Chương 795: Vô Đề
Thế nhưng Tây Môn Xuy Hỏa không để ý, mà đi thẳng tới bên cạnh lão ăn mày. ͏ ͏ ͏
Không cần nghĩ cũng biết, cái gọi là truyền thừa chắc chắn ở trên người hắn. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn chính là người được điêu khắc thành tượng đá. ͏ ͏ ͏
Người này chính là tổ tiên Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa đi tới bên cạnh lão ăn mày, cung kính hành lễ: ͏ ͏ ͏
- Hậu bối Tây Môn Xuy Hỏa Ngự Linh Tông, bái kiến tổ tiên. ͏ ͏ ͏
Hai mắt lão ăn mày vốn vô thần, đột nhiên buông cần câu xuống, sau đó đưa tay móc một cái, Vạn Vật Thiết Cát liền từ trên người Tây Môn Xuy Hỏa bay ra. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng dung nhập vào thân thể lão giả. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa thấy tất cả nhưng không hề làm gì, tương đối mà nói, chuyện này rất bình thường. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Đoạn Kiều lại kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Huyết nhục bản thể ngưng tụ thân thể, linh khí lưu động không có quy tắc cùng với tọa độ toàn thân, đường vân đạo khí tự động khống chế tất cả linh khí tạo thành tựu trung tâm. Vậy mà dùng biện pháp như vậy làm cho mình có lực suy nghĩ tạm thời, rất có ý tưởng. Thật không hổ là Ngự Linh chi đỉnh. ͏ ͏ ͏
Loại biện pháp này dùng để Ngự Linh, thật sự có thể không chế linh thú thế gian. ͏ ͏ ͏
Có thể phản kháng tuyệt đối là số ít. ͏ ͏ ͏
- Chuẩn bị kỹ càng, chờ một chút là hắn có thể nói chuyện, mặc dù chỉ là khôi lỗi nhưng tương đối mà nói, hắn sống lại trong chốc lát. Chờ ngươi thấy, chính là hắn trước khi chết. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều ngồi ở chỗ đó, thuận miệng nói. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng thấy ánh mắt kinh ngạc của Tây Môn Xuy Hỏa, nó vẫn có chút vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Vậy mới đúng, làm gì có ai không thèm để ý nó? Làm gì có ai coi nó là sủng vật vô dụng? Làm gì có ai không bị lý luận bác học của nó thuyết phục? Làm gì có tự do phóng khoáng coi nó là tháp tín hiệu chứ? ͏ ͏ ͏
Sau đó Đoạn Kiều thở dài, được rồi, không đỏi hỏi quá nhiều, chỉ cần có thể tiếp tục làm tháp tín hiệu là được. ͏ ͏ ͏
Ngày nào đó ngay cả tháp tín hiệu cũng không thể làm, thì nó cũng không biết mình còn có thể dựa vào cái gì để sống tiếp. ͏ ͏ ͏
Xem ra phải cố gắng lấy lòng nữ chủ nhân. ͏ ͏ ͏
Có nữ chủ nhân làm chỗ dựa cho nó, tuyệt đối không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏
Lúc này trong mắt lão ăn mày bắt đầu xuất hiện màu sắc. ͏ ͏ ͏
Trước tiên lão liếc mắt nhìn Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏
- Tiểu cô nương là ai? Sao lại biết nhiều như vậy. ͏ ͏ ͏
- Ngươi gọi ta là Đoạn Kiều là được. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Lão ăn mày kinh ngạc, tùy tiện nói: ͏ ͏ ͏
- Thiên Địa Kiều Lương, Đoạn Kiều cần câu? Có thật không? ͏ ͏ ͏
- Ồ. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều kinh ngạc, không có mấy người có thể nhận ra nó. ͏ ͏ ͏
- Ngươi biết ta? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều hỏi. ͏ ͏ ͏
- Đã từng nghe qua, nhưng mà không nghĩ tới thật là như vậy. ͏ ͏ ͏
Sau đó lão không lãng phí thời gian nữa. ͏ ͏ ͏
Thời gian của lão có hạn, không phải để tung hô Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Tây Môn Xuy Hỏa càng thêm kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều không để ý, mà tiếp tục câu cá. ͏ ͏ ͏
Nếu đại ma đầu cũng hiểu như vậy thì tốt. ͏ ͏ ͏
Suy nghĩ một chút nên quên đi, bản thân nó không bằng đại ma đầu. ͏ ͏ ͏
Cũng may còn có không gian thiên phú, nếu không, thật sự chẳng có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏
Nên vui mừng, nhưng nó đường đường là Đoạn Kiều, tại sao cuối cùng lại lăn lộn tới mức này? ͏ ͏ ͏
Chẳng lẽ cái này chính là mệnh sao? ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người ở bên ngoài Ngự Linh Tông, đều thấy một con Đại Long trắng tinh giết về phía linh thú như ngọn lửa kia. ͏ ͏ ͏
Bọn chúng chiến đấu cách mặt đất rất xa, thế nhưng Ngự Linh Tông, vẫn khó mà tránh được bị ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Nếu cứ đánh như vậy mà nói, nhất định Ngự Linh Tông sẽ bị hủy. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu đánh xong một đòn, cũng ý thức được cái vấn đề này. ͏ ͏ ͏
Nó có chút hối hận, hối hận mình quá xung động. ͏ ͏ ͏
Nó không ngốc, trong nháy mắt hiểu tại sao người kia bắt nó kéo dài thời gian. ͏ ͏ ͏
Cứ cứng rắn đụng như vậy cũng đồng nghĩa với việc trực tiếp hủy Ngự Linh Tông. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu tức giận nhìn về phía Phần Thiên linh thú: ͏ ͏ ͏
- Dù sao ngươi cũng là linh thú của lão ăn mày kia, vậy mà ngươi lại ra tay với Ngự Linh Tông, ngươi thật sự làm hết thể diện của lão. ͏ ͏ ͏
- Im miệng. ͏ ͏ ͏
Phần Thiên linh thú gào thét: ͏ ͏ ͏
- Ta không có, là các ngươi ép, đều là các ngươi ép. Là các ngươi đáng chết. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu ném cho nó một ánh mắt khinh bỉ, sau đó nhẹ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Phản đồ. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt Phần Thiên linh thú nghe được câu này liền giận dữ: ͏ ͏ ͏
- Ngươi đáng chết, là các ngươi đáng chết, đi chết đi. ͏ ͏ ͏
Trong phút chốc công kích tập trung, mục tiêu chỉ có Tẫn Linh Thu. ͏ ͏ ͏
Mà Tẫn Linh Thu cũng không hoảng hốt, trong lòng lại thở phào. ͏ ͏ ͏
Cũng may Phần Thiên linh thú dễ dàng bị chọc giận, chỉ cần tâm tình không yên, là phần thắng của nó có thể gia tăng càng nhiều. ͏ ͏ ͏
Hiện tại nó chỉ có thể kéo dài, sau đó tìm cơ hội giết ngược. ͏ ͏ ͏
Đây là trưởng bối dạy nó, lâm trận đối địch có ba yếu tố lớn, thứ nhất là vận may, thứ hai là thực lực, thứ ba là tâm tính. ͏ ͏ ͏
Thực lực tương đối ổn định, vận khí do số mệnh an bài, chỉ có tâm tính là biến đổi thất thường. ͏ ͏ ͏
Làm cho đối phương mất lý trí, đồng nghĩa với việc mất đi năng lực phán đoán, dưới tình huống thực lực tương đương, phần thắng của nó lập tức tăng lên nhiều. ͏ ͏ ͏
Như vậy hiện tại chỉ có thể chờ đợi. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏