Chương 817: Vô Đề
Hắn thậm chí có một loại ý nghĩ hoang đường, rất có thể Kiếm Thập Tam sẽ vượt qua Vũ Vương. ͏ ͏ ͏
Cái ý nghĩ này hoang đường bực nào, cảnh giới Vũ Vương căn bản không phải là bọn họ có thể tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Đó là cảnh giới trong truyền thuyết. ͏ ͏ ͏
Không bao lâu sau, Kiếm Thập Tam trở lại. ͏ ͏ ͏
Mà hải quái cũng rút lui. ͏ ͏ ͏
Mặt Kiếm Thập Tam đầy vẻ bình tĩnh, giống như không xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch chau mày nhìn Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng thở dài một tiếng nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh đi nghỉ ngơi đi, chuyện phía sau sư huynh không cần lo lắng. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu một cái, không nói gì, rất nhanh thì rời đi. ͏ ͏ ͏
Mà tự nhiên lúc này Ngân Giáp cũng rời đi. ͏ ͏ ͏
Nơi này đã không sao, vậy hắn cũng không cần lưu lại. ͏ ͏ ͏
Nhìn Kiếm Thập Tam rời đi, Nguyệt Tịch nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏
- Cậy mạnh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam bị thương, mặc dù Nguyệt Tịch không nhìn thấy, nhưng làm sao cô có thể không hiểu sư huynh mình. ͏ ͏ ͏
Mỗi lần bị thương sẽ đều nghiêm mặt. ͏ ͏ ͏
Từ nhỏ đến lớn toàn là như vậy. ͏ ͏ ͏
Cho tới tận bây giờ cũng không có ở trước mặt cô lộ ra vẻ mặt suy yếu. ͏ ͏ ͏
Cho nên nhìn thấy Kiếm Thập Tam như vậy, cô cũng biết, lần này thương không nhẹ. ͏ ͏ ͏
Đúng, Kiếm Thập Tam bị thương không nhẹ. ͏ ͏ ͏
Quả thật người kia rất mạnh, mạnh đến mức khiến cho Kiếm Thập Tam không có biện pháp tiêu diệt hắn. ͏ ͏ ͏
Nhưng vấn đề không lớn. ͏ ͏ ͏
Người kia cũng không dễ chịu mấy. ͏ ͏ ͏
Đến lúc tên kia trở lại, Kiếm Thập Tam cũng không sợ hãi, lúc đó hắn đã sớm khôi phục, thậm chí có thể mạnh hơn. ͏ ͏ ͏
Mà ở vị trí ngoài xa hải ngoại, có một thanh niên vẻ mặt dữ tợn, ôm tay trái đã bị nát, tức giận tới cực điểm. ͏ ͏ ͏
- Hay cho một Kiếm Thập Tam, ta đã nhớ ngươi rồi, vậy mà còn có người này. ͏ ͏ ͏
- Các ngươi đều bị ta ghi nhớ, một cái làm tổn thương tinh thần của ta, một cái làm tổn thương thân thể ta, ta sẽ đòi lại. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng hắn cũng hoàn toàn rời đi. ͏ ͏ ͏
Lại phải tìm một chỗ chữa thương. ͏ ͏ ͏
Hiện tại là thương càng thêm thương, cũng không biết cần phải mất bao lâu mới khôi phục. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Mà lúc này Giang Tả đang trên đường tới tập đoàn Thiên Hoà. ͏ ͏ ͏
Không bao lâu nữa sẽ đến tập đoàn Thiên Hoà. ͏ ͏ ͏
Hiện tại hắn vẫn đang che giấu. ͏ ͏ ͏
Hắn che giấu, đừng nói người bình thường, ngay cả người có tu vi thấp, đều không cách nào nhận ra được. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như mấy vị tiên tử tu vi tầm Nhị giai gì đó vừa mới đi qua, không chú ý tới Giang Tả chút nào. ͏ ͏ ͏
- Không biết bây giờ Thánh Địa thế nào. ͏ ͏ ͏
Tiên tử vừa mới đi qua đột nhiên nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
Sau đó quay đầu nhìn bốn vị tiên tử đang đi tới. ͏ ͏ ͏
Thánh Địa bọn họ nói, hẳn là Nguyệt Liên Thánh Địa chứ? ͏ ͏ ͏
Thánh Địa xảy ra chuyện sao? ͏ ͏ ͏
Hay là vì Tiên Linh Khí? ͏ ͏ ͏
Giang Tả xoay người theo sau. ͏ ͏ ͏
Hắn cảm thấy cần phải điều tra. ͏ ͏ ͏
Ngộ nhỡ thật sự xảy ra chuyện, mà hắn không biết sẽ rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
- Sẽ không có chuyện gì, nghe nói vị sư bá trong truyền thuyết kia ra tay. ͏ ͏ ͏
Vị tiên tử thứ hai nói. ͏ ͏ ͏
Nghe được mấy lời này, Giang Tả liền cau mày. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam xuất thủ sao? ͏ ͏ ͏
Vậy đã nói rõ không phải là chuyện nhỏ. ͏ ͏ ͏
Thánh Địa thật sự là nhiều tai hoạ. ͏ ͏ ͏
- Chưa chắc, nghe nói khi đó tiền bối tế tự cũng xuất hiện, bốn phương tám hướng Thánh Địa đều đang chiến đấu. ͏ ͏ ͏
Vị tiên tử thứ ba nói. ͏ ͏ ͏
Ngân Giáp cũng xuất thủ sao? ͏ ͏ ͏
Như vậy vấn đề thực sự lớn rồi? ͏ ͏ ͏
- Nhưng bọn họ cũng giải quyết được, vấn đề căn bản không lớn, nếu không làm sao những đồng môn khác lại an tâm hấp thu linh khí? Chúng ta không thể trở về là thiệt thòi lớn rồi. ͏ ͏ ͏
Vị tiên tử thứ tư nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn đi theo những người này rất lâu. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là muốn nghe xem đến cùng Thánh Địa xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏
Sau đó, ngoại trừ những gì nói lúc đầu có ích, còn lại đều là vô dụng. ͏ ͏ ͏
Vô dụng từ nhỏ đến lớn. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng nói đến cả dì nhỏ và Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
- Tôi nghe nói vị sư bá trong truyền thuyết kia với Nguyệt Tịch sư bá là thanh mai trúc mã, bọn họ cùng nhau lớn lên. Sau đó Nguyệt Tịch sư bá làm Thánh nữ, sư bá trong truyền thuyết trở nên thất thường, đau thấu tim gan, từ nay không màng thế sự, chỉ vì tu tiên Chứng đạo. ͏ ͏ ͏
- Tôi cũng nghe nói, sau đó sư bá trong truyền thuyết Nhập đạo thành công, vốn có thể theo đuổi cảnh giới cao hơn, nhưng cuối cùng tâm ý không bỏ được Nguyệt Tịch sư bá. Ông ấy mang Đạo mình ngưng tụ ra, đưa cho Nguyệt Tịch sư bá, chỉ vì để bảo vệ Nguyệt Tịch sư bá. ͏ ͏ ͏
- Chuyện sau đó tôi cũng biết, sư bá trong truyền thuyết, trọng thương rời đi, nói dù sao Nguyệt Tịch sư bá cũng là Thánh nữ, bọn họ không có khả năng. ͏ ͏ ͏
- Tiếp theo chính là Nguyệt Tịch sư bá trăm năm không gặp sư bá trong truyền thuyết, trăm năm tuế nguyệt, khiến Nguyệt Tịch sư bá đã hiểu một chuyện, cuối cùng sư bá cũng không bỏ được. Sư bá dứt khoát thối vị Thánh nữ, nghe nói Nguyệt Tịch sư bá trả giá rất lớn, thậm chí vô vọng tiến vào Thất giai Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Nói tới chỗ này, nước mắt bốn người cũng chảy ra. ͏ ͏ ͏
Thật sự là một câu chuyện tình yêu lãng mạn lại đau buồn. ͏ ͏ ͏
Bọn họ đều tiếc thay cho Nguyệt Tịch và Kiếm Thập Tam, rõ ràng là yêu nhau, tại sao lại không thể ở cùng một chỗ. ͏ ͏ ͏
Số phận thật là thích trêu đùa người. ͏ ͏ ͏
Đáng hận. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi theo phía sau mặt đầy ngơ ngác. ͏ ͏ ͏
Thật sự, nếu không phải Giang Tả biết nguyên do trong đó, hắn cũng phải tin tưởng. ͏ ͏ ͏
Những đệ tử này thêu dệt chuyện xưa tốt như vậy, sư phụ bọn họ biết không? ͏ ͏ ͏
Gì nhỏ biết không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam biết không? ͏ ͏ ͏
Nếu như biết, bọn họ sẽ nghĩ gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy cần phải đem đoạn đối thoại vừa rồi làm thành bản sao, đưa cho Kiếm Thập Tam với gì nhỏ nhìn một chút. ͏ ͏ ͏
Khẳng định sẽ rất ý nghĩa. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc, vừa rồi không ghi âm. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏