Chương 702: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 702: Vô Đề

- Hay lại hi vọng vào Phá Hiểu đại lão, nhắc tới lần này không thấy cái gì nổ mạnh, Phá Hiểu đại lão sẽ không ở chỗ này chứ? ͏ ͏ ͏

Ma Tu Mặc Ngôn nói. ͏ ͏ ͏

Hiện tại cô ấy dẫn đường chạy ở phía trước. ͏ ͏ ͏

Vì chỉ có cô ấy chạy nhanh nhất. ͏ ͏ ͏

Nếu như điều kiện cho phép, cô đã sớm mở không gian ác mộng ra chạy, đáng tiếc tiêu hao quá lớn, không chịu được. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết lắc đầu, sau đó bấm chữ trên điện thoại di động. ͏ ͏ ͏

Chỉ là vừa mới bấm được một nửa, cô đã dừng lại. ͏ ͏ ͏

Cô phát hiện không ai nhìn cô bấm chữ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thế nhưng lại không muốn nói chuyện, những người này biết Độc Tâm Thuật thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Nhắc tới cô cũng nên đi học Truyền m Nhập Mật. ͏ ͏ ͏

Có lẽ cô sẽ thích nói chuyện. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏

- Không liên lạc được với Phá Hiểu đại lão, không xác định xảy ra chuyện gì, hoặc là bởi vì người đi đường Ất? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Cô thật sự cho rằng người kia là Tĩnh Nguyệt Thánh nữ à? ͏ ͏ ͏

Ma Tu Mặc Ngôn không phục nói: ͏ ͏ ͏

- Tại sao không thể? Tôi suy luận hợp tình hợp lý. ͏ ͏ ͏

Lúc này Lục Nguyệt Tuyết lại bấm chữ. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà còn chưa bấm xong, Xích Huyết Đồng Tử liền nói: ͏ ͏ ͏

- Lục Nguyệt Tuyết nhờ người hỏi qua rồi, Tĩnh Nguyệt Thánh nữ vẫn luôn ở thánh địa, không có đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn khinh thường: ͏ ͏ ͏

- Ăn Dịch Thần Đan tìm người giả dạng là được. ͏ ͏ ͏

Lúc này Dương Mộc nói: ͏ ͏ ͏

- Sao mọi người không đặt giả thiết, người qua đường Giáp kia không phải là Phá Hiểu đại lão? Hơn nữa, tại sao mọi người không nhìn phía sau? Ngộ nhỡ có vui mừng. ͏ ͏ ͏

Tất cả mọi người đều sững sờ, sau đó liếc mắt nhìn ra sau lưng. ͏ ͏ ͏

Cứ như vậy, Mặc Ngôn trực tiếp nhảy đứng lên, sau đó mở ra không gian ác mộng. ͏ ͏ ͏

- Nhanh lên một chút nhanh lên một chút, mở hai lần thì mọi người phải cõng tôi đấy, đến lúc đó nhớ cho tôi Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn la lên. ͏ ͏ ͏

Nếu lúc này không tiếp tục dùng không gian ác mộng chạy trốn, không chừng sẽ không trốn thoát. ͏ ͏ ͏

Bởi vì bọn họ thấy con cá voi kia đang hướng về phía bọn họ. ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc là đi ngang qua hay là hướng đến chỗ bọn họ, ai cũng không dám chắc chắn. ͏ ͏ ͏

Nhưng nếu ở lại khẳng định là không dám. ͏ ͏ ͏

Vạn nhất thật sự hướng bọn họ đến, Mặc Ngôn thật sự có thể tới thứ đoàn mua sắm. ͏ ͏ ͏

Mà sau khi cá voi bay đi, toàn bộ bờ biển Thất Tình Hải nhanh chóng thoát khỏi uy áp to lớn, tất cả mọi người đều khôi phục tự do. ͏ ͏ ͏

Nhưng dưới sự ảnh hưởng của cảm xúc hỗn loạn, rất nhiều người đang ở trong trạng thái tinh thần không bình thường. ͏ ͏ ͏

Cũng may tác dụng Dịch Thần Đan vẫn còn, mới để cho những người đó không tiến đến một bước ác liệt. ͏ ͏ ͏

Lúc này một tên Quỷ Tu đi tới bên cạnh m Chấn Thiên nói: ͏ ͏ ͏

- Còn có thể tiếp tục Ma m Thiên Trọng Tấu không? Hoạt động của chúng ta phải tiếp tục, nếu không rất khó nói sẽ xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Cá voi cũng không có thật sự rời đi, dường như nó ăn no muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏

Đối với nó mà nói người trên bờ biển Thất Tình Hải, chính là món ăn trên bàn, tự nhiên phải coi chừng. ͏ ͏ ͏

Chủ nhân nó đi gấp, không mang nó về nó cũng không để ý, ngược lại có ăn là được. ͏ ͏ ͏

Lần trước ăn giống như vậy, cũng không biết đã qua biêu năm. ͏ ͏ ͏

Đám người Xích Huyết Đồng Tử đã cách xa cá voi, tâm hồn bị hù dọa không còn. ͏ ͏ ͏

Vừa rồi cá voi đến gần một chút, bọn họ đã cảm giác được bất thường, nếu không phải Mặc Ngôn tăng thêm không gian ác mộng, nếu không phải Xích Huyết Đồng Tử không bị ảnh hưởng, không chừng bọn họ đã bị giữ lại. ͏ ͏ ͏

Cá voi vùi ở trên một mảnh đất trống, ngay sau đó tản mát ra uy áp mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏

Tất cả đỉnh núi xung quanh đều bị uy áp của nó bao trùm. ͏ ͏ ͏

Giống như đang nói cho người ngoài biết, nơi này là địa bàn của nó, không ai được phép tới. ͏ ͏ ͏

Còn đám người Xích Huyết Đồng Tử chạy không đủ xa, bị uy áp ngoài rìa bao trùm. ͏ ͏ ͏

Mặc dù không nghiêm trọng, nhưng rất ảnh hưởng hành động. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương khẩn trương nói: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta bị phát hiện sao? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không hẳn, nhưng đừng có dùng tu vi phản kháng, nếu không rất dễ bị phát hiện. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn trực tiếp nằm trên đất: ͏ ͏ ͏

- Không, không được rồi, không gian ác mộng không mở được nữa, hơn nữa Y Y Tiên Tử nói như thế, tôi cũng không dám mở. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Chậm rài đi ra ngoài, khoảng chừng ngàn mét. ͏ ͏ ͏

Đám người Tiêu Tiểu Mặc cũng nằm xuống, chừng ngàn mét sao. ͏ ͏ ͏

Dưới tình huống bình thường, đối với những tu sĩ cấp một như bọn họ mà nói, thật không coi vào đâu. ͏ ͏ ͏

Nhưng bây giờ bọn họ đứng lên cũng không nổi, chỉ có thể bò. ͏ ͏ ͏

Một nghìn mét là khái niệm gì? ͏ ͏ ͏

Một giờ cũng bò không xong. ͏ ͏ ͏

Nhưng không bò thì phải chờ chết, vẫn là bò đi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏