Chương 759: Vô Đề
Giang Tả quay đầu nhìn Tô Kỳ, cuối cùng không nói gì, quả thực là cố tình gây sự mà.
Không nhìn là được.
Thấy Giang Tả không để ý tới mình, Tô Kỳ cũng không quan tâm, mà sóng vai đi bên cạnh Giang Tả, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta ở chung nhiều năm như vậy, anh có nghĩ con tên gì hay không?
Tô Kỳ sờ bụng mình, giống như đang mang thai vậy.
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Chưa từng nghĩ qua.
Làm sao có thể nghĩ tới.
Kiếp trước dài như vậy, mọi người chưa từng nghĩ, nữ cũng không để ý qua.
Làm sao có thể suy nghĩ con.
Tô Kỳ cầm tay Giang Tả, sau đó để cho Giang Tả sờ bụng mình cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy có thể tưởng tượng đúng không? Em cảm thấy không lâu nữa chúng ta sẽ có con.
Giang Tả nhìn Tô Kỳ, sau đó gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Rảnh rỗi anh sẽ suy nghĩ một chút, nhưng trai hay gái vậy?
Tô Kỳ cầm tay Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Anh không thích con trai mà, vậy thì lấy tên con trai đi.
Giang Tả không biết nói gì, chuyện này hắn muốn là có thể được sao?
Nếu như phải vận dụng tu vi can thiệp, dĩ nhiên là Giang Tả không muốn.
Loại chuyện này thuận theo tự nhiên mới tốt.
Giang Tả và Tô Kỳ đi dưới đèn đường.
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Đường hơi xa.
Tô Kỳ khẽ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, chúng ta cùng đi, đi tới cuối cùng, đi tới đỉnh, đi tới nơi thuộc về chúng ta.
Tô Kỳ nắm tay Giang Tả giơ lên nói: ͏ ͏ ͏
- Không cho phép buông tay.
Giang Tả không nói gì, nhưng nắm chặt tay Tô Kỳ.
Buông tay là không có khả năng.
Đường bọn họ đi có khó hơn nữa, Giang Tả cũng sẽ khai thông từng cái.
Dưới đèn đường, bóng người Giang Tả và Tô Kỳ càng lúc càng xa.
Đường phố rất an tĩnh, chỉ có một thanh âm chính là tiếng cười hoạt bát của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
...
Ngày thứ hai
Trời vừa sáng Giang Tả liền tỉnh lại.
Thân thể của hắn gần như đã ổn, tự nhiên Tô Kỳ cũng cảm giác được.
Tô Kỳ đã biết Giang Tả có thể tiếp tục tu luyện Ma Pháp.
Nhưng vẫn lo lắng Giang Tả làm bậy.
Cô luôn có cảm giác Giang Tả vẫn ở sau lưng cô làm bậy.
- Sao em không ngủ thêm một lát? ͏ ͏ ͏
Thời điểm Giang Tả tỉnh lại, Tô Kỳ đã tỉnh lại, cho nên Giang Tả không khỏi hỏi.
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Muốn nhìn anh một chút, nếu không sẽ nhớ anh.
Hôm nay Tô Kỳ phải đi vào Thánh nữ trì, cô và Giang Tả lại cách xa.
Giang Tả véo mặt Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Cũng không phải là chưa từng cách xa, hơn nữa chỉ là cách xa trong thời gian ngắn mà thôi. Lúc trước tế tự cũng không thấy em như vậy.
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không giống nhau, rõ ràng năm nay đã có một lần rồi, lần này lại thêm. Không đúng, lần này là lần thứ ba mới đúng.
Giang Tả ngồi dậy nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ chỉ là một hai ngày không gặp thôi?
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy anh phải nhớ tới em đấy.
Giang Tả gật đầu.
- Thôi đứng lên đi, em nói với sư phụ rồi, để sư bá đưa anh về. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh Giang Tả.
Ý cô rất rõ ràng, đến giờ buộc tóc rồi.
Giang Tả cởi dây cột tóc ra, sau đó giúp Tô Kỳ chải tóc.
Chuyện như vậy đã thành thói quen, Giang Tả làm rất tốt.
Động tác của Giang Tả rất nhẹ, mặt Tô Kỳ đầy vẻ hưởng thụ.
Cô rất thích Giang Tả cột tóc cho cô lúc sáng sớm.
- Nhớ, khi anh không có ở đây, em phải tự buộc tóc cho mình đấy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa vuốt tóc vừa mở miệng nói.
Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Em không cởi ra, cứ để như vậy, chạy về nhà.
Mái tóc sẽ loạn, trừ phi Tô Kỳ không ngủ.
Thế nhưng vào Thánh nữ trì, có lẽ không có biện pháp ngủ thật.
Toàn lực hấp thu Tiên linh khí, hẳn là rất lâu.
Nếu như Giang Tả không có đoán sai mà nói, Tiên linh khí này hẳn là do Tiên Linh phủ chủ tu luyện ra.
Nhưng chắc không phải là rơi ra từ trên người Tiên Linh phủ chủ, lấy tu vi Tiên Linh phủ chủ, có lẽ toàn bộ Thánh Địa cũng không đủ chứa lực lượng của hắn.
Sau khi Tô Kỳ và Giang Tả làm xong việc, bọn họ liền rời phòng.
- Đi tìm sư bá trước, nhìn anh rời đi rồi em mới đi hội họp với đám người sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Nói tới chỗ này, Tô Kỳ liền chuyển chủ đề nói: ͏ ͏ ͏
- Có giống một tiên nữ đang mang anh bay không?
Hiện tại Tô Kỳ mặc tiên y, nhìn rất giống tiên nữ.
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không giống.
Chân mày Tô Kỳ cau lại, sau đó Giang Tả tiếp tục mở miệng: ͏ ͏ ͏
- Vì em vốn là tiên nữ.
- Giang Tả tiên sinh thật biết đùa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ xoay người, sau đó vui vẻ đi về phía trước.
Tự nhiên Giang Tả cũng đi theo phía sau.
Hắn không hiểu, đi Thánh nữ trì, không phải là đi vào nước sao?
Lại còn cần mặc quần áo nữa?
Tại sao Tô Kỳ lại mặc quần áo này.
Quần áo thông thường không tốt ư?
Thế nhưng nhìn rất đẹp.
Sau đó Giang Tả vẫn hỏi Tô Kỳ.
- Bởi vì bọn em không cần xuống nước, sư tỷ xuống nước là được, tỷ ấy là Thánh nữ, bọn em vây quanh phụ trợ thôi. Chuyện này vốn lấy sư tỷ làm chủ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói.
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏