Chương 734: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 734: Vô Đề

Thời gian cho Giang Tả dùng cũng không nhiều, Tiên Thiên Nhị Khí, cộng thêm Chiến Linh Bia, để cho hắn hấp thu dược lực Tố Tạo Đan rất nhanh. ͏ ͏ ͏

Ít nhất lúc này nhìn Giang Tả rất bình thường, không nhìn ra có gì đáng ngại. ͏ ͏ ͏

Thời điểm hắn mở mắt ra, người phụ nữ kia đã chờ ở bên cạnh Giang Tả cách đó không xa. ͏ ͏ ͏

Cô ta nhìn thấy Giang Tả tỉnh lại thì nói: ͏ ͏ ͏

- Cậu phải rời đi à? Xin hay mang con gái tôi đi. ͏ ͏ ͏

Mặc dù cô ta biết trong thời gian ngắn Phi Ngư sẽ không ra được, nhưng vì lý do an toàn, cần phải để con gái cô ta đi theo người này. ͏ ͏ ͏

Người này rất lợi hại, chỉ cần con gái cô ta đi theo hắn, hẳn là sẽ không có việc gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏

Đúng là bây giờ hắn phải rời đi. ͏ ͏ ͏

Hắn đi tới bên người Tiểu Dã Miêu, sau đó lấy ra ấn ký nói: ͏ ͏ ͏

- Vào đi. ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu cảnh giác nhìn Giang Tả, sau đó lui ra rất xa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không có thời gian cho nó lựa chọn, vốn muốn cưỡng chế thu lại. ͏ ͏ ͏

Nhưng người phụ nữ đó lại đi qua ôm con gái, mặc dù Tiểu Dã Miêu muốn phản kháng, nhưng vẫn không tránh thoát. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ đó ôm Tiểu Dã Miêu nhẹ nhàng nói: ͏ ͏ ͏

- Trước khi rời đi có thể gọi một tiếng mẹ hay không? ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu giãy giụa, nó hoàn toàn không hiểu người này nói gì. ͏ ͏ ͏

Nó vốn không có ý thức, còn có thể cảnh giác người giống như bây giờ, đã rất không tồi rồi. ͏ ͏ ͏

Về phần để cho nó biết mẹ là cái gì, căn bản là không có khả năng. ͏ ͏ ͏

Bản năng nó cũng chỉ khá hơn một chút, có cảm giác đối với nguy hiểm mà thôi. ͏ ͏ ͏

- Chỉ một tiếng, có được hay không? Mơ mơ hồ hồ nói cũng được. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ kia lại nói. ͏ ͏ ͏

Lần này con gái cô ta đi, sẽ là cả đời. ͏ ͏ ͏

Cô ta có chút không nỡ. ͏ ͏ ͏

- Ngao. ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu giãy giụa kêu. ͏ ͏ ͏

- Tốt tốt, mẹ không ôm con nữa, con hãy ngoan ngoãn rời khỏi nơi này, sau này phải tự chăm sóc mình cho tốt, đừng bướng bỉnh. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ kia lập tức nói. ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu giãy giụa, căn bản một câu cũng không nghe hiểu. ͏ ͏ ͏

Lúc này người phụ nữ kia nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải chỉ cần tới gần vật trên tay cậu là được hay không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả mặt không biểu tình gật đầu. ͏ ͏ ͏

Sau đó người phụ nữ kia ôm Tiểu Dã Miêu đến bên cạnh ấn ký, lúc này Tiểu Dã Miêu đối diện với ấn ký, giống như bị hút vào. ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu bị hút thì càng giãy giụa lợi hại hơn, còn không ngừng gào thét nữa. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ kia nhìn con gái mình, cuối cùng gượng cười nói: ͏ ͏ ͏

- Mẹ sẽ rất nhớ con, con phải sống tiếp thật tốt. ͏ ͏ ͏

Tiểu Dã Miêu sửng sốt, nhưng vẫn giãy giụa. ͏ ͏ ͏

Lúc này nước mắt người phụ nữ đó cũng chảy xuống: ͏ ͏ ͏

- Gặp lại sau, con gái ngoan của ta. ͏ ͏ ͏

Từ đó, Tiểu Dã Miêu hoàn toàn bị ấn ký hấp thu. ͏ ͏ ͏

Từ đầu đến cuối nó không thể trở về với mẹ nó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả thu ấn ký, đưa tay về phía người phụ nữ kia. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ kia hiểu ý, giao Thất Tình Lục Dục Thạch cho Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Lối đi đã mở, cậu rời đi sẽ tự động đóng lại. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu, sau đó xoay người rời đi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Giang Tả chưa đi được hai bước, người phụ nữ đó đã lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Cầu xin cậu, cầu xin cậu đối tốt với con gái tôi một chút, đừng để cho nó gặp nguy hiểm, cầu xin cậu, cầu xin cậu để cho nó sống tiếp thật tốt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không quay đầu lại, nhưng mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Sủng vật của Giang Tả ta, chưa bao giờ chết yểu, người khác cũng không bắt nạt được. ͏ ͏ ͏

Nói xong Giang Tả liền trực tiếp biến mất tại chỗ, đây là hắn nói thật. ͏ ͏ ͏

Hắn khinh thường nói dối. ͏ ͏ ͏

- Cảm ơn, cảm ơn. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ ngồi dưới đất nói cảm ơn. ͏ ͏ ͏

Con gái cô ta rời đi, thân nhân duy nhất của cô ta rời đi nơi này, cô độc, tịch mịch, bao vây cô ta. ͏ ͏ ͏

Giờ khắc này cô ta bắt đầu quên, quên mất mình là ai, quên mất tại sao mình ở chỗ này, quên mất chính mình đã từng. ͏ ͏ ͏

Cô ta bắt đầu không còn là cô ta, thậm chí không hiểu tư luyến, không biết yêu, không biết sợ hãi, sẽ không sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Nhưng nội tâm của cô ta có một loại khát vọng, không phải là khát vọng ăn, không phải là khát vọng tâm tình, mà là khát vọng một cô gái. ͏ ͏ ͏

Một đứa bé rất tinh nghịch, rất biết đuổi người, lại vô cùng đáng yêu. ͏ ͏ ͏

Nó rất nhỏ, tóc hơi dài, thân thể mềm mại, con mắt rất lớn, bàn chân nhỏ để trần, đặc biệt thích ăn đồ vật. ͏ ͏ ͏

Thời điểm nó ăn rất an tĩnh, rất thỏa mãn, rất đẹp mắt. ͏ ͏ ͏

Làm cho người rất muốn ôm. ͏ ͏ ͏

Người phụ nữ này không có ý thức, không biết suy tính, thế nhưng vẫn có khát vọng. ͏ ͏ ͏

Đó là đồ vật so với ăn còn quan trọng hơn. ͏ ͏ ͏

So với bất kỳ cái gì cũng quan trọng hơn. ͏ ͏ ͏

Nhưng vì cô ta không biết suy nghĩ, nên sẽ không đi tìm, cô ta cái gì cũng sẽ không. ͏ ͏ ͏

Chỉ có thể cô độc đứng tại chỗ. ͏ ͏ ͏

Cho đến khi diệt vong. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏