Chương 689: Vô Đề
Lúc sương mù xuất hiện, thật ra thì cũng ảnh hưởng đến Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Nhưng may mà tiểu muội thủy Nguyên tố đủ thông minh, nhanh chóng thay nhau làm tan rã mê trận. ͏ ͏ ͏
Một khi không phá giải được, muốn đi trên đường chính xác nhất, cần phải tốn không ít công sức. ͏ ͏ ͏
- Lại nói, chúng ta ở chỗ này sẽ không đụng phải người khác chứ? ͏ ͏ ͏
Sau khi bọn họ tới, thấy có không ít người đi vào. ͏ ͏ ͏
Theo lý thuyết là sẽ đụng phải người, nhưng đến bây giờ bọn họ cũng chưa từng thấy qua ai. ͏ ͏ ͏
Cho nên Tô Kỳ có chút hiếu kỳ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không trả lời vấn đề này, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Đến lúc đó chẳng phải sẽ biết sao. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Giang Tả lời vừa mới dứt lời, một vị tiên tử mặc quần áo, trang sức màu đen, tóc dài màu đen, đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt bọn họ. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn cố gắng phá giải trận pháp, mặc dù gặp phải trận pháp có chút khó khăn, nhưng cô ấy vẫn có lòng tin phá giải. ͏ ͏ ͏
Có điều để cho cô ấy không nghĩ tới là, sau khi phá giải trận pháp. ͏ ͏ ͏
Chẳng biết tại sao lại xuất hiện hai người. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt thấy hai người kia, Mặc Ngôn liền xông lên. ͏ ͏ ͏
Đùa sao, cùng là đối thủ, gặp nhau đương nhiên là phải đánh cho bất tỉnh, trực tiếp gia tăng phần thắng của cô. ͏ ͏ ͏
Cạnh tranh công bằng sao? ͏ ͏ ͏
Đừng nói giỡn, thân là Ma Tu, ai lại cạnh tranh công bằng với ngươi. ͏ ͏ ͏
Không ngầm chơi xấu là không có khả năng. ͏ ͏ ͏
Về phần tu vi những người này, một người không thấy rõ, một người thì bình thường. ͏ ͏ ͏
Hình như người không nhìn thấy rõ có uy thế Tam giai. ͏ ͏ ͏
Chỉ là Tam giai mà thôi, cũng không phải mỗi một Tam giai đều rất mạnh mẽ, lại nói coi như là Tam giai cũng không sao, cô ấy có cả trăm loại phương thức chạy thoát khỏi nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Huống chi cô gái kia nhìn yểu điệu, ngoan ngoãn như học sinh mà thôi, mạnh mẽ được bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Trước tiên cứ đập rồi lại nói. ͏ ͏ ͏
- Nhớ kỹ tên của ta... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn lợi dụng năng lực ác mộng, bất ngờ đến gần cô gái, ngay sau đó muốn đánh xuống một côn: ͏ ͏ ͏
- Ta là Ma Tu Mặc... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Phanh một tiếng. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn trực tiếp bay rớt ra ngoài. ͏ ͏ ͏
- Ma Tu thật đúng là vô sỉ, vậy mà dám công kích chúng ta. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vẫy vẫy tay, mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Không sai, hai người Mặc Ngôn thấy, chính là Tô Kỳ và Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thấy Mặc Ngôn công kích, ngược lại không có cảm giác gì, coi như bình thường. ͏ ͏ ͏
Ngươi không thể yêu cầu quá nhiều đối với Ma Tu, bọn họ chỉ cần vui vẻ là được. ͏ ͏ ͏
Đánh lén hay không đánh lén, hoàn toàn xem ở tâm tình bọn họ. ͏ ͏ ͏
Về phần quang minh chính đại đánh như vậy, cũng chỉ có một mình Ma Tu Mặc Ngôn mà thôi, dù sao sở trường ác mộng, cũng có tỷ lệ thành công. ͏ ͏ ͏
Còn Mặc Ngôn thì đầy vẻ ngỡ ngàng, không giải thích được vì sao vừa rồi bị đánh, phản ứng cũng không kịp nữa. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Mặc Ngôn liền biết, hai người kia không dễ chọc, tóm lại nên rời đi trước, chờ bọn họ buông lỏng, lại đánh cho một cái. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Mặc Ngôn lấy ra một cái ống trúc, có chút khí thế la lên: ͏ ͏ ͏
- Một nhánh xuyên vân tiễn, thiên quân vạn mã tới gặp nhau. Các ngươi sẽ hối hận vì chọc Ma Tu Mặc Ngôn ta. ͏ ͏ ͏
Hô xong, Mặc Ngôn liền ném ống trúc lên không trung. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò ngẩng đầu nhìn về phía xuyên vân tiễn kia. ͏ ͏ ͏
Lúc này Mặc Ngôn muốn đi vào trạng thái ác mộng, dự định dùng tốc độ nhanh chóng rời khỏi nơi này. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà cô còn chưa kịp tiến vào trạng thái ác mộng, một nhánh kem đã trực tiếp gõ vào bắp chân cô. ͏ ͏ ͏
Mặc dù không bị tổn thương, nhưng buộc cô phải rút lui khỏi trạng thái ác mộng, chạy trốn thất bại. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhìn về phía Giang Tả, có chút không thể tin được. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng, trạng thái ác mộng của cô cũng không phải dễ rút lui như vậy, người này nắm kem tùy tiện ném một cái, liền buộc cô không thể không rút lui khỏi trạng thái ác mộng, không tầm thường. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn không dừng lại chút nào, mở ra không gian ác mộng, cho cô một chút xíu thời gian, cô tuyệt đối có thể chạy thoát. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ phục hồi tinh thần lại, Xuyên Vân Tiễn pháo hiệu kia là giả. ͏ ͏ ͏
Lúc cô cúi đầu xuống, vừa vặn thấy Mặc Ngôn muốn chạy trốn. ͏ ͏ ͏
Cô trực tiếp lấy băng châm ra, ngay sau đó ném ra hai cây, hai cây băng châm trực tiếp đâm vào hai vai Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt không gian ác mộng tắt. ͏ ͏ ͏
Vừa vặn phong bế năng lực không gian ác mộng của Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Không gian ác mộng của Mặc Ngôn cũng không phải quá chặt chẽ, nhược điểm quá rõ ràng, bị Tô Kỳ nhìn ra. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn không tưởng tượng nổi nhìn về phía Tô Kỳ, người này lại thấy nhược điểm không gian ác mộng của cô sao? ͏ ͏ ͏
Làm sao biết được? ͏ ͏ ͏
Tam giai có thể làm tới mức này sao? ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách cũng không thấy được. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nuốt nước miếng nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cho cô biết, nơi này đã bị người chúng tôi bao vây, tốt nhất các ngươi nên chạy thoát thân trước, nếu không chờ chút nữa muốn chạy trốn cũng không kịp. ͏ ͏ ͏
Thấy hai người kia cũng không lên tiếng, Mặc Ngôn không ngừng lui về phía sau: ͏ ͏ ͏
- Haha, các ngươi trò chuyện, tôi đi nhà vệ sinh trước. ͏ ͏ ͏
Thương! ͏ ͏ ͏
Một thanh kiếm trực tiếp cắm ở phía trước Mặc Ngôn, ngăn trở đường đi của cô. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn bị dọa cho giật mình, cô ta lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Hai vị đại ca, không nên vọng động, ta và các ngươi nói chuyện. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏