Chương 777: Vô Đề
Nhưng mà Tây Môn chưởng môn lại kinh ngạc, lão luôn cảm thấy những lời này có vấn đề. Thế nhưng không biểu hiện ra, mà nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏
- Con cảm thấy trên núi có vấn đề hay không? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Cái này con cũng không biết, hay con đi lên xem một chút? ͏ ͏ ͏
Theo Tây Môn Xuy Hỏa, cha của hắn đứng ở chỗ này, hiển nhiên là đang chờ người, canh gác hoặc là chặn lại. ͏ ͏ ͏
Nếu lúc này để cho hắn đi lên, như vậy hắn sẽ có xác suất tìm được linh thú trước những người khác. ͏ ͏ ͏
Sau đó dời bọn chúng đi. ͏ ͏ ͏
Như vậy thì có thể an toàn qua một kiếp. ͏ ͏ ͏
Việc cần làm bây giờ, chính là không để cho cha hắn hoài nghi phía trên có linh thú hắn tích góp nhiều năm. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tây Môn chưởng môn nghe được lời nói của con mình, thì càng ngày càng cảm thấy kỳ quái. ͏ ͏ ͏
Lão luôn cảm giác con của lão có hiểu lầm gì đó với ngọn núi này. Hoặc có lẽ là có cái gì lão không biết? ͏ ͏ ͏
Còn nữa, lên núi là chuyện bình thường, tại sao con trai lão lại xin phép lão chứ? ͏ ͏ ͏
Có vấn đề, mà còn là vấn đề lớn. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn lặng lẽ nói: ͏ ͏ ͏
- Đi đi. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa lập tức đáp ứng, khi hắn đi về phía trước, khóe miệng không khỏi lộ ra vẻ mỉm cười. ͏ ͏ ͏
Thành công đột phá phòng tuyến. ͏ ͏ ͏
Việc còn lại chính là dời linh thú đi, vấn đề này không lớn lắm. ͏ ͏ ͏
Mặc dù Tây Môn Xuy Hỏa có chút cuống cuồng, nhưng hắn cũng không có quá nhanh, mà vững vàng bước vào trận pháp, vững vàng đi lên đỉnh núi. ͏ ͏ ͏
Cũng tương tự để cho cha hắn ngoác mồm kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn không thể tin được đây là thật, tuyệt đối là trận pháp xảy ra vấn đề. ͏ ͏ ͏
Nhưng lão không có ngây ngốc mà đi lên thử, lão không ngu. ͏ ͏ ͏
Trận pháp có vấn đề hay không, lão còn nhìn lầm ư? ͏ ͏ ͏
Cho nên, con của lão có thể lên núi? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa có thể là người thứ nhất của Ngự Linh Tông lên núi qua bao năm. ͏ ͏ ͏
Trời ạ, vậy mà bây giờ lão mới biết. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa nhìn con của lão như vậy, đã không phải là lần thứ nhất lên núi? ͏ ͏ ͏
Ha ha, giấu thật là tốt, nếu không phải hôm nay cảm giác thái độ có điểm lạ, không chừng lão cũng mất đi uy nghiêm của người cha. ͏ ͏ ͏
- Bị dọa sợ sao? Lúc đầu ta cũng bị hù sợ, khi đó còn muốn nhìn hắn làm trò mèo, không nghĩ tới trực tiếp mở ra thế giới quan của ta, hoá ra thật sự có thể lên. ͏ ͏ ͏
Con linh thú nằm trên đất kia nói. ͏ ͏ ͏
Giống như thấy đối phương bị giật mình, rất vui vậy. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn nhìn con linh thú này nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi biết sao? Nó lên núi lúc nào? ͏ ͏ ͏
Con linh thú này nói: ͏ ͏ ͏
- Lần đầu tiên lên núi hẳn là sáu năm trước. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Vậy mà là chuyện nhiều năm như vậy, lão làm cha, đúng là thất bại mà. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng vợ lão cũng thất bại. ͏ ͏ ͏
Khẳng định bà ấy cũng không biết, nếu không đã sớm khoe khoang con của bọn họ với lão. ͏ ͏ ͏
Dù sao mấy năm nay bọn họ không ít lần tức giận với Tây Môn Xuy Hỏa. ͏ ͏ ͏
Đến nỗi thành thói quen treo ngược lên đánh. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà còn có một việc lão không hiểu, con của lão lên núi sáu năm làm gì? ͏ ͏ ͏
Chẳng lẽ vì vậy tu vi mới vượt xa cùng lứa? ͏ ͏ ͏
Lão không quá rõ ràng, thế nhưng không có ý định hỏi, thậm chí không có ý định để cho người khác biết. ͏ ͏ ͏
Có lúc biết càng ít, khả năng chưa tới càng lớn hơn. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần thỉnh thoảng lão chú ý đến là được. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên có chút vui vẻ yên tâm. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Bây giờ Giang Tả đã vào trong sơn động, trong này hắn thấy mấy con linh thú. Mấy con linh thú này cũng được, đều có tu vi Nhị giai, hơn nữa không có suy yếu. ͏ ͏ ͏
Có điều khi bọn nó nhìn thấy Giang Tả đều đứng an tĩnh ở một bên. ͏ ͏ ͏
Không có một con linh thú nào sau khi nhìn thấy Giang Tả, còn dám có chút phản kháng. ͏ ͏ ͏
Tất cả bọn nó đều cúi đầu, mặc cho Giang Tả đi qua bên người. ͏ ͏ ͏
Sau khi vượt qua những con linh thú này, Giang Tả không khỏi cúi xuống nói: ͏ ͏ ͏
- Xem ra, nơi nào đó đã xảy ra vấn đề, hậu di chứng chế tạo sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không cho rằng mình mỉm cười có thể hù được những linh thú này, hẳn là do thứ khác. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn không cảm giác được. ͏ ͏ ͏
Có lẽ là một loại thứ hắn đã sớm quen. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không suy nghĩ quá nhiều, hiện tại càng lúc càng đến gần Tẫn Linh Thu, hắn không thể phân tâm. ͏ ͏ ͏
Cái sơn động này không ngắn, hẳn là bên trong còn có động khác. ͏ ͏ ͏
Mà những linh thú này có lẽ là do Linh Thu chọn giữ lại trông chừng. ͏ ͏ ͏
Đi một lúc, Giang Tả liền dừng lại. ͏ ͏ ͏
Không phải là đến đích, mà là hắn cảm giác được một tia nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
- Nhận ra sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả tự nói. ͏ ͏ ͏
Đúng, hắn nhận ra được một đạo cấm chế cường đại, đó chính là không phải người chỉ định thì không được đi vào. ͏ ͏ ͏
Cấm chế này rất mạnh, muốn hoàn toàn phá giải cần một ít thời gian. ͏ ͏ ͏
Cái này cũng giống như đại trận ở cửa Thánh Địa lúc trước vậy, đều cần chứng nhận. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Giang Tả bây giờ đã không phải là Giang Tả lúc ấy, hơn nữa hắn cũng không cần đi phá giải. ͏ ͏ ͏
Xóa bỏ cấm chế, không nhất định cần phá giải. ͏ ͏ ͏
Cho nên Giang Tả trực tiếp đi tới chỗ cấm chế. ͏ ͏ ͏
Thời điểm Giang Tả đi vào cấm chế, bên trong có một giọng nói khinh miệt vang lên: ͏ ͏ ͏
- Đúng là tự tìm đường chết, thật không biết ngươi lên ngọn núi này như thế nào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không cảm thấy kinh ngạc với cái âm thanh này, cấp bậc Tẫn Linh Thu cao như vậy, biết nói chuyện cũng không có gì kỳ quái. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏