Chương 730: Vô Đề
An Khê có chút hoảng sợ, nếu như, nếu như người kia cũng đối phó cô ta như vậy, cô ta không biết mình có thể ở dưới Thiên Phạt chạy thoát hay không. ͏ ͏ ͏
Hẳn là có thể, đúng, cô ta không giống tên kia, sinh mạng cô ta đặc thù, khả năng có thể chạy thoát thân. ͏ ͏ ͏
An Khê không ngừng an ủi mình, cô ta liều mạng làm cho mình tỉnh táo lại. ͏ ͏ ͏
Lại suy nghĩ một chút, gần đây không có chọc người nào, hẳn là không có việc gì. ͏ ͏ ͏
Sẽ không bị để mắt tới. ͏ ͏ ͏
Cô ta cảm thấy trước tiên phải từ bỏ kế hoạch. ͏ ͏ ͏
Lúc này Cố Kiếm Sinh mang Tiểu Lê đưa cho An Khê, An Khê không hiểu tên nhân loại này có ý gì. ͏ ͏ ͏
- Ôm Tiểu Lê, ngươi sẽ an tâm hơn một chút. ͏ ͏ ͏
An Khê: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, ngươi cho rằng ta ngu xuẩn như ngươi sao? ͏ ͏ ͏
An Khê không chút do dự cự tuyệt. ͏ ͏ ͏
Cô ta không bị bệnh. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc này Kiếm Thập Tam cũng thấy tất cả. ͏ ͏ ͏
Hắn một bước đi tới bên người Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam xuất hiện, Nguyệt Tịch không kinh ngạc chút nào, nhưng vẫn mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh cũng ở đây sao? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, có, có một việc, muốn, muốn sư muội... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không chờ Kiếm Thập Tam nói xong, liền để lại một câu nói rồi bay đi: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh chờ muội đã. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Hắn có thể đợi, nhưng có vài người không chờ được. ͏ ͏ ͏
Theo Kiếm Thập Tam, người Nhị tiến Tam đó, tuyệt đối là Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Chỉ có Giang Tả mới có thể kinh diễm như thế, chỉ có hắn mới có thể dẫn Thẩm Phán Thiên Phạt chưa bao giờ xuất hiện qua xuống. ͏ ͏ ͏
Cho nên Kiếm Thập Tam muốn đi qua, hắn muốn đi giúp một chuyện. ͏ ͏ ͏
Lấy thực lực của hắn, có tư cách làm chuyện này. ͏ ͏ ͏
Cho nên hắn tìm Nguyệt Tịch, không biết sao Nguyệt Tịch còn không chờ hắn nói xong, đã trực tiếp chạy đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn không cách nào nói rõ ràng, chỉ có thể chờ đợi sư muội hắn trở lại rồi nói. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam phát hiện lần chờ này chẳng qua chỉ là một phút ngắn ngủi. ͏ ͏ ͏
Sư muội hắn đang nhanh chóng đi về phía bên này, mà ở phía sau cô ấy có một phụ nữ bình thường đi theo, bề ngoài như có chút thở hổn hển. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam có chút không hiểu. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất nhanh thì Nguyệt Tịch đã mang theo nụ cười chạy đến bên người Kiếm Thập Tam, còn không chờ Kiếm Thập Tam mở miệng, Nguyệt Tịch đã cho Kiếm Thập Tam hai viên đan dược. ͏ ͏ ͏
Là hai viên Tố Tạo Đan. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam sửng sốt, vừa rồi hắn đến là muốn mượn một viên Tố Tạo Đan. ͏ ͏ ͏
- Sư... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Còn không chờ Kiếm Thập Tam mở miệng, Nguyệt Tịch liền nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh không cần phải nói, có việc gấp thì mau lên. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam ngạc nhiên, sau đó gật đầu, rồi nhanh nhanh rời đi. ͏ ͏ ͏
Lúc này người phụ nữ bình thường kia mới đi tới bên cạnh Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Cô lại giúp Kiếm Thập Tam trộm đan dược, thật ra thì lấy tu vi của hắn, muốn chúng ta cũng sẽ cho. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không nói gì. ͏ ͏ ͏
Cô cũng biết, nhưng cô muốn trợ giúp lấy mà thôi. ͏ ͏ ͏
Về phần để cho Kiếm Thập Tam hỏi cô, nói như thế nào đây. ͏ ͏ ͏
Thân là sư huynh, hắn nhất định sẽ có chút khó mà mở miệng. ͏ ͏ ͏
Cho nên Nguyệt Tịch tính không để cho hắn bị làm khó. ͏ ͏ ͏
Trước lấy cho hắn rồi nói. ͏ ͏ ͏
Về phần tại sao cô biết Kiếm Thập Tam muốn Tố Tạo Đan, cái này rất dễ đoán. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Nguyệt Tịch hướng ánh mắt vào trong không gian Thiên Phạt hạ xuống, lúc này không gian sắp biến mất. ͏ ͏ ͏
Người kia hẳn là trải qua Thiên Phạt. ͏ ͏ ͏
- Nếu người này là Thánh nữ dự khuyết, thật không biết là phúc hay họa đối với Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà rất nhanh cô liền không thèm để ý, cô tin tưởng Kiếm Thập Tam, chỉ như vậy mà thôi. ͏ ͏ ͏
Mặc dù lần trước bị cho leo cây, nhưng cô vẫn tin tưởng. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Thiên Phạt đang biến mất, cuối cùng cũng không nói gì. ͏ ͏ ͏
Hắn đi tới bên cạnh con cá kia, như đang suy tư cái gì. ͏ ͏ ͏
- Nhân loại, vô dụng, ta sẽ không chết, những thứ này, không đủ để tiêu diệt ta. ͏ ͏ ͏
Phi Ngư vô cùng suy yếu nói. ͏ ͏ ͏
Nếu như nó không bị phong ấn, nó không đến nổi yếu như vậy, không đến nổi bị tên nhân loại này nhục nhã. ͏ ͏ ͏
Chờ một ngày nó phá vỡ phong ấn, nó muốn báo thù. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả cười nói: ͏ ͏ ͏
- Không sao, ta còn một chiêu, ta có thể nổ Thiên Phạt. ͏ ͏ ͏
Con ngươi Phi Ngư co rụt lại: ͏ ͏ ͏
- Nhân, nhân loại, ngươi sẽ chết, chúng ta sẽ đồng quy vu tận. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏