Chương 709: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 709: Vô Đề

Tiên Linh Phủ Chủ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Sửa đổi đơn giản một chút, bằng không nó lớn lên cũng rất hung. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Cho nên, đây là Sáp Sí Hổ? Nghe nói Sáp Sí Hổ rất lợi hại, nó đáng giá được các ngươi tốn công tốn sức như vậy sao? ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ cười giải thích: ͏ ͏ ͏

- Không phải là Sáp Sí Hổ, mà là hung thú Cùng Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng không nói gì: ͏ ͏ ͏

- Lại là hung thú sao? Sao ca ca cứ một mực gây khó dễ với hung thú vậy? Lần này lại muốn cho ta? ͏ ͏ ͏

Đây đúng là hung thú Cùng Kỳ, thật ra thì Giang Tả cũng là lần đầu tiên thấy. ͏ ͏ ͏

Kiếp trước hắn chưa từng thấy Cùng Kỳ, hắn đặc biệt xem bói qua. ͏ ͏ ͏

Không có tin tức gì, trên lý thuyết hẳn là chết rồi. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng là đưa muội, về phần tại sao nhất định phải gây khó dễ với hung thú, đại khái là hung thú tương đối lợi hại. ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ cũng rất lợi hại, hơn nữa còn rất đáng yêu, tại sao ca ca không đi bắt Huyền Vũ chi tổ cho ta? ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng chu mỏ. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ cười không lên tiếng, có thể bắt sao? ͏ ͏ ͏

Người ta rất có danh vọng. ͏ ͏ ͏

Nhưng Tần Thiên Ngưng cũng không để ý quá nhiều, chỉ nói một chút mà thôi. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó cô ấy hỏi: ͏ ͏ ͏

- Vậy ta có phải gọi Hỗn Độn ra đánh một trận hay không? ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Tại sao, Hỗn Độn chọc giận muội ư? ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng nói: ͏ ͏ ͏

- Thu phục hung thú không phải là chấn nhiếp nó sao? Ca ca nói qua, đánh không lại không nhất định phải đối mặt trực tiếp, có thể làm tan rã từ mặt bên. ͏ ͏ ͏

Lời này không sai, nhưng đánh Hỗn Độn là có ý gì? ͏ ͏ ͏

Thấy Tiên Linh Phủ Chủ không hiểu, Tần Thiên Ngưng liền nói: ͏ ͏ ͏

- Biết xao sơn chấn hổ không? Ta có thể đánh Hỗn Độn để chấn nhiếp Cùng Kỳ, dù sao một con cũng lớn như ngọn núi, một con dài như lão hổ vậy. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Ngay cả Giang Tả ở một bên cũng sửng sốt, cái suy nghĩ này có chút lợi hại. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà làm được sao? ͏ ͏ ͏

Đây là xao sơn chấn hổ, hay là giết gà dọa khỉ vậy? ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ lắc đầu không nghĩ nhiều nữa, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏

- Lần này không cần quá phiền phức, trên thực tế hung thú có chút không giống nhau, nó dường như biến dị, cụ thể là cái gì không biết, cho nên biện pháp lần trước không thích hợp. ͏ ͏ ͏

- Vậy phải làm thế nào? ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng hỏi. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ thần bí nói: ͏ ͏ ͏

- Ngự Linh. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng "???" ͏ ͏ ͏

Cô không hiểu có ý tứ gì, Ngự Linh là thứ gì? ͏ ͏ ͏

- Đoạn thời gian trước ta với ca ca muội gặp một người, người này đặc biệt thích ăn linh thú, à, chủ yếu vẫn là nghèo đến không có tiền ăn cơm. Để cho mình có thể ăn no, hắn tự nghĩ ra một loại công pháp, được đặt tên là Ngự Linh. Đơn giản mà nói, có thể thống ngự linh thú, bất kể bản thân có ý thức hay không, đều tiếp nhận hắn thống ngự. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ giải thích. ͏ ͏ ͏

Tần Thiên Ngưng kêu lên: ͏ ͏ ͏

- Lợi hại như vậy? ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng có chút kinh ngạc, chắc không phải là lão tổ Ngự Linh Tông chứ? ͏ ͏ ͏

Hoá ra cùng một thời đại với những người này. ͏ ͏ ͏

- Thật ra thì cũng không lợi hại như vậy, chủ yếu là thiếu sót quá nhiều, sau đó ca ca muội hỗ trợ sửa đổi. Ta cũng dạy hắn một vài thứ, cũng từ chỗ của hắn lấy được chút gợi ý. Lần này biện pháp chính là từ chỗ hắn dẫn tới. n, đơn giản mà nói chính là nuôi dưỡng. Nhưng mà cho nó ăn cái gì, mới là quan trọng nhất. Đến đây, ta truyền cho muội một cái pháp quyết khống chế trước. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tiên Linh Phủ Chủ đưa tay lên trên không trung khắc họa bùa văn, cái phù văn này vừa ra liền chia làm hai, một phần tràn vào trên người Tần Thiên Ngưng, một phần tràn vào trong ấn ký Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Ấn ký là hắn lấy ra, bởi vì hắn cảm nhận được ấn ký kêu gọi. ͏ ͏ ͏

- Sợ muội không nhớ được, trực tiếp cho muội trước, lĩnh ngộ thật tốt là được, nhưng cũng có thể dùng phù văn khống chế mà ta cho muội. ͏ ͏ ͏

Lúc này không gian trở nên ảm đạm rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Tiên Linh Phủ Chủ nhìn về phương hướng Giang Tả, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Cùng Kỳ có chút đặc thù, ánh sáng khống chế còn chưa đủ. Chẳng qua là rất nhiều chuyện bản thân phải tự làm, nếu như không có cách nào cũng chỉ có thể trước tiên để đó, không vội vàng được. ͏ ͏ ͏

Sau đó tất cả đều biến mất. ͏ ͏ ͏

Chỉ còn lại không gian đen nhánh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn phù văn kia, trên thực tế hắn liếc mắt nhìn liền hiểu. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa có thể trực tiếp khắc họa ra. ͏ ͏ ͏

Nếu như bây giờ đồ vật khống chế vẫn còn, hắn tiện tay cũng có thể khống chế. ͏ ͏ ͏

Dù sao có ấn ký ở đây, thì đồng nghĩa với có cùng nguồn gốc, kết nối là được. ͏ ͏ ͏

Mà Tô Kỳ ở trên mặt nước cũng cau mày, cô nhớ kỹ phù văn kia, nhưng mà chỉ có thành phẩm, không dễ lý giải. ͏ ͏ ͏

Thời điểm cô không biết xử trí thế nào, ấn ký của cô nháy lên mấy lần. ͏ ͏ ͏

Sau đó cô phát hiện mình cũng có một cái phù văn, Tô Kỳ sửng sốt, ngay sau đó phát hiện là quyền hạn Thánh nữ mang đến. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn có nguyên lý với phân tích. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nhìn một hồi, Tô Kỳ đã cảm thấy cô đã hiểu. ͏ ͏ ͏

Có điều khắc họa không ra mà thôi, cái này cần phải học. ͏ ͏ ͏

Nếu như cẩn thận tu luyện mà nói, cô cảm thấy cô thoáng cái liền biết. ͏ ͏ ͏

- Nhưng Hỗn Độn không cần phù văn khống chế gì, tại sao Cùng Kỳ phải có? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không khỏi nghĩ đến. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏