Chương 713: Vô Đề
Lúc này cô gái kia hướng Tiểu Dã Miêu ngoắc ngoắc tay. ͏ ͏ ͏
Thật đáng tiếc, Tiểu Dã Miêu hoàn toàn không có tự giác làm con gái, căn bản không nhìn mẹ nó gọi. ͏ ͏ ͏
Cô gái kia có chút lúng túng: ͏ ͏ ͏
- Nó còn nhỏ, linh trí chưa mở ra, sau này sẽ được. ͏ ͏ ͏
Lời này Giang Tả khẳng định không tin, Tiểu Dã Miêu thoạt nhìn nhỏ, trên thực tế cũng không biết bao nhiêu tuổi, chính là cổ sinh vật. ͏ ͏ ͏
Cái này còn có thể coi là nhỏ, còn chưa mở linh trí sao? ͏ ͏ ͏
Một viên đá có thể hấp thu thiên địa tinh hoa, không chừng cũng mở ra linh trí. ͏ ͏ ͏
Có lẽ đời này Tiểu Dã Miêu là như vậy, thân là một thành viên trong tứ đại hung thú, Tiểu Dã Miêu không yếu, nhưng khẳng định cũng không mạnh. ͏ ͏ ͏
Tính toán đâu ra đấy, có lẽ khó giải quyết nhất là giết có hậu hoạn. ͏ ͏ ͏
Không giống thú dữ khác, giết là giết, hoàn toàn không có gì đáng ngại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, nhưng mà nhìn, để cho cô gái kia không biết nên nói cái gì cho phải. ͏ ͏ ͏
Về sau cô ta cũng không có suy nghĩ quá nhiều, mà lấy Thất Tình Lục Dục Thạch ra ngoắc ngoắc tay với Tiểu Dã Miêu. ͏ ͏ ͏
Lần này Tiểu Dã Miêu động, thoáng cái liền nhào tới trên người cô gái kia. ͏ ͏ ͏
- Ăn, ta muốn ăn. ͏ ͏ ͏
Lại âm thanh vừa mơ hồ vừa không rõ. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Tiểu Dã Miêu trực tiếp cắn Thất Tình Lục Dục Thạch đầy miệng, không biết tại sao gặm thế nào cũng không gặm nổi, nhưng liếm cũng rất vui. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tiểu Dã Miêu vốn xao động bất an, đột nhiên liền ngoan ngoãn treo ở trên Thất Tình Lục Dục Thạch. ͏ ͏ ͏
Nếu như không phải bản thân nó mang theo hỗn loạn, thật sự là tiểu nha đầu không tệ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy, có một cô con gái quả thật không tệ. ͏ ͏ ͏
Cho nên, vẫn để cho Tô Kỳ sinh con trai trước đi. ͏ ͏ ͏
Cũng không cần quá để ở trong lòng, đến lúc đó chọc Tô Kỳ mất hứng sẽ không tốt. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này cô gái kia xuất ra một đạo phù văn, cấu trúc phù văn này cực kỳ phức tạp, hơn nữa có khí tức của Cùng Kỳ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc mắt liền thấy, đây là một nửa phù văn khống chế kia, chỉ cần Tiểu Dã Miêu ăn nó, Tiểu Dã Miêu sẽ thân bất do kỷ, mất đi tự do. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Giang Tả còn chứng kiến bên trong có hung tính của Cùng Kỳ. ͏ ͏ ͏
Ăn nó, có lẽ Tiểu Dã Miêu sẽ thật sự thành hung thú. ͏ ͏ ͏
Tiểu Dã Miêu không có chỉ số thông minh, cho nên thời điểm nó liếm Thất Tình Lục Dục Thạch, mẹ nó liền mang phù văn dán lên, Tiểu Dã Miêu thuận thế liền liếm đi vào. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả cảm giác, trong nháy mắt phù văn kia và Tiểu Dã Miêu hòa làm một thể. ͏ ͏ ͏
Từ lúc này trở đi, Tiểu Dã Miêu đã trở thành sủng vật không có chút tự do nào. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả không hiểu, tại sao người phụ nữ này phải làm như thế. ͏ ͏ ͏
Ở chỗ này hẳn vẫn tính là tự do chứ? ͏ ͏ ͏
Đưa con gái đi, còn đưa đi làm sủng vật, là ý đồ gì? ͏ ͏ ͏
Bởi vì hỗn loạn, cho nên đầu óc có vấn đề đúng không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không biết được. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn cũng không muốn hỏi, lấy được Thất Tình Lục Dục Thạch rồi hãy nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả không muốn hỏi, không có nghĩa là người nữ kia không muốn nói. ͏ ͏ ͏
Thấy Tiểu Dã Miêu ăn phù văn, người nữ kia liền mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Nơi này không an toàn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không có tiếp lời, mà chờ đợi đối phương nói tiếp. ͏ ͏ ͏
Rất rõ ràng, cô ta muốn nói. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Thất Tình Lục Dục Thạch rời đi, thì cô ta sẽ mất đi ý thức tự mình. ͏ ͏ ͏
Ý thức tản ra, rải rác ở các bộ phận thân thể, hỗn loạn sẽ thay thế tất cả. ͏ ͏ ͏
Muốn khôi phục, cần phải có Thất Tình Lục Dục Thạch. ͏ ͏ ͏
Cho nên, có một số việc bây giờ không nói, rất có thể đời này cũng không có cơ hội nói. ͏ ͏ ͏
Hoặc là có thể nói một lúc thì một lúc. ͏ ͏ ͏
- Thật ra thì chúng tôi không yêu cầu trấn áp gì, ngay từ đầu Cùng Kỳ trông coi chúng tôi. Chỉ là hắn ngoài ý muốn lấy được Thất Tình Lục Dục Thạch, mà tôi vô tình được Thất Tình Lục Dục Thạch ngưng tụ ý thức, sau đó chúng tôi bất ngờ vừa mắt, về sau có đứa nhỏ này ngoài ý muốn. Mà hắn vì con lựa chọn tự mình diệt vong. Cùng Kỳ chết, nhưng tôi còn sống, còn có con. Tôi không thể nào là địch cùng những người đó, nhưng cũng không được phép rời đi nơi này. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ kia vuốt đầu con mình, lại một lần nữa mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng có chút chuyện, thật sự là thân bất do kỷ. Có người để mắt tới chúng tôi, hắn muốn thiên phú của chúng tôi. Hắn rất mạnh, nhưng mà tại thời điểm hắn sắp được như ý, Tần Vũ Vương đến, hắn bị trấn áp. Một mực phong ấn ở lồng giam dưới biển sâu. Về sau người kia đến, để lại Thiên Địa Đại Cục vững như thành đồng vách sắt, khi đó hắn mang thi thể Cùng Kỳ đi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thiên Địa Đại Cục biến mất rồi? ͏ ͏ ͏
Cô gái kia gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Hai ngày nay mới biến mất, cho nên người kia sắp ra, hắn vừa ra tới, tôi và con gái của tôi đều phải chết. Vì vậy tôi phải đưa con của tôi rời khỏi nơi này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, dù sao hổ dữ cũng không ăn thịt con. ͏ ͏ ͏
Mặc dù mẹ Tiểu Dã Miêu là Hỗn Loạn, nhưng dù sao cũng có tình thương của mẹ hoàn chỉnh. ͏ ͏ ͏
Mặc dù Tiểu Dã Miêu không bất kỳ cảm giác gì, nhưng nó vẫn được yêu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Ta sẽ dẫn nó rời đi. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, chỉ là rời đi, sống được hay không hắn không quản được. ͏ ͏ ͏
Dù sao hắn cũng không biết rốt cuộc ấn ký không gian kia ở đâu, hiện tại hắn không tiếp xúc đến nơi đó. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ kia nói cám ơn: ͏ ͏ ͏
- Vô cùng cảm tạ, chỉ cần con gái của tôi không bị phi ngư ăn, cái gì cũng đều đáng giá. ͏ ͏ ͏
Về phần bị ăn, có lẽ chính là cô ta, đối phương cũng sẽ không đại động can qua đi tìm con gái cô, như vậy con gái cô nhất định là an toàn. ͏ ͏ ͏
Ban đầu Giang Tả cũng dự định lấy được Thất Tình Lục Dục Thạch liền rời đi, đột nhiên hỏi ͏ ͏ ͏
- Phi ngư sao? Có phải cái loại cá có thể bay lên trời hay không? Hơn nữa chỉ lớn cỡ hai bàn tay? ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ kia gật đầu một cái: ͏ ͏ ͏
- Khi đó tôi thấy, đúng là như vậy, nhưng mà không biết có phải thật như thế hay không. ͏ ͏ ͏
Dù sao cá lớn cỡ bàn tay rất nhiều, có thể bay cũng rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Ai biết có phải giống nhau hay không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lập tức suy tư. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏