Chương 755: Vô Đề
Cho nên Giang Tả trực tiếp gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Anh không có vấn đề gì.
Tô Kỳ hừ lạnh, không hài lòng chút nào với câu trả lời của Giang Tả, lại không cần vợ.
Cô bắt đầu oán hận.
- Các con có thời gian một đêm, chuẩn bị một chút, sáng mai ta mang các con đi qua. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói với mọi người.
Tô Kỳ không vui, hoàn toàn không nghe Nguyệt Tịch nói cái gì phía sau.
Thánh nữ dự khuyết thối, cô không muốn làm chút nào.
Giang Tả xoa đầu cô nói: ͏ ͏ ͏
- Cũng được, không chừng một hai ngày là có thể đi ra?
Tô Kỳ thấp giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng quá thường xuyên, nhất định anh sẽ mất hứng.
Giang Tả ngạc nhiên, coi như Giang Tả biết Tô Kỳ là tu chân, nhưng hai tháng này, số lần Tô Kỳ đi ra ngoài thật không ít.
Không phải là vấn đề nhiệm vụ, thì chính là Thánh Địa có chuyện.
Thời gian bọn họ chung một chỗ rất ít.
Coi như đi nghỉ phép, cũng có vài chuyện nhảy ra.
Đông Thủy Đảo, Thất Tình Hải đều như vậy.
Bọn họ cũng chưa có an an ổn ổn, bình bình đạm đạm đi chơi.
Giang Tả cười nói: ͏ ͏ ͏
- Không sao, không phải là còn có chuyện tiến tu sao? Đến lúc đó thời gian sẽ nhiều hơn.
Tô Kỳ không nói gì, cô chỉ sợ đến lúc đó chuyện tiến tu cũng bị nhỡ, vậy làm sao bây giờ?
Lúc này Tĩnh Nguyệt đi tới bên người Tô Kỳ, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- An tâm đi, còn có chị ở đây, bây giờ chuyện giữa hai người phát triển theo phương hướng tốt như vậy, chắc chắn chị sẽ không để cho tiểu oán phụ giống như trước.
Lúc đầu, Tĩnh Nguyệt thật sự không nhận người bình thường có thể ở cùng với người tu luyện.
Cô tưởng tượng rất nhiều, khẳng định kết cục giữa Giang Tả và Tô Kỳ không tốt.
Nhưng bây giờ cái gì cũng phát triển tốt, còn nữa, dường như em rể cô cũng không đơn giản.
Nhưng bất kể có phải không đơn giản hay không, cô đều giúp Tô Kỳ.
Nếu như không phải Tô Kỳ thật sự hạnh phúc, cô chắc chắn không giúp.
Muội muội của mình nhất định phải khá hơn một chút.
Tô Kỳ không nói gì.
Sau khi Nguyệt Tịch giao phó xong, thì để cho Thanh Liên mang những người khác rời đi.
Bọn họ vừa rời đi, Nguyệt Tịch liền nhìn Cửu Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Còn chưa hết tức giận à? Là bình thường ta quá tốt với các con ư?
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, người đuổi con ra khỏi Thánh Địa đi. Sau đó cho con một cái tín vật, để cho con có thể tùy thời trở về thăm mọi người là được.
- Nghĩ hay nhỉ, nếu không phải thấy con đã lập gia đình, ta thật sự muốn treo ngược con lên. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch tức giận nói.
Tô Kỳ bĩu môi, nói không treo ngược lên đánh, thế mà lần trước lại treo ngược lên đánh.
Nghĩ tới đây Tô Kỳ liền trốn sau lưng Giang Tả, sợ sư phụ cô thật sự động thủ.
Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏
"..."
͏ ͏ ͏
Nếu như đuổi Tô Kỳ ra khỏi Thánh Địa có tác dụng mà nói, Nguyệt Tịch đã sớm đuổi Tô Kỳ ra khỏi Thánh Địa rồi.
Cho dù vĩnh viễn không về được, bà ấy cũng sẽ làm như vậy.
Lúc trước cũng đã nghĩ hết tất cả biện pháp đưa Tô Kỳ đi.
Sau đó Nguyệt Tịch cũng không nghĩ nhiều, mà hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tại sao lần này các người lại trở về? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chỉ mặt mình đáng thương nói: ͏ ͏ ͏
- Đi Thất Tình Hải bị thương.
Nguyệt Tịch cau mày, thế nhưng vẫn nói: ͏ ͏ ͏
- Lần sau gặp nguy hiểm có thể gọi điện thoại về trước được không? Người Thánh Địa chúng ta, cũng không phải là để cho người khác bắt nạt.
- Sư phụ nể tình con bị thương...
Tô Kỳ còn chưa nói hết, Nguyệt Tịch đã mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Không nể, hiện tại hai con nói một chút xem trở về làm gì đi.
Tô Kỳ biết rõ mình ở đây kể khổ với sư phụ là vô dụng, nên tiếp theo đẩy Giang Tả tới bên cạnh Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, nhìn Ma Pháp của Tả ca xem có vấn đề gì hay không.
Nhất định là có vấn đề, Nguyệt Tịch không cần nhìn cũng biết.
Một cái Ma Pháp Sư đánh Nguyên tố làm sao có thể không có vấn đề.
Lúc này Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
- Con lo lắng thêm một loại Nguyên tố sẽ ảnh hưởng thân thể, cho nên muốn để cho sư phụ nhìn một chút.
Nguyệt Tịch ngạc nhiên: ͏ ͏ ͏
- Cái gì? Nhiều hơn một loại Nguyên tố?
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, bây giờ chồng con là Tam Nguyên Ma Pháp Sư.
Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏
"..."
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
"..."
Mặc dù giọng nói Tô Kỳ có chút lo lắng, nhưng làm sao cũng thấy giống như đang khoe khoang.
Thế nhưng Nguyệt Tịch cũng không đùa giỡn, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Để ta xem một chút.
Giang Tả đưa tay ra, sau đó Lôi Nguyên tố tiểu đệ lóe lên.
Lập tức liền biến thành Chưởng Tâm Lôi.
Nguyệt Tịch lại nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể thi phép ư?
Dì nhỏ hỏi chuyện này, Giang Tả nhìn về phía Tô Kỳ, Tô Kỳ hiểu ý, sau đó mang sách ma pháp giao cho Giang Tả.
Giang Tả cầm lấy sách ma pháp, mở ra nhìn một chút, chủ yếu là nhìn tiến độ.
Nếu không hiện tại hắn cũng không biết bọn Nguyên tố tiểu đệ biết cái gì.
Rất nhanh Giang Tả mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Là Lôi Đình Nhất Kích.
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Dùng với ta.
Giang Tả thu hồi Chưởng Tâm Lôi, sau đó gõ ngón tay nói: ͏ ͏ ͏
- Lôi Đình Nhất Kích.
Thời điểm tiếng nói Giang Tả vừa dứt, một đạo lôi đình trực tiếp bổ về phía dì nhỏ.
Nhưng mà còn chưa đụng đến gì nhỏ, lôi đình đã biến mất.
Dì nhỏ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Uy lực rất bình thường.
Giang Tả không có nói gì, Lôi Nguyên tố tiểu đệ của hắn vốn rất ít, uy lực không so sánh được với cấp một.
- Còn chiêu thức gì không? Toàn lực dùng một chút xem, cho ta nhìn xem quá trình thi phép có vấn đề hay không. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói.
Giang Tả suy nghĩ một chút: ͏ ͏ ͏
- Một kích mạnh nhất sao?
Nguyệt Tịch gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng.
Sau đó Giang Tả giơ tay lên vung về phía Nguyệt Tịch.
Nguyệt Tịch cau mày, nghi thức Ma Pháp gì vậy?
Nghĩ lại thấy không đúng, vừa rồi bà ấy không thấy Giang Tả đọc ma chú.
Nhưng mà sau đó Nguyệt Tịch càng thêm kinh ngạc.
Hỏa diễm xuất hiện, giọt nước cũng xuất hiện.
Chẳng qua là trong nháy mắt Hỏa Nguyên tố cuốn tới.
Vì đại ca mà chiến, vì đại ca mà thiêu đốt, vì đại ca tiêu diệt hết thảy kẻ địch.
Thiêu đốt, thiêu đốt, bùng nổ, bùng nổ.
Liệt Diễm Phần Thiên.
Thuỷ Nguyên tố tiểu muội nghe đại ca sai khiến.
Băng Phong Vạn Lý. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏