Chương 764: Vô Đề
Giang Tả không nói thêm gì nữa, sau khi nhận lấy Thánh Tâm Thạch, liền đứng dậy rời đi. ͏ ͏ ͏
Lúc rời đi, thuận tiện xóa sạch trận pháp. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, hắn cũng xác nhận ủy thác. ͏ ͏ ͏
Đường Thủy mang theo Lục Vĩ, thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏
Sau khi biết Phá Hiểu phát hành ủy thác, hắn liền đi tìm đầu tiên, bởi vì Giang Tả nói đồng ý bất kỳ điều kiện gì, nói cách khác, chỉ cần hoàn thành ủy thác hắn sẽ không cần lo lắng Phá Hiểu bởi vì tâm tình không tốt mà từ chối cứu Lục Vĩ. ͏ ͏ ͏
Mặc dù không làm cho Phá Hiểu trực tiếp đồng ý cứu, nhưng ít nhất không cần lo lắng Phá Hiểu không cứu. ͏ ͏ ͏
- Chỉ cần chờ một năm, một năm nữa là ngươi sẽ không sao. ͏ ͏ ͏
Đường Thủy nói với Lục Vĩ. ͏ ͏ ͏
Lục Vĩ nháy mắt mấy cái, nó luôn cảm giác có chỗ nào không đúng. ͏ ͏ ͏
Lúc này Đường Thủy cũng tỉnh táo lại, một năm? ͏ ͏ ͏
Không phải hiện tại Lục Vĩ chỉ có thể sống ba tháng sao? ͏ ͏ ͏
Nghĩ tới đây Đường Thủy liền vội vàng đuổi theo Phá Hiểu, hiện tại vẫn chưa làm xong đợt điều trị thứ nhất mà. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả về đến nhà đã là buổi chiều. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, khoảng thời gian ở giữa là chữa trị cho Lục Vĩ. ͏ ͏ ͏
Mặc dù chỉ là chữa trị đơn giản, nhưng vẫn hao phí của Giang Tả không ít thời gian. ͏ ͏ ͏
May mà giải quyết xong trước lúc trời tối. ͏ ͏ ͏
Nếu như hắn không thăng lên Tam giai thật đúng là không giải quyết được. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, tu vi của Giang Tả đã khiến Đường Thủy bị dọa cho giật mình. ͏ ͏ ͏
Lần trước thấy còn chưa tới Nhị giai, sao bây giờ đã là Tam giai? ͏ ͏ ͏
Hắn không thể nào hiểu được. ͏ ͏ ͏
Về nhà, Giang Tả liền nhìn xung quanh một chút. ͏ ͏ ͏
Phát hiện trong nhà vẫn gọn gàng, không có một chút vết tích chà đạp nào. ͏ ͏ ͏
Nhắc tới, lúc trước trở về thường xuyên thấy một đống hỗn loạn, đột nhiên hiện tại lại gọn gàng như vậy, thật sự có chút không quen. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, Giang Tả cũng không có cảm khái gì. ͏ ͏ ͏
Mà đi tới sân thượng nhìn. ͏ ͏ ͏
Phát hiện biện pháp của Tô Kỳ dùng vẫn tốt nhất, đám người Hồng Thự còn ở bên trong khối băng. ͏ ͏ ͏
Còn Đoạn Kiều thì đang câu cá, Thập Thất cũng an tĩnh bơi ở trong nước. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa xuất hiện, lập tức kinh động Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nhìn Giang Tả, cũng may Giang Tả không nhìn nó, nếu không nó sẽ giật mình. ͏ ͏ ͏
Vì sao người này càng ngày càng đáng sợ vậy? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều không hiểu, nhưng chuyện càng không hiểu là, nó càng ngày càng thích ứng cuộc sống trên sân thượng. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại một chút còn rất vui, nhất là mỗi ngày đều có thể câu đồ vật. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Hồng Thự, tự nhiên Hồng Thự cũng thấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm giác Hồng Thự nhìn mình không phát ra tiếng kêu Ự...c nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả đi tới bên người Hồng Thự, nhẹ nhàng ấn xuống khối băng của Tô Kỳ một chút. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo băng trên người Hồng Thự vỡ ra. ͏ ͏ ͏
- Ự...c. ͏ ͏ ͏
Vừa được giải thoát, Hồng Thự liền kêu lớn, lộ ra vẻ vui mừng. ͏ ͏ ͏
Sau đó còn xù lông cả người lên, khiến Đoạn Kiều ở một bên cũng bị ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải Giang Tả ở đây, nó cũng muốn đập Hồng Thự. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Hồng Thự, phát hiện rất lâu rồi hắn không mang nó ra ngoài đi dạo. ͏ ͏ ͏
Hắn cảm thấy nếu nhàn rỗi, có thể dẫn nó ra ngoài đi dạo một chút, ít nhất không để cho nó làm loạn ở trong nhà đến mức không còn hình dạng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả lại thả Đản Đản với Thập Bát ra. ͏ ͏ ͏
Lúc này Hồng Thự cầm một quả linh quả đến bên cạnh Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Ự..c. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn một chút, sau đó nhận lấy trái cây, rồi xoay người rời đi. ͏ ͏ ͏
Chắc là linh quả hình quả lê này cũng không còn tươi. ͏ ͏ ͏
Vừa vào nhà Giang Tả liền thuận tay ném vào thùng rác. ͏ ͏ ͏
Dầm mưa dãi nắng mấy ngày, Giang Tả cũng không muốn ăn. ͏ ͏ ͏
- Cạc? ͏ ͏ ͏
Hồng Thự sững sờ tại chỗ. ͏ ͏ ͏
- Ự..c ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nhìn Hồng Thự một cái nói: ͏ ͏ ͏
- Sai lầm lớn nhất của ngươi chính là lấy cơm ra, càng sai hơn nữa là cho rằng hắn sẽ cho ngươi càng nhiều cơm. ͏ ͏ ͏
- Cạc? ͏ ͏ ͏
Hồng Thự la lên với Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Nó không hiểu. Không phải đều là như vậy ư? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi Cạc tới Cạc lui, đại ma đầu kia cũng không hiểu, vô dụng mà thôi. ͏ ͏ ͏
- Cạc? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều không muốn cãi lý với Hồng Thự. ͏ ͏ ͏
Ngoại trừ Cạc ra cái gì cũng không biết. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Làm sao Giang Tả có thể biết Hồng Thự nghĩ gì. ͏ ͏ ͏
Càng không biết Hồng Thự Cạc cái gì. ͏ ͏ ͏
Hiện tại hắn muốn nhìn một chút xem chỗ nào mới thích hợp chế tạo. ͏ ͏ ͏
Mượn dùng của Sơ Tình là không có khả năng. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa chỗ Sơ Tình không đủ để hắn khắc đại trận. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả mở nhóm chat ra, nhưng vừa đi vào liền thấy một đống tin tức xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng có không ít, nhưng không thấy được cái gì, cũng không biết xoá đi đâu. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
- Không biết lúc nào mới có thể liên lạc được với Phá Hiểu đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử gửi một icon bất lực: ͏ ͏ ͏
- Sau khi Phá Hiểu đạo hữu đi Thất Tình Hải, cũng không biết đi đâu. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên Tử gửi một icon nói nhỏ ͏ ͏ ͏
- Mọi người nói xem, chuyện ở Thất Tình Hải lớn như vậy, Phá Hiểu đại lão có bị ảnh hưởng, sau đó ngỏm hay không? Tôi cảm thấy Thất Tình Hải cũng không tệ, nói ra mọi người không tin, nhưng trình độ phong thủy của tôi cao lên rất nhiều. Mọi người gom quần áo Phá Hiểu đại lão chưa? Nơi đây biển rộng, xuân về hoa nở, rất thích hợp làm nơi an nghỉ. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu: ͏ ͏ ͏
- Chỗ tôi còn rất nhiều đồ cũ, đúng rồi, người độ kiếp là tôi, cho nên không có bị ảnh hưởng như vừa nói. ͏ ͏ ͏
Toàn bộ nhóm chat dừng lại. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏