Chương 820: Vô Đề
Lúc này Giang Tả lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ông có biết độ tiến Thánh Địa hấp thu Tiên Linh Khí ra sao không? ͏ ͏ ͏
Ông chủ đậu hủ suy nghĩ một chút nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ còn mấy ngày nữa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đã biết, sau đó liền cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏
Còn mấy ngày, cứ cho rằng còn ba ngày đi. ͏ ͏ ͏
Ba ngày, hẳn là đủ để hắn từ Thiên Thư Lăng trở lại. ͏ ͏ ͏
Nhiều lắm là kéo dài một hai ngày, vấn đề như vậy không phải là rất lớn, đến lúc đó mang theo Đoạn Kiều, vẫn có thể chào hỏi một, hai. ͏ ͏ ͏
Cùng lắm dùng tốc độ nhanh nhất chạy về. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả dự định trở về, hắn cần phải chuẩn bị, bắt lấy vị trí Thiên Thư Lăng. ͏ ͏ ͏
Dù sao địa danh bây giờ với lúc trước có thay đổi, tốt nhất nên tìm hiểu rõ lại. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Ma Tu địa giới ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn đang đào mộ, đột nhiên cảm thấy lạnh run. ͏ ͏ ͏
Không biết tại sao, cô luôn cảm giác lành lạnh. ͏ ͏ ͏
Có phải sắp phát sinh chuyện gì không tốt hay không? ͏ ͏ ͏
Sau đó Mặc Ngôn không nghĩ nhiều nữa, vị trí này cô đã tìm rất lâu, phong thủy tốt nhất. ͏ ͏ ͏
Chắc chắn sẽ không bị nổ nữa. ͏ ͏ ͏
Mẹ cô có thể yên nghỉ. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn đứng ở phía bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Nơi này là vị trí phong thủy tốt nhất nó vừa chọn được, Mặc Ngôn trừ ác mộng ra, còn lại rất kém. Tìm nhiều năm như vậy mà không có một lần nào tìm được vị trí mộ chôn quần áo và di vật thích hợp. ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử cười nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi cũng hoài nghi có phải ông cố ý dạy nó như vậy hay không. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn nhìn Trần lão gia tử nói: ͏ ͏ ͏
- Sao ông vẫn còn chưa chết? ͏ ͏ ͏
Lúc này Mặc Ngôn la lên: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, quần áo của mẹ con đâu? ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn nghe vậy thì ném một bộ quần áo qua, đây là một bộ tiên y tương đối bình thường, thậm chí có chút giản dị. ͏ ͏ ͏
Thời điểm thấy bộ y phục này, ông Trần ngạc nhiên: ͏ ͏ ͏
- Ông thật sự có quần áo của mẹ Mặc Ngôn? ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn tức giận nói: ͏ ͏ ͏
- Ông không biết phục chế à? Nếu không làm sao đủ cho Mặc Ngôn đào mộ? ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Mà ở vị trí hơi xa trên đỉnh núi đối diện sư phụ Mặc Ngôn đứng, Đan Tuyết Ma Nữ cũng từ trong bế quan tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Cô ấy rất hài lòng với lần bế quan này, thời gian hơi một chút, nhưng trạng thái không tệ. ͏ ͏ ͏
Cô dự định đi tìm Mặc Ngôn, cùng nói chuyện một chút. ͏ ͏ ͏
Nhưng vừa đi ra khỏi mật thất, phát hiện một vị phu nhân trang nghiêm đứng ngay trước cửa. ͏ ͏ ͏
Nơi này là nơi bế quan của Đan Tuyết Ma Nữ, có người ở nơi này, nhất định là vì đợi cô ấy. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ lễ phép nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, nguời tìm con sao? ͏ ͏ ͏
Sư phụ Đan Tuyết Ma Nữ, nhìn Đan Tuyết Ma Nữ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Có một nhiệm vụ. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ cũng không ngạc nhiên: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ cứ nói. ͏ ͏ ͏
- Thiên Thư Lăng sắp mở ra, đi tranh đoạt Ngộ Đạo Thạch. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Đan Tuyết Ma Nữ nhẹ giọng nói. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ cau mày: ͏ ͏ ͏
- Chuyện này để cho sư huynh đi không thích hợp hơn sao? ͏ ͏ ͏
Không phải là cô muốn từ chối, mà là sư huynh thật sự thích hợp hơn. ͏ ͏ ͏
Ở bất kỳ phương diện nào, sư huynh cũng xuất sắc hơn so với cô ấy. ͏ ͏ ͏
Sư phụ cô lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh con không được, không chừng hiện tại nó đang buôn bán vị trí Thiên Thư Lăng ở đâu đó. Để cho nó đi tranh đoạt Ngộ Đạo Thạch, đến lúc đó cơ hội làm ăn xuất hiện, rất có thể sẽ trực tiếp quên mất. Quên thì cũng thôi đi, ta chỉ lo lắng nó trực tiếp lấy Ngộ Đạo Thạch bán đi. ͏ ͏ ͏
Mặt Đan Tuyết Ma Nữ đầy vẻ không biết nói gì, hoá ra ấn tượng của sư huynh trong mắt sư phụ kém như vậy. ͏ ͏ ͏
Đã nói tới mức này, đương nhiên Đan Tuyết Ma Nữ sẽ không nói thêm gì nữa, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy con sẽ thử một chút. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Đan Tuyết Ma Nữ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Lấy tư chất của con, giới trẻ Ma Tu, căn bản không có người có thể vượt qua con. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Chẳng lẽ Thiên Thư Lăng chỉ để cho tu sĩ cấp thấp đi vào sao? ͏ ͏ ͏
- Không phải, nhưng tu vi thấp càng dễ tới gần Ngộ Đạo Thạch, đến lúc đó sư phụ sẽ ở bên ngoài tiếp ứng cho con, con không cần lo lắng. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Đan Tuyết Ma Nữ nói. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ gật đầu. ͏ ͏ ͏
Xem ra đây không phải là việc dễ dàng, nhưng cô cũng không thèm để ý, bởi vì không phải chuyện gì cũng đều đơn giản. ͏ ͏ ͏
Cô sẽ cố hết sức. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Đan Tuyết Ma Nữ nghĩ đến cái gì, mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, Mặc Ngôn cũng tham gia chứ? ͏ ͏ ͏
Sư phụ Đan Tuyết Ma Nữ kinh ngạc nhìn về phía Đan Tuyết Ma Nữ: ͏ ͏ ͏
- Ma Tu Mặc Ngôn? Mặc Ngôn làm mất hết thể diện Ma Tu? Con rất để ý nó sao? ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó sư phụ Đan Tuyết Ma Nữ cau mày: ͏ ͏ ͏
- Tuyết Nhi, con cũng biết, sư phụ là một người tiến bộ, cho dù con thích đạo tu, sư phụ cũng sẽ không phản đối, nhưng Ma Tu Mặc Ngôn là một cô gái mà. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ ngơ ngác, cô suy nghĩ xuống, liền vội vàng giải thích: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ hiểu lầm rồi, không phải giống như người nghĩ đâu. Con chỉ muốn giáo dạy dỗ cô ấy mà thôi, Ma Tu Mặc Ngôn làm cho người ta vô cùng chán ghét. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Đan Tuyết Ma Nữ nói: ͏ ͏ ͏
- Tốt nhất là như vậy, nếu không ta sẽ trả giá cao để cho sư huynh con cưới con. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ vô cùng bất đắc dĩ, đến cùng sư phụ cô đang suy nghĩ gì vậy. ͏ ͏ ͏
Ý nghĩ không trong sáng chút nào, rõ ràng đánh Mặc Ngôn là một chuyện vui vẻ như vậy. ͏ ͏ ͏
Lại bị sư phụ biến thành quái dị. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, trả giá cao để cho nàng sư huynh cưới cô? ͏ ͏ ͏
Cô cũng có thể trả giá cao để cho sư huynh biến mất mấy trăm năm. ͏ ͏ ͏
Nhất định sư huynh sẽ lấy tiền hai bên, sau đó biến mất. ͏ ͏ ͏
Giải quyết tốt đẹp. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏