Chương 753: Vô Đề
Nguyệt Tịch cau mày, đối phương cũng không phải là sư phụ bọn nó, làm sao có thể tin tưởng lời từ một phía.
Nhưng có một số việc cô buộc phải nghe, có điều cô cũng sẽ đi vào Thánh nữ trì, ít nhất phải kiểm tra một chút cái gọi là Tiên linh khí đến cùng có vấn đề hay không.
Kiếm Thập Tam nhìn về phương hướng Thánh nữ trì, hắn cảm giác mình phải giống như Giang tiểu hữu nói.
Vừa mới trở lại, Thánh Địa liền xảy ra chuyện. ͏ ͏ ͏
...
Tô Kỳ cảm nhận được chấn động liền tỉnh lại, tiếp theo cô cảm giác nước suối cũng xảy ra biến hóa, một cỗ khí tức bao phủ nơi này, nếu như hấp thu, nhất định sẽ có chỗ tốt cực lớn đối với thân thể.
Nhưng cô không dám làm bậy, hơn nữa khí tức này càng ngày càng mạnh lên.
Cô mặc quần áo vào đi thẳng tới chỗ Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Ông xã mau dậy đi, nơi này có chuyện kỳ quái.
Lúc này Giang Tả cũng trở lại, hắn yên lặng thở phào, nếu muộn chút nữa liền xong đời.
Hắn đứng lên mặc quần áo vào, tiếp theo liếc mắt nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em mặc quần áo cho xong đi đã.
Tô Kỳ sửa sang quần áo một chút, nắm Giang Tả chạy: ͏ ͏ ͏
- Luồng khí tức này càng ngày càng mãnh liệt, dừng lại khẳng định không tốt lắm, không ở trần là được, chạy trước rồi nói.
Quả thật Tiên linh khí rất mạnh mẽ, thế nhưng hắn khẳng định không việc gì, chắc Tô Kỳ cũng không sao.
Có điều an toàn một chút vẫn tốt.
Sau đó bọn họ bay ra rất xa, khí tức cực lớn cũng ở trong nháy mắt cuốn tới.
Tô Kỳ mất thăng bằng, phi kiếm mất khống chế, bọn họ trực tiếp ngã xuống.
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..."
Đây là lần thứ hai rồi.
Tô Kỳ ngự kiếm phi hành nguy hiểm như vậy sao?
Không còn cách nào, Giang Tả xoay người ôm lấy Tô Kỳ,
Sau đó để cho mình đưa lưng xuống dưới.
Tô Kỳ sửng sốt, tại sao lại có thể như vậy, chỉ là thời điểm muốn phản ứng, ầm một tiếng, bọn họ liền rơi vào trong tuyết.
Bởi vì lực tác dụng, mặt Tô Kỳ trực tiếp đụng vào trên mặt Giang Tả.
Một tiếng phịch vang lên.
- Á, đau... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kêu to.
Giang Tả lo lắng.
Tốt xấu gì tuyết cũng mềm, còn mặt Tô Kỳ có xương, hơn nữa xương kia rất cứng.
Sai rồi.
Nhưng mà khi bọn họ rớt xuống khí tức liền biến mất.
Bọn họ thấy Ngân Giáp ở phía trên ngọn núi kia.
Tô Kỳ từ trong ngực Giang Tả đứng lên, sau đó nhìn đỉnh núi nói: ͏ ͏ ͏
- Lại xảy ra chuyện gì vậy? Sao lần nào trở về cũng phải xảy một ít chuyện, có phải vận khí của em lại kém đi rồi hay không?
Giang Tả ở một bên không nói lời nào, lần này thật sự là ngoài ý muốn.
Lúc này điện thoại của Tô Kỳ vang lên.
Cô vội vàng bắt máy: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ tìm con sao? A, con tới ngay đây.
Sau khi cúp điện thoại, Tô Kỳ liền nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ bảo chúng ta đến nhà sư phụ.
Giang Tả giúp Tô Kỳ sửa sang lại quần áo, xộc xà xộc xệch, chẳng giống cái gì.
- Có nói chuyện gì không? ͏ ͏ ͏
Sau khi chỉnh lại quần áo ngay ngắn, Giang Tả hỏi.
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết, nhưng có khả năng liên quan tới nơi này.
Giang Tả cũng cho là như vậy, hết lần này tới lần khác không gọi lại chọn lúc này gọi tới, đủ để chứng minh có chuyện.
Sau đó Giang Tả và Tô Kỳ hướng về chỗ Nguyệt Tịch đi đến.
Lần này bọn họ không bay, bay một lần ngã một lần, Tô Kỳ cũng hoài nghi có phải cô bay không tốt hay không.
Giang Tả dắt Tô Kỳ, di động trên mặt tuyết cực nhanh.
Trên thực tế đều là Tô Kỳ mang theo Giang Tả chạy.
Tu vi Tô Kỳ là 3.3, làm như vậy vẫn rất dễ dàng.
Không lâu sau Tô Kỳ đến gần chỗ ở của Nguyệt Tịch.
Tô Kỳ vừa đến, liền thấy mấy người Tĩnh Nguyệt đã ở phía trước.
Lúc này Tô Kỳ vui vẻ gọi: ͏ ͏ ͏
- A, sư tỷ ở phía trước kìa, đi lên khoa khoang một chút đi.
Vừa nói Tô Kỳ vừa chạy về phía Tĩnh Nguyệt, vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, sư tỷ, nói cho chị biết một chuyện.
Bây giờ Tĩnh Nguyệt là hình mẫu Thánh nữ, cô ấy có khí tức kỳ ảo, nhìn lên rất có dáng vẻ Thánh nữ.
Nghe thấy giọng Tô Kỳ, cô liền quay đầu lại, vừa nhìn thấy Tô Kỳ Tĩnh Nguyệt liền đặc biệt khó chịu.
Quả nhiên, sư muội của cô là 3.3 .
Tô Kỳ đi tới bên cạnh Tĩnh Nguyệt, vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ nhìn tu vi em đi, mau nhìn đi.
Tĩnh Nguyệt khẽ mỉm cười, thầm nói: Nha đầu ngây thơ.
Sau đó mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ, rồi .
Tô Kỳ nhìn Tĩnh Nguyệt, sau đó hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị không đau lòng sao? Tu vi em với chị đều như nhau.
Tĩnh Nguyệt nâng mặt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu oán phụ, nhìn tu vi bản tỷ một chút, đừng có trong mắt toàn là ông xã.
Sau đó Tĩnh Nguyệt bộc phát ra khí tức 3.5.
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..."
Từ lúc nào mà sư tỷ đã là 3. 5 rồi? Lúc này mới bao lâu chứ?
Có phải thăng cấp quá nhanh hay không?
Tô Kỳ kinh ngạc, Tĩnh Nguyệt càng không biết nói gì, tiểu oán phụ tuyệt đối bật hack rồi.
Rõ ràng cô cũng bật hack, nhưng vẫn còn chênh lệch như thế.
- Nhất định chị sẽ đi thẳng tới trước mặt em, cho che mưa che gió cho em. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tĩnh Nguyệt nhìn về phía chỗ ở của Nguyệt Tịch thở dài: ͏ ͏ ͏
- Lần này cảm giác phải ra khỏi Thánh Địa rồi. Sớm biết thì đã chạy ra ngoài trước.
Tô Kỳ cũng không để ý quá nhiều, mà hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ biết chuyện gì xảy ra không?
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Chỉ là suy đoán, tóm lại đi qua hỏi sư phụ một chút là biết. Đúng rồi, em bị thương à? Họ Giang đánh em sao?
- Sư tỷ nói bậy bạ gì đó, toàn là em đánh anh ấy. Anh ấy không nỡ đánh em. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ mang theo hạnh phúc nhàn nhạt nói.
- Ừ, cũng đúng. Thế nhưng tiểu oán phụ này, khả năng em sẽ phải lập tức oán hận thôi.
- Sư tỷ, chị không nên nói bậy bạ, em đi theo Tả ca rất tốt.
Vết thương trên người Tô Kỳ đã gần khỏi, ngay cả vết sẹo cũng không có.
Nếu như lại đi nơi đó ngâm một hồi, thì có thể hoàn toàn khoẻ hẳn.
Giang Tả ở phía sau không biết nói gì. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏