Chương 679: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 679: Vô Đề

Lúc này tu sĩ kia nói: ͏ ͏ ͏

- Đây là người tổ chức cố ý để mọi người đều không nhìn thấy hay sao, ai cắt gọn, của ai sáng lóng lánh, ai hỗ trợ ai, đều bại lộ ở dưới ánh mắt tất cả mọi người. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, chuyện này không liên quan tới hắn. ͏ ͏ ͏

Tu sĩ kia nắm đao, không khỏi hỏi ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu không cắt sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chưa đến lúc. ͏ ͏ ͏

Tu sĩ kia gật đầu, sau đó bắt đầu dựa theo Giang Tả nói, cắt từng chút một, không có dừng lại chút nào. ͏ ͏ ͏

Mà ngay tại lúc này, Giang Tả thấy trong sân có một luồng ánh sáng hạ xuống, thật sự rất nhanh. ͏ ͏ ͏

Chuyện này đã nói lên người kia cắt xong, nhưng mà vệt ánh sáng này còn không bằng đèn flash. ͏ ͏ ͏

- Ngay cả yêu cầu cơ bản đều không đạt tới, đạo hữu có thể rời chỗ. ͏ ͏ ͏

Tiếng nói của người chủ trì lại vang lên một lần nữa. ͏ ͏ ͏

Từ đầu đến giờ mới qua một phút, đã có rất nhiều đèn flash nhấp nhoáng. ͏ ͏ ͏

Không thể nghi ngờ tất cả những người này đều phải rời chỗ. ͏ ͏ ͏

Trước mắt, một người lưu lại cũng không có. ͏ ͏ ͏

Mà Giang Tả vẫn không có động. ͏ ͏ ͏

Trong mắt Tô Kỳ chỉ có Giang Tả, tự nhiên cô có thể thấy Giang Tả, nhưng mà cô không hiểu, tại sao đến bây giờ Giang Tả còn không động. ͏ ͏ ͏

Bởi vì không biết sao? ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn còn ung dung nhìn người khác là chuyện gì xảy ra? ͏ ͏ ͏

Nhìn tiên tử sao? ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Tô Kỳ liền bỏ khả năng này đi, bởi vì bên kia tối như vậy, nhìn người không thực tế. ͏ ͏ ͏

Lại nói Giang Tả đều nhìn người khác cắt Thiểm Tinh Quả. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó Tô Kỳ nghĩ đến một cái khả năng, không phải là Giang Tả đang quan sát người khác cắt thế nào chứ? ͏ ͏ ͏

Được rồi, bất kể có phải hay không, Tô Kỳ đều không nhìn thấy vẻ lo âu hoặc bất an từ trên người Giang Tả, như vậy cô cũng an tâm. ͏ ͏ ͏

Về phần kết quả, thật không có chút quan trọng nào. ͏ ͏ ͏

Lúc này một vệt ánh sáng mãnh liệt đột nhiên phát sáng ở trong đấu trường. ͏ ͏ ͏

Ánh sáng cũng không có chợt lóe lên rôi tắt đi giống như trước đây, mà duy trì rất lâu, không chỉ có như thế, dưới ánh sáng chiếu rọi xuống, toàn bộ sân vốn là đen nhánh, lại có một chút tinh quang xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Mà trung tâm ánh sáng có một vị tu sĩ đứng. ͏ ͏ ͏

Mặt tu sĩ này đầy vẻ khiếp sợ, người này chính là nam tu sĩ bên cạnh Giang Tả được Giang Tả hướng dẫn qua. ͏ ͏ ͏

Nhưng sau khi khiếp sợ, hắn đã tìm được Tâm Nghi Tiên Tử, không khỏi nhìn qua ánh sáng. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà tu sĩ cảm thấy cái nhìn này, không uổng công đi Thất Tình Hải, bởi vì hắn thấy ánh mắt Tâm Nghi tiên tử, so với trước kia không giống nhau, trong ánh mắt có một ít khả năng thành công. ͏ ͏ ͏

Sau đó ánh sáng hạ xuống. ͏ ͏ ͏

Mọi thứ đều biến mất. ͏ ͏ ͏

Mà giọng nói người chủ trì cũng vang lên theo: ͏ ͏ ͏

- Chúc mừng đạo hữu số chín mốt thành công vào vòng trong, tương đối kinh người, vậy mà lại xuất hiện tinh quang, mọi người đang ngồi cũng là lần đầu tiên thấy phải không? Thật ra thì tôi cũng vậy, nếu như không có gì ngoài ý muốn, rất có khả năng vị đạo hữu này chính là quán quân. ͏ ͏ ͏

Có phải quán quân hay không, số chín mốt tự biết, hắn không thể nào là quán quân, hắn nhìn Giang Tả ôm quyền nói: ͏ ͏ ͏

- Đa tạ đạo hữu chỉ điểm. ͏ ͏ ͏

Mặc dù chỉ là biện pháp rất đơn giản, nhưng có chút chuyện người khác không nói, ngươi sẽ vĩnh viễn không biết, ví dụ như sau khi bắt đầu thì không thể dừng lại, cắt đến cái gì cũng không thể dừng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không có nói gì, vừa rồi hắn nhàn rỗi buồn chán nên tùy tiện chỉ điểm, về phần đối phương có thành công hay không, hắn hoàn toàn không thèm để ý. ͏ ͏ ͏

Mà sau khi ánh sáng của số chín mươi mốt hạ xuống, một chùm ánh sáng thêm lớn đột nhiên xuất hiện, nhưng mà vệt ánh sáng này cũng không có chói mắt. ͏ ͏ ͏

Ánh sáng vừa xuất hiện, khiến cho rất nhiều người chú ý, vệt sáng này so với vệt sáng vừa rồi hoàn toàn khác biệt, vừa rồi là một vệt ánh sáng, còn cái này lại là một luồng ánh sáng. ͏ ͏ ͏

Theo ánh sáng xuất hiện, chung quanh bắt đầu xuất hiện vô số ngôi sao. ͏ ͏ ͏

Ngôi sao trải rộng không trung, để cho người ta có một loại ảo giác ngửa mặt nhìn lên bầu trời, liền nhìn thấy tinh không. ͏ ͏ ͏

- Trời ơi, không phải là mạn thiên tinh thần đấy chứ ? ͏ ͏ ͏

- Quả thật rất giống, so với cảnh đêm tôi nhìn thấy không khác lắm, ai nha, vậy mà có thể làm đến bước này. ͏ ͏ ͏

Ánh sao xuất hiện, khiến cho rất nhiều người kinh ngạc. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y cũng nhìn tinh quang nói ͏ ͏ ͏

- Thật đúng là lợi hại, lần này Chung Dịch Dương thua rồi. ͏ ͏ ͏

Trần Ức nói ͏ ͏ ͏

- Y Y tiên tử, nhìn trung tâm xem, sao cô không trước tiên nhìn xem rốt cục là ai trâu bò như vậy. ͏ ͏ ͏

Nghe vậy Liễu Y Y liền nhìn về phía trung tâm ánh sáng, cô phát hiện lại là Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏

Lúc này Chung Dịch Dương cũng đang nhìn tinh không, mặt anh ta mỉm cười, cảm giác mình phát huy rất tốt. ͏ ͏ ͏

- Vậy mà là Chung Dịch Dương sao? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y vui vẻ nói ͏ ͏ ͏

- Vậy không phải là chúng ta có hi vọng lấy được giải thưởng thần bí sao? ͏ ͏ ͏

Dương Mộc nói ͏ ͏ ͏

- Ăn lẩu để chúc mừng được không? ͏ ͏ ͏

Phanh. ͏ ͏ ͏

Dương Mộc bị Tiêu Tiểu Mặc đạp ngã xuống đất, có biết nhìn bầu không khí nói chuyện hay không? ͏ ͏ ͏

- Cái này có phải là mạn thiên tinh thần hay không? ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc hỏi. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không biết, nhưng có thể tới hỏi mọi người, nếu vẫn không được, có thể hỏi Phá Hiểu đạo hữu, chắc hẳn là hắn biết. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc gật đầu ͏ ͏ ͏

- Tôi tới hỏi một chút, có phải những người không qua đều bị đào thải à? ͏ ͏ ͏

Lúc này trong đấu trường đã không còn bao nhiêu người, ánh sáng của Chung Dịch Dương vừa xuất hiện, bọn họ gần như không có bất kỳ hy vọng nào, cho dù là có, cũng bị Chung Dịch bao trùm. ͏ ͏ ͏

Coi như vận may của người số chín mươi mốt khá tốt, làm xong sớm hơn một bước. ͏ ͏ ͏

Nhưng Chung Dịch Dương xuất hiện, cũng khiến cho người đó ảm đạm rời sân. ͏ ͏ ͏

Bởi vì khen thưởng chỉ có một người. ͏ ͏ ͏

Mạnh nhất mới có thể ở lại. ͏ ͏ ͏

Trước khi rời đi người số chín mươi mốt liếc mắt nhìn Giang Tả, nói ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu còn muốn tiếp tục không? ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏