Chương 761: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 761: Vô Đề

Giang Tả liếc mắt nhìn cô gái này, phát hiện chỉ là một người tu luyện có khí tức yếu ớt.

Nói đúng ra, vẫn còn là người tu luyện Nhất giai.

Người như vậy, chỉ có thể mạnh hơn so với người trẻ tuổi bình thường mà thôi.

Còn lại chênh lệch cũng không lớn.

Nếu như nhất định phải nói, thì đó chính là để cho nữ giới hoàn toàn thoát khỏi đồ trang điểm.

Người tu luyện dùng đồ trang điểm đều là đùa giỡn, về phần Đan Tuyết Ma Nữ, thì đó là có bệnh.

- Chống nước, chống va đập, chống lửa, tóm lại không dễ hỏng là được. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói.

Cô gái bán hàng cười nói: ͏ ͏ ͏

- Về cơ bản, đồ của chúng tôi đều có chức năng này.

- Vậy thì lấy đại cho tôi một cái đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không biểu cảm nói.

Cô gái kia mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tiên sinh là người tập đoàn Thiên Hòa sao? Nếu đúng thì xin lấy ra thẻ nhân viên, sẽ bán cho tiên sinh giá nội bộ.

Giang Tả không do dự trực tiếp lấy ra thẻ nhân viên.

Cô gái kia nhận lấy thẻ nhân viên, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Điện thoại di động trong quầy đều phù hợp với yêu cầu của tiên sinh, tiên sinh có thể tùy ý chọn một cái. Những thứ này đều là trí tuệ nhân tạo trên thị trường lắp lại, công năng gần như không cần lo lắng. Không chỉ như thế, tốc độ đường truyền tín hiệu còn vượt xa di động ngoài thị trường, hệ thống tối ưu hóa đến mức tận cùng, bảo đảm lúc quan trọng sẽ không ngắt mạng hoặc là kẹt.

Tu chân chạy đi nghiên cứu khoa học sao?

Hay là sửa đổi điện thoại di động?

Đối với cái này Giang Tả cũng không quá để ý, hắn tùy tiện lấy điện thoại màu đen.

Với hắn mà nói điện thoại di động dùng bền là được.

- Của tiên sinh tổng cộng là 2998, quẹt thẻ hay là tiền mặt?

Giang Tả kinh ngạc, rẻ như vậy sao?

Có điều hắn không suy nghĩ nhiều, chẳng qua là khi hắn muốn trả tiền, hắn sửng sốt, dường như hắn không có tiền mặt.

Mà điện thoại di động không dùng được, hắn không có biện pháp trả tiền.

Ngay sau đó Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Linh thạch được không?

- Được, một viên Nhất phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Cô gái kia cười nói.

Hình như Giang Tả dùng Linh thạch khiến cô gái rất vui vẻ.

Suy nghĩ một chút cũng đúng, cô ta chỉ cần dùng 2998 mua Linh thạch là được.

Chuyện này cũng ngang với việc cô ta kiếm được một viên Linh thạch.

Mà một viên Linh thạch không thể có chút tiền như vậy.

Đương nhiên, nếu như Giang Tả dùng giá cao bán cho cô gái này, chắc cô ta cũng sẽ đồng ý.

Nhưng Giang Tả không có loại ý tưởng này.

Sau khi Giang Tả đưa Linh thạch, cô gái kia lại lấy ra cái thẻ cho Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Đây thẻ rút thưởng, nghe nói hoạt động từ đầu năm đến giờ. Vẫn không có người trúng, tiên sinh có thể thử vui đùa một chút. ͏ ͏ ͏

- Rút thưởng sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi.

- Đúng, đây là một phần thưởng gần như không có sắc xuất trúng, căn cứ lời tiền bối lúc trước nói, cái này đã làm vài năm, mỗi năm một lần, nhưng vẫn không có người trúng. Sắc xuất trúng là một phần một trăm triệu. Lúc đầu có rất nhiều người kích động, nhưng sau đó mọi người đều coi như chơi vui. ͏ ͏ ͏

Cô gái bán hàng nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhận lấy thẻ, phía trên là thẻ cáo bình thường.

Giang Tả cất điện thoại lại, dự định cào một cái.

Dù sao cũng không mất gì.

- Tôi nghe nói phần thưởng này là có thể được một vị cao tầng tự mình hướng dẫn, hơn nữa còn là suốt một năm. Coi như là người bình thường bọn họ cũng tuyên bố để cho hắn trong một năm bước lên con đường tu chân, nhưng sau này như thế nào thì không quản. Theo như tu chân mà nói, Nhất giai coi như bước vào con đường tu chân. Tóm lại tài nguyên tuyệt đối sẽ không ít, chỉ cần có chút vốn, khẳng định sẽ có chỗ tốt cực lớn. Hơn nữa cấp cao tập đoàn Thiên Hòa đều là Đại tiền bối, có thể được bọn họ chỉ dạy cả năm, là ước mơ của biết bao nhiêu người. ͏ ͏ ͏

Nói đến chuyện trúng giải, cô gái này liền vô cùng vui vẻ.

Giang Tả cào thẻ, thấy trên đó viết bốn chữ: Tiên sư cha mày.

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..."

- Đúng rồi, chữ viết trúng thưởng chỗ chúng tôi tương đối đặc thù, nghe nói là bốn chữ, hơn nữa còn không lễ phép chút nào.

Cô gái này vừa nói xong, Giang Tả liền đưa thẻ cho cô ta xem: ͏ ͏ ͏

- Là bốn chữ này sao?

- Không phải. . . Mà là tiên sư. . . ͏ ͏ ͏

Cô gái bán hàng phủ nhận theo bản năng, bởi vì rất nhiều người cũng hỏi như vậy.

Nhưng khi cô ấy nhìn thấy chữ trên thẻ thì sửng sốt, cô ấy lắp bắp nói: ͏ ͏ ͏

- Ngài, tiên sư cha mày?

Sau đó cô ấy khiếp sợ nhìn Giang Tả, vài năm không có người trúng, bây giờ lại bị cào trúng?

Giả sao?

- Tôi trúng giải ư? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi.

Lúc này cô gái kia mới đần độn nói: ͏ ͏ ͏

- Vâng, đúng thế.

- Có nó là có thể được người nào đó hướng dẫn một năm sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi.

Cô gái kia lại gật đầu.

Lúc này Giang Tả không tính hỏi lại, mà xoay người rời đi.

Khi hắn đi tới thùng rác, liền trực tiếp ném thẻ vào.

Phần thưởng này thật vô bổ.

Đối với hắn mà nói chẳng có tác dụng gì.

Cô gái bán hàng nhìn đến ngẩn ngơ.

Sau đó trực tiếp đi qua quầy hàng lật thùng rác.

Trời ơi, cô nhìn nhầm rồi sao?

Hay là người kia ném nhầm?

Giải thưởng lớn như thế, hắn cũng ném ư?

Có phải hắn bị ngốc hay không?

Tự nhiên hành động của cô gái này khiến không ít người chú ý, thời điểm cô ấy tìm thẻ cào, quản lý của cô ấy liền tới.

Quản lý: ͏ ͏ ͏

- Cô đang làm gì vậy?

Cô gái lấy thẻ ra nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi trúng thưởng rồi.

- Hả? ͏ ͏ ͏

Đừng nói vị quản lý đó.

Mà rất nhiều người ở đó cũng ngạc nhiên.

Trúng thưởng?

Thưởng gì?

Cái giải thưởng kia căn bản là không cách nào trúng mà? ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏