Chương 779: Vô Đề
Nghe thấy Tẫn Linh Thu trả lời, Giang Tả liền nghĩ đến kiếp trước, có lẽ lúc trước hắn có loại khí thế này. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa đã hoàn toàn dung hợp với hắn, trở nên tự nhiên. ͏ ͏ ͏
Nhưng kiếp này hắn không có, loại khí thế này không phải muốn có là có. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Giang Tả liền nghĩ đến chế tạo, bởi vì chế tạo vong tình, khiến cho hắn không ngừng thả ra loại khí thế này, nhưng khí thế kia hữu hình vô thực, sẽ không tồn tại bao lâu, không quá dọa người. ͏ ͏ ͏
Sở dĩ có chuyện giống như bây giờ, hẳn là do lôi đình có uy nghiêm không kém Thiên kiếp kia, chính sự uy nghiêm này đã gia tăng khí thế của hắn, cộng thêm nụ cười toét miệng, đã khiến cho hắn hoàn toàn biến thành đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Có lẽ chính là như vậy. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng những khí thế kia không phải là của bản thân hắn, cho nên sẽ không tồn tại quá lâu, vấn đề không lớn. ͏ ͏ ͏
Trước khi Tô Kỳ trở về có thể khôi phục là được. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả không quan tâm nữa. ͏ ͏ ͏
Hắn nhìn Hồng Thự một chút, ồ, Hồng Thự lại sững sờ nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Ngay cả lê cũng không dám ăn ở trước mặt Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Hiệu quả này không tệ. ͏ ͏ ͏
Còn Đoạn Kiều ở bên cạnh thì sắp suy sụp luôn rồi, lần này đi ra ngoài quá mệt. ͏ ͏ ͏
Nó thật sự nhớ sân thượng. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên nó phát hiện, chỉ có sân thượng mới có thể cho nó cảm giác an toàn, thoải mái. ͏ ͏ ͏
- Có phải Tiểu Hồng hay không? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều đụng đụng Hồng Thự nói nhỏ. ͏ ͏ ͏
- Cạc? ͏ ͏ ͏
Hồng Thự không hiểu Đoạn Kiều hỏi cái gì. ͏ ͏ ͏
Không đầu không đuôi. ͏ ͏ ͏
- Quả nhiên ngươi là con vịt, không có chút biết nào. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều thở dài. ͏ ͏ ͏
- Cạc? ͏ ͏ ͏
Thật ra thì Hồng Thự cũng không để ý mình là cái gì, bởi vì nó không có loại khái niệm này. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần có lê ăn là được. ͏ ͏ ͏
Vì sao lại không cho nó mang lê theo. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên Giang Tả không để ý đến hai sinh vật trên sân thượng này nói chuyện, hắn đi thẳng tới trước thềm đá, hỏi Tẫn Linh Thu: ͏ ͏ ͏
- Nơi này dẫn đi đâu? ͏ ͏ ͏
- Ngự Linh Đỉnh. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nói. ͏ ͏ ͏
Người này cho nó áp lực quá lớn, hoàn toàn không có cách nào không trả lời. ͏ ͏ ͏
Ngự Linh Đỉnh? ͏ ͏ ͏
Cái này Giang Tả thật sự không biết, đây là địa danh hay là cảnh giới? ͏ ͏ ͏
- Ta cũng không biết là cái gì, cho nên dự định đi lên xem một chút. ͏ ͏ ͏
Thấy Giang Tả suy tư, Tẫn Linh Thu lại nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đây chính là nguyên nhân ngươi giữ những lực lượng kia? ͏ ͏ ͏
- Đúng, nhưng không phải hoàn toàn, ta không cố ý gây hại Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả rất không hài lòng với câu trả lời nước đôi của Tẫn Linh Thu. ͏ ͏ ͏
Hắn tới chủ yếu là vì giải quyết vấn đề này. ͏ ͏ ͏
Theo như thực lực của Tẫn Linh Thu, lực lượng này còn có thể giữ gìn không ít ngày. ͏ ͏ ͏
- Là như vậy, thật ra thì Ngự Linh Tông có một con linh thú rất lợi hại còn sống, vốn để lại cho tiểu bối đời sau. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu rất sợ người trước mắt này nghĩ mình nói sai cái gì. ͏ ͏ ͏
Nhắc tới cũng kỳ quái, nó cũng không biết mình đang sợ cái gì, rõ ràng đối phương không mạnh, nhưng không dám phản kháng. ͏ ͏ ͏
Hắn đứng ở nơi đó, giống như đứng ở trên đỉnh thế giới, giống như có thể trấn áp hết thảy, coi chúng sinh là chó mèo, vạn vật như cát đá. ͏ ͏ ͏
Rất vi diệu, nhưng cảm giác lại không có nguy hiểm như vậy. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tẫn Linh Thu nói: ͏ ͏ ͏
- Lúc đầu ta không có ý định mượn lực lượng, nhưng đoạn thời gian trước ta nhận ra, có thể con linh thú này bị phong ấn hắc hóa, nó có khả năng gây hại đối với Ngự Linh Tông, nên ta chuẩn bị ngăn cản nó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tẫn Linh Thu, sau đó bắt đầu bước lên thềm đá. ͏ ͏ ͏
Mà Tẫn Linh Thu cũng đi theo, nó không dám bước lên cái thềm đá này, bây giờ có người mở đường tự nhiên không có đạo lý bỏ lỡ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi ở phía trước, nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi rất quen thuộc Ngự Linh Tông sao? ͏ ͏ ͏
Một con linh thú ngoại lai, đi tới Ngự Linh Tông, phát hiện vấn đề, sau đó muốn giúp ư? ͏ ͏ ͏
Có phải cái này quá ngây thơ hay không? ͏ ͏ ͏
- À không, lần đầu tiên tới. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu ở phía sau nói. ͏ ͏ ͏
Nó phát hiện, chỉ cần không đối mặt chính diện với người này, sẽ không đáng sợ như vậy. ͏ ͏ ͏
Mặc dù nhìn bóng lưng rất lớn, nhưng so với chính diện vẫn tốt hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Tẫn Linh Thu lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng nhất định phải giúp Ngự Linh Tông, ít nhất đối với chúng ta mà nói là như vậy. ͏ ͏ ͏
- Tại sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kỳ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả biết Tần Thiên cùng với Tiên Linh phủ chủ quen biết người sáng lập Ngự Linh Tông, nhưng tốt tới mức này sao? ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nghĩ đến cái gì, lại nói: ͏ ͏ ͏
- Vì ăn sao? ͏ ͏ ͏
Từ việc đám người Tần Thiên nuôi dưỡng Vịnh Tê đến xem, chắc là cũng thích ăn. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏