Chương 676: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 676: Vô Đề

- Thật sự so tài thái thịt sao? Tại sao không trực tiếp thi đấu làm đồ ăn? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương không giải thích được nói. ͏ ͏ ͏

Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏

- Có lẽ quá phiền toái, giống như ăn lẩu và ăn thức ăn xào vậy. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương không biết nói cái gì với bọn họ nữa, ngày ngày chỉ biết ăn lẩu thôi. ͏ ͏ ͏

Những người này còn ngày ngày dùng danh tiếng Liễu tỷ tới giảm giá, theo hắn biết, Liễu tỷ cũng bị giảm giá đến ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏

Cũng không phải Chung Dịch Dương để ý chuyện giảm kia, mà là những người này chỉ biết có ăn lẩu, có dám ăn thứ khác hay không? ͏ ͏ ͏

Tài nấu ăn của hắn rất cao, nhưng cả đám người không biết thưởng thức. ͏ ͏ ͏

Chỉ có Phá Hiểu đạo hữu hiểu được, đến khiêu chiến tài nấu ăn. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này Giang Tả cũng đi tới nơi này, vậy mà lại tranh tài thái thịt, thật đúng là kỳ lạ. ͏ ͏ ͏

Bất kể thế nào so với đao ý cũng quá cách điệu đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Thái thịt sao, bình thường đều để nấu ăn, còn người tu luyện biết làm thức ăn đều là tiên trù. Như vậy cơ hội tìm được tình nhân sẽ tăng thêm, bất kể nam nữ đều giống nhau. ͏ ͏ ͏

Còn không chờ Giang Tả tỏ thái độ, Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏

- Dĩ nhiên, người giống như ông xã của em, chỉ có thể thái thịt, còn làm đồ ăn thì vô cùng thê thảm, thật là hiếm thấy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Chuyện này trách ai chứ? ͏ ͏ ͏

Hắn cũng muốn làm một người nấu ăn ngon, không biết sao trời không chiều hắn, hắn đã thật sự cố gắng rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc trước, thời điểm hắn mạnh nhất cũng đã thử, nhưng toàn thất bại, chuyện này thật là không giải thích nổi. ͏ ͏ ͏

Cho nên hắn đã sớm từ bỏ rồi, kiếp trước buông tha, kiếp này sẽ không làm lại. ͏ ͏ ͏

Ngược lại kiếp này có Tô Kỳ, cô ấy cũng không phải là không muốn nấu cơm. ͏ ͏ ͏

- À, sau này em nấu cơm, biến thành bà nội trợ thì anh không được chê em. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Lấy tốc độ tu luyện yêu nghiệt của Tô Kỳ, khoảng cách cô biến thành bà nội trợ quá xa xôi. ͏ ͏ ͏

Nhưng coi như thật sự biến thành như vậy, Giang Tả cũng không để ý. ͏ ͏ ͏

Sau khi trải qua kiếp trước, thật ra hắn chỉ để ý Tô Kỳ, hoặc có lẽ là linh hồn cô. ͏ ͏ ͏

Linh hồn đáng yêu vạn người mới có một, độc nhất vô nhị. ͏ ͏ ͏

- Có được hay không? ͏ ͏ ͏

Thấy Giang Tả không trả lời, khiến Tô Kỳ mất hứng la lên. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Được. ͏ ͏ ͏

- Lần sau anh có thể trả lời nhanh lên một chút hay không? Kéo dài lâu như vậy khiến em có cảm giác giống như ép anh vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hừ một tiếng, sau đó thấp giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu không phải nhiều người ở đây, khẳng định không để yên cho anh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả véo véo mặt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Tô Kỳ vĩnh viễn là Tô Kỳ, vĩnh viễn là đẹp nhất, không có ngoại lệ. Dù sao cũng là vợ của anh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vốn muốn nói cái gì, nhưng đột nhiên kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu Mặc? Tại sao bọn họ cũng tới? ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả cũng quay đầu nhìn, phát hiện thật sự là đám người Tiêu Tiểu Mặc. ͏ ͏ ͏

Nhưng những người này đến, hắn không cảm thấy bất ngờ, đây cũng là một đám người trẻ tuổi có ý nghĩ. ͏ ͏ ͏

Chỉ là có chút hơi buông thả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không ghét bọn họ, ngược lại còn có chút coi trọng bọn họ. ͏ ͏ ͏

- Người gầy teo, lạnh lùng, nhìn như một nữ lưu manh kia là bạn của em, gọi là Tiêu Tiểu Mặc. Lúc trước mới vào tập đoàn Thiên Hòa, cô ấy đã từng giúp em. Sau này vẫn thường liên lạc. A, người đó là tiên tử Liễu Y Y, rất đẹp đúng không? Cô ấy đã cứu Y Nhược, coi như là ân nhân cứu mạng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

- Cần đi qua chào hỏi không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏

- Không cần, lần này đi ra ngoài chỉ có hai người chúng ta, không muốn bất luận người nào tham dự. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ có đi chào hỏi hay không, Giang Tả cũng không để ý. ͏ ͏ ͏

Lần này sẽ không có lúng túng như Thánh Địa lần trước. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa Ma Tu Mặc Ngôn không có ở đây, hẳn là sẽ không không nói lời vô lễ. ͏ ͏ ͏

Nếu không Giang Tả lo lắng hắn không nhịn được ra tay. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tô Kỳ không đi cũng tốt, bọn họ có thể chơi đùa vui vẻ, không cần để ý bất luận kẻ nào. ͏ ͏ ͏

Có Dịch Thần Đan nên không có ai có thể nhận ra bọn họ, chuyện này càng tốt. ͏ ͏ ͏

Về phần bọn họ tới tranh tài, Giang Tả chỉ có thể mặc niệm vì bọn họ. ͏ ͏ ͏

Làm đồ ăn hắn thật không biết, một trăm hắn cũng không phải là đối thủ của Chung Dịch Dương, nhưng đao pháp thì mười ngàn tên Chung Dịch Dương cũng không phải là đối thủ của hắn. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Người kia gọi là Chung Dịch Dương, là ông chủ phòng ăn Duyên, tuyệt không thể tả, làm đồ ăn rất giỏi, phải chú ý một chút, lần tranh tài này nhất định là có anh ta. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏