Chương 766: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 766: Vô Đề

Sau khi Giang Tả nhận được câu trả lời khẳng định của Biên Hải Đao Khách, liền rời khỏi nhóm chat. ͏ ͏ ͏

Hắn cần ngủ một giấc. ͏ ͏ ͏

Tu luyện cái gì gì đó, cũng không thể để cho hắn gia tăng tinh thần. ͏ ͏ ͏

Dù sao hôm nay phải trở về, tối hôm qua Tô Kỳ nói cái gì mà không để cho hắn quá dễ chịu. ͏ ͏ ͏

Về phần Ngự Linh Tông, kỳ quái là có kỳ quái. Nhưng có lẽ vấn đề cũng sẽ không quá lớn. ͏ ͏ ͏

Tóm lại đến lúc đó rồi nói. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Cô gái bán hàng ở tập đoàn Thiên Hòa đã bị gọi tới tầng cao nhất cao ốc Thiên Hòa. ͏ ͏ ͏

Trước mặt cô ấy có một ông lão, ông lão này nhìn cô gái một mực không chịu nói. ͏ ͏ ͏

Tu vi ông lão này rất cao, ít nhất ở trong mắt cô gái là như thế. ͏ ͏ ͏

Cô ấy luôn cảm giác nhìn đối phương một cái, tinh thần sẽ bị tan rã. ͏ ͏ ͏

Cái này cũng không phải nói quá, bởi vì cô gái này vẫn chỉ là người bình thường, mà ông lão kia đã là tu sĩ Ngũ giai có thể ngưng tụ nguyên thần. ͏ ͏ ͏

Một cái ánh mắt là có thể mang đến áp lực trí mạng cho đối phương. ͏ ͏ ͏

- Tên gì? ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc ông lão này cũng mở miệng. ͏ ͏ ͏

- Dương, Dương San San. ͏ ͏ ͏

Cô gái kia khẩn trương trả lời. ͏ ͏ ͏

Nội tâm của cô vừa kích động lại vừa lo lắng, dù sao phần thưởng cũng là do cô nhặt được. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa dường như đối phương biết, chuyện này làm cho cô rất thấp thỏm. ͏ ͏ ͏

- Không cần quá lo lắng, cô không ăn trộm không ăn cướp, tự nhiên chúng tôi thừa nhận tư cách trúng giải của cô, nhưng mà có một vấn đề muốn hỏi cô. ͏ ͏ ͏

Ông lão nhẹ nhàng nói. ͏ ͏ ͏

Dương San San lập tức trả lời: ͏ ͏ ͏

- Xin tiền bối cứ nói, vãn bối sẽ trả lời thật tốt. ͏ ͏ ͏

Ông lão nói: ͏ ͏ ͏

- Vấn đề của ta rất đơn giản, là ai trúng giải, tại sao hắn lại buông tha phần thưởng này? ͏ ͏ ͏

Dương San San không dám giấu giếm: ͏ ͏ ͏

- Là một người tên Phá Hiểu, vãn bối đã nói rõ chỗ tốt khi trúng giải với hắn, nhưng không biết có phải hắn không nghe rõ hay không, thời điểm đi tới thùng rác, liền ném thẻ vào. ͏ ͏ ͏

Nói xong cô lại lập tức bổ sung thêm một câu: ͏ ͏ ͏

- À, cũng có thể là hắn không cẩn thận ném vào. ͏ ͏ ͏

Ông lão nhíu mày, không phải là lão không tin lời nói của cô gái này, mà là cái tên đó để cho lão có chút để ý. ͏ ͏ ͏

Cái tên Phá Hiểu này vẫn có chút danh tiếng ở thị trường Nhị Bộ, hơn nữa hoạt động thương khố lần trước, hình như cũng có tin đồn là Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Nhưng bất kể là như thế nào, người này lại trực tiếp buông tha tư cách trúng giải, còn ném nó vào thùng rác. ͏ ͏ ͏

Chuyện này làm cho lão có chút tức giận. ͏ ͏ ͏

Đây là đang khinh thường phần thưởng của bọn họ sao. ͏ ͏ ͏

Bao nhiêu người cầu xin còn không cầu được. ͏ ͏ ͏

Sau đó lão thở dài một trận, xem ra cần phải tiếp xúc với người này. ͏ ͏ ͏

Xem đến cùng hắn có phải là đệ tử ẩn giấu của thế lực, hoặc là con riêng của một vị đại năng nào đó hay không. ͏ ͏ ͏

Lão không phủ nhận, có thể tùy ý vứt bỏ phần thưởng như vậy, mà không có bối cảnh gì, thì căn bản không dám làm ra loại sự tình này. ͏ ͏ ͏

Trừ phi hắn là tên khờ, nếu như thật sự là khờ, vậy thì không có gì cần phải so đo. ͏ ͏ ͏

So đo với kẻ ngu, vậy lão cũng là kẻ ngốc. ͏ ͏ ͏

Sau đó ông lão nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi biết rồi, kỳ hạn một năm bắt đầu từ ngày mai, tập đoàn sẽ cho cô hướng dẫn tốt nhất, an tâm tu luyện đi. ͏ ͏ ͏

Dương San San mừng rỡ, lập tức hành lễ vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏

- Vâng, đa tạ tiền bối. ͏ ͏ ͏

Ông lão gật đầu, sau đó để cho Dương San San đi về trước. ͏ ͏ ͏

Chờ Dương San San rời đi, ông lão trực tiếp ném thẻ xuống đất: ͏ ͏ ͏

- Cứt chó. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Ngày thứ hai, Giang Tả tỉnh lại. ͏ ͏ ͏

Không có Tô Kỳ ở đây Giang Tả không quen ngủ phòng chính, có lẽ là nhớ Tô Kỳ theo bản năng đi. ͏ ͏ ͏

Dù sao một mình hắn cũng ngủ ở ghế. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vừa tỉnh lại liền rửa ráy mặt mũi. ͏ ͏ ͏

Sau đó đi lên sân thượng mang Đoạn Kiều và Hồng Thự theo. ͏ ͏ ͏

Nhiều hơn nữa hắn sẽ không di chuyển được. ͏ ͏ ͏

Không có Hồng Thự, bọn này cũng sẽ không gây ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng lúc Hồng Thự ở một mình, lại có năng lực làm loạn gian phòng. ͏ ͏ ͏

- Cạc? ͏ ͏ ͏

Hồng Thự đứng ở trên vai Giang Tả, nó không hiểu tại sao Giang Tả lại mang nó theo. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, cái này không quan trọng, quan trọng là lúc nào cho nó ăn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đã sớm không còn trái cây, cho nên trên đường chỉ có thể ăn đồ ăn vặt, giúp Hồng Thự mang hai cân lê, để Hồng Thự tự ăn. ͏ ͏ ͏

Lần này Đoạn Kiều cũng bị Giang Tả đặt ở bên cạnh Hồng Thự, đi ra ngoài một mình là thể thiếu Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Tác dụng tháp tín hiệu, vẫn rất lớn. ͏ ͏ ͏

Có chuyện cần nói một chút, trước khi ra cửa, Giang Tả đã dùng tiền xu tìm khắp toàn bộ gian phòng. ͏ ͏ ͏

Thành công tìm ra những vật khác trong phòng. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như dưới chỗ nào đó có tấm hình, phía sau hình có một hàng chữ. ͏ ͏ ͏

Trên đó viết: Tô Kỳ đẹp nhất đáng yêu nhất, Giang Tả thích nhất. ͏ ͏ ͏

A a!!! ͏ ͏ ͏

Cổ hủ, dung tục, tự luyến. ͏ ͏ ͏

Nhưng Giang Tả lại không phủ nhận. ͏ ͏ ͏

Chỉ là bình thường Tô Kỳ sẽ không dùng loại vật này, khi nào Tô Kỳ cảm giác bất thường mới biết dùng. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như hắn trọng thương, lấy trực giác của Tô Kỳ, nhất định phải xác định Giang Tả ở đâu. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả rất thông minh, nếu như trọng thương, tuyệt đối không thể nói mình ở nhà. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏