vậy, nhưng thân thể An Khê còn đang bị nước biển vây quanh, cuối cùng nước biển rút đi. ͏ ͏ ͏
Mái tóc dài ban đầu biến hóa vừa vặn đến eo, nhưng vẫn như là gợn sóng. ͏ ͏ ͏
Trên người cô ta mặc một bộ lam y. ͏ ͏ ͏
Sau xoay người nhìn Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Như vậy được chưa? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Rất đẹp, rất thích hợp. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói thật, nhưng hắn không có ý nghĩ khác. ͏ ͏ ͏
An Khê là tiên tử rất thành thục, không thể nghi ngờ, tiên tử như vậy cũng có vẻ đẹp tuyệt thế. ͏ ͏ ͏
Theo Cố Kiếm Sinh, An Khê là tiên tử đẹp nhất, có sức hấp dẫn nhất, đời này hắn gặp qua. ͏ ͏ ͏
Tương tự, cũng là một vị tiên tử, để cho người cảm giác xa vời nhất. ͏ ͏ ͏
Cái loại cảm giác xa vời này, là Tĩnh Nguyệt, Đan Tuyết, Lục Nguyệt Tuyết không cách nào so sánh. ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, ánh mắt ngươi rất tinh khiết, rất tốt. ͏ ͏ ͏
An Khê nhìn Cố Kiếm Sinh nói. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không phải là rất thích người, ừ, cho nên hắn không có bất kỳ ý nghĩ gì. ͏ ͏ ͏
An Khê xoay người đi về phía trước: ͏ ͏ ͏
- Trong nhân loại, người giống như ngươi, rất hiếm thấy. Đi thôi, đi tìm hiều một chút về sự phồn hoa của nhân loại đi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh sờ lông Tiểu Lê một cái, hắn cảm thấy có cần phải mang nó theo không. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này Tiểu Lê vẫn một mực rúc ở trên người Cố Kiếm Sinh, trực giác nói cho nó biết, cô gái này rất đáng sợ. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- So với tưởng tượng của anh không giống nhau sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ở trên mặt biển, nhìn về phía trước cười nói. ͏ ͏ ͏
Ở góc độ như vậy, có thể để cho bọn họ thấy đường chân trời trên biển, giống như trên mặt biển tử sắc có vô số ngôi sao. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng kinh ngạc nhìn tất cả các thứ này, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Tử quang nơi này xuất phát từ đâu? Bọn họ đã tìm hiểu nguyên nhân chưa? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gõ đầu Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Anh nói chuyện không thể nhìn không khí một chút sao? Tại sao lúc trước em lại bị anh theo đuổi chứ? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tựa vào trên người Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng nói đến nguồn gốc, thật ra thì vẫn có người thử đi tìm hiểu, nhưng không thu hoạch được gì, chỉ coi nó như kỳ tích. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Đồ vật mà khoa học không cách nào giải thích, nói rõ trình độ khoa học còn chưa đủ phát triển. Đồ vật tu chân không cách nào giải thích, vậy nói rõ tu vi Người tu luyện còn quá yếu kém. Nhất định vật này có nguồn gốc, mà nguồn gốc vượt xa nhận thức người tìm hiểu. Chuyện này nói rõ dưới biển mặt này khả năng có đồ vật ghê gớm. Vật này cũng có thể là nguy hiểm trí mạng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không phải đang đùa, ánh sáng tím này để cho hắn có chút cảm giác kỳ quái. ͏ ͏ ͏
Đây không phải là ánh sáng thiên nhiên, mà là thuộc về vật gì đó. ͏ ͏ ͏
Hắn không cách nào nhìn thấy nguồn gốc ánh sáng tím, nhưng không thể không đề phòng vật này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cầm tiền xu trong tay, hắn muốn thử nhìn xem ánh sáng này có nguy hại đối với bọn họ hay không. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Ý thức nguy cơ cao như vậy à? Là bởi vì biết tu chân tồn tại sao? Nếu như chúng ta nghỉ phép bình thường, chắc chắn anh sẽ không nghĩ như vậy đúng không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hạ xuống. ͏ ͏ ͏
Hắn lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Em đừng suy nghĩ nhiều, theo thói quen mà thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bĩu môi: ͏ ͏ ͏
- Có phải tu chân cho anh áp lực không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ghé người vào trong ngực Giang Tả, ôm Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Thật ra thì vợ anh rất lợi hại, anh không cần quá lo lắng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết nói gì, lời của hắn rất bình thường mà. ͏ ͏ ͏
Nếu như để đám người Xích Huyết Đồng Tử nghe được, nhất định sẽ cảnh giác trước tiên, nếu không phải khiếp sợ một chút, thì chính là cảnh giác. ͏ ͏ ͏
Còn dưới cái nhìn của Tô Kỳ, thì có chút thần kinh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thuận thế ôm Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ, rất lợi hại. Nhưng em cũng không cần suy nghĩ nhiều, chồng em không có yếu ớt như em nghĩ đâu, cũng không có chịu áp lực gì. Thời gian lâu dài em sẽ biết, cho nên ngoan ngoãn yêu đi là được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Tả, sau đó chu mỏ nói: ͏ ͏ ͏
- Anh còn không có nếm thử xem em có ngọt hay không đấy. ͏ ͏ ͏
- Tối nay đi, có người tới. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn phương xa nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ rất hiếu kỳ, nhưng sau đó xoay người nhìn về phía ánh mắt Giang Tả nhìn đến. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn thấy ở phía xa trên mặt biển có hai người đi tới. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏