Chương 695: Vô Đề
An Khê ngồi ở phía sau gian hàng, cô ta cũng nhận ra được biến hóa nơi này. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, nghỉ ngơi đi, nơi này sắp loạn. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không hiểu nhìn về phía An Khê. ͏ ͏ ͏
An Khê không có trả lời, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Đứng ở bên cạnh ta, nếu không ngươi cũng không cách nào thoát đi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Thật xin lỗi tiền bối, nếu như nơi này có nguy hiểm, ta nghĩ rằng nên tìm Tiểu Lê về trước. ͏ ͏ ͏
An Khê không tức giận, mà hỏi lại: ͏ ͏ ͏
- Là con hồ ly kia sao? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh gật đầu. ͏ ͏ ͏
- Ngươi nên biết rằng, nếu như không có ta che chở, ngươi không chết, nhưng rất có thể sẽ hoàn toàn mất đi lý trí, cuối cùng trở thành cái xác biết đi. ͏ ͏ ͏
An Khê nhìn Cố Kiếm Sinh, bình tĩnh nói. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh chắp tay, nói: ͏ ͏ ͏
- Đa tạ tiền bối nhắc nhở. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Cố Kiếm Sinh xoay người rời đi, nếu nơi này nguy hiểm như vậy, hắn phải tìm Tiểu Lê về, sau đó dẫn nó rời đi. ͏ ͏ ͏
Nhìn Cố Kiếm Sinh rời đi, An Khê không có phản ứng gì, mà nhẹ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Nhân loại đã ngu đến mức không biết suy nghĩ sao? Chẳng lẽ hắn không hoài nghi tính chân thực của câu chuyện một chút sao? Nhân loại ngu xuẩn. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đám người Trần Ức vẫn đang ăn lẩu. ͏ ͏ ͏
Mấy người Xích Huyết Đồng Tử cũng đã đi ra, Mặc Ngôn càng tỉnh hồn lại. ͏ ͏ ͏
Bây giờ có ăn, tự nhiên bọn họ sẽ không bỏ qua. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là tài nấu ăn của Chung Dịch Dương, thật sự rất lợi hại. ͏ ͏ ͏
Mặc dù Chung Dịch Dương không phải Tiên Trù chân chính, nhưng đồ ăn hắn làm không hề kém Tiên Trù. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng được Giang Tả tự mình chứng nhận qua. ͏ ͏ ͏
Mặc dù Giang Tả không biết bình phẩm thức ăn gì gì đó, nhưng hắn cảm thấy đồ ăn ngon, thì hẳng định là ăn ngon. ͏ ͏ ͏
- Hai người kia thật là lợi hại, không giống Ma Tu, chỉ biết hù dọa, không biết rõ lai lịch đối phương lại đột nhiên xông lên. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y ăn lẩu nói. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Thật ra thì là chuyện ngoài ý muốn, khi đó tình thế cấp bách, nếu không tôi cảm thấy tôi có thể thành công. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Những người khác cũng không nói gì, người này không hiểu cái gì gọi là giáo huấn. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết đang nghịch điện thoại di động, đột nhiên trở nên sững sờ, sau đó đưa điện thoại di động cho Xích Huyết Đồng Tử bên cạnh nhìn. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử liếc mắt nhìn, trực tiếp mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu nhắn tin tới, nói mau rời khỏi Thất Tình Hải, càng nhanh càng tốt. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đại lão ở Thất Tình Hải sao? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn đang ăn lẩu cũng ngạc nhiên, miếng lẩu từ trên đũa rơi xuống. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
- Cô sao vậy? Lại muốn dọa người sao? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nuốt vài ngụm nước miếng nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi nghĩ đến một loại khả năng. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cũng nghĩ đến một loại khả năng, hơn nữa khẳng định phù hợp với Ma Tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
- Xong, xong, có phải tôi muốn chết hay không? Tôi đã nói rồi, làm sao người bình thường lại kinh khủng như vậy, toàn bộ đường lui của tôi đều bị chặn lại, hơn nữa vẻ mặt không thích nói chuyện, ngạo nghễ tận cùng, làm sao người bình thường có thể làm được. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn đứng ngồi không yên, cô có tính là đi dạo một vòng ở Quỷ Môn Quan hay không? ͏ ͏ ͏
Sau này còn có chuyện đó nữa hay không? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
- Ý cô nói người qua đường Giáp kia là Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
- Rất có khả năng, đao pháp của Phá Hiểu đã sớm siêu phàm nhập thánh, người như vậy rất ít, nhất là ở bên trong tu sĩ cấp thấp. ͏ ͏ ͏
Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏
- Nói như vậy người đi đường Ất là vợ Phá Hiểu sao? Nhưng không phải vợ Phá Hiểu cho rằng Phá Hiểu là người bình thường sao? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn cau mày: ͏ ͏ ͏
- Đúng, hơn nữa vợ Phá Hiểu cũng không có cao như người đường đi Ất, tu vi càng không có khoa trương như vậy. Đúng rồi, người qua đường Ất kia cũng đặc biệt kinh khủng, mạnh đến mức không đúng, phóng cái châm liền khiến không gian ác mộng của tôi không có hiệu quả. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Mặc Ngôn bừng tỉnh đại ngộ: ͏ ͏ ͏
- Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi, thật ra người kia không phải là vợ Phá Hiểu, mà là Thánh nữ Thánh Địa. Tu vi gần giống nhau, chiều cao cũng không khác mấy, khí chất có điểm giống. Sở dĩ bọn họ dùng Dịch Thần Đan, là vì che giấu tai mắt mọi người, dù sao một người là Thánh nữ, một người là đạo lữ đệ tử khác Thánh Địa. Mà rõ ràng Phá Hiểu không có thi triển toàn bộ thực lực, hắn đang từ từ tấn công Thánh nữ. Vậy tôi có an toàn hay không? Tôi giúp Phá Hiểu một tay, khiến cho hắn giả bộ thoả đáng, hắn còn đốt tóc tôi, càng có thể giành được tâm hồn Thánh nữ. Phá Hiểu đại lão thật cao tay. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Những người khác: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Không thể không nói, trên phương diện liên tưởng, não bộ Mặc Ngôn đặc biệt mạnh. ͏ ͏ ͏
Nhưng không người nào có thể xác nhận chuyện này, đi hỏi, vậy thì càng không thích hợp. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải giống như Mặc Ngôn suy đoán thì thôi, nếu thật là như vậy, vậy thì có chút không thể lộ ra rồi, ngộ nhỡ giết người diệt khẩu thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Ba! ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử trực tiếp vỗ bàn, thiếu chút nữa bị Mặc Ngôn dẫn dắt lạc đề. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏