Chương 825: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 825: Vô Đề

Tình huống gì đây, tin tức bọn họ nhận được là hai ngày sau mới có thể mở ra mà. ͏ ͏ ͏

Người khó chịu nhất, đương nhiên là Ma Tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên đại lão đến, chuyện gì cũng phải thay đổi, căn bản không xuất hiện theo lẽ thường. ͏ ͏ ͏

Ma Tu bọn họ dễ bị bắt nạt như vậy sao? ͏ ͏ ͏

Nói bây giờ mở thì phải mở ngay bây giờ ư? ͏ ͏ ͏

Ma Tu không sĩ diện à? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn hoàn toàn mở ra, quả nhiên Ma Tu không có sĩ diện mà. ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, xảy ra chuyện lớn rồi. ͏ ͏ ͏

Ma Tu Mặc Ngôn lập tức chạy vào trong nhà. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh Ma Tu Mặc Ngôn đã tìm được sư phụ mình. ͏ ͏ ͏

Sư phụ Mặc Ngôn bất đắc dĩ nhìn Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

- Mộ chôn quần áo và di vật mẹ con lại nổ rồi sao? ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, có tin tức đáng tin, Thiên Thư Lăng sắp mở ra, hơn nữa hoàn toàn mở ra, không cần chìa khóa, người nhanh đưa con tới, chậm chạp sẽ bị người khác nhanh chân đến trước. ͏ ͏ ͏

Sư phụ Mặc Ngôn cau mày: ͏ ͏ ͏

- Lấy tin nhảm ở đâu vậy? Lại còn tin tức đáng tin. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn sư phụ mình, sau đó lấy ra một tờ giấy, trên đó viết Khế Ước Bán Thân. ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, chúng ta đánh cuộc một lần đi, nếu thua con sẽ ngoan ngoãn đợi ở nhà, nếu thắng người cho con một viên Thất phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nói. ͏ ͏ ͏

Sư phụ Mặc Ngôn khinh thường: ͏ ͏ ͏

- Trò hề này chơi mãi không ngán à? ͏ ͏ ͏

- Trời ơi sư phụ, người nhanh đưa con tới đi, rốt cuộc con có phải con gái riêng của người hay không? Người mà còn như vậy, lần sau con đi tìm địa điểm chôn quần áo và di vật, sẽ không bỏ quần áo người vào, con... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Nói tới chỗ này, Mặc Ngôn sửng sốt, lập tức xoay người rời đi: ͏ ͏ ͏

- Con, con đi ra ngoài trước, không quấy rầy sư phụ. ͏ ͏ ͏

- Đừng nóng, vi sư sẽ đưa con đi. ͏ ͏ ͏

Sư phụ Mặc Ngôn ngăn Mặc Ngôn lại, giọng nói bắt đầu trở nên lạnh lẽo. ͏ ͏ ͏

Hắn ta cứ nói, tại sao ngày nào mộ phần cũng bị nổ, hoá ra tên nghịch đồ này, mang hắn chôn cùng. ͏ ͏ ͏

Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, đúng là nghiệt chướng mà. ͏ ͏ ͏

Muốn đi qua đúng không? ͏ ͏ ͏

Lần này sẽ đưa con qua, cho con cảm thụ cái gì là tốc độ và cảm giác mạnh. ͏ ͏ ͏

Sau đó một vệt bóng đen hướng không trung chạy như bay. ͏ ͏ ͏

Chỉ để lại tiếng kêu thảm thiết bị kéo dài trên bầu trời. ͏ ͏ ͏

Sau khi đưa Mặc Ngôn đi, sư phụ Mặc Ngôn liên lạc những người khác, đáp án lấy được dĩ nhiên là, căn bản không có khả năng hoàn toàn mở ra, càng không thể nào mở ra trong hôm nay. ͏ ͏ ͏

- Không biết nha đầu Mặc Ngôn này, lấy tin tức đáng tin ở đâu ra. Lão gia hỏa, ông cảm thấy tin được không? ͏ ͏ ͏

Sư phụ Mặc Ngôn hỏi. ͏ ͏ ͏

Trần lão gia tử an nhàn ngồi một bên, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi đã chết. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn sư phụ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y ở trong nhóm hỏi: ͏ ͏ ͏

"Phá Hiểu đạo hữu, thật hoàn toàn mở ra ư? Thật không cần chìa khóa ư?" ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách cũng hỏi: ͏ ͏ ͏

"Phá Hiểu đạo hữu, lúc nào có thể mở ra?" ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: ͏ ͏ ͏

"Trong vòng ba mươi phút mở ra, tôi muốn đi vào." ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏

"Tôi muốn đi, có ai có con đường nhanh nhất không?" ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏

"Tôi bên này không có, không nhanh được." ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏

"Tôi cũng vậy, Đại sư huynh Ngũ giai, nhưng không thể hi vọng vào hắn." ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏

"Tôi bên này cũng không có ai. " ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏

"Thật ra thì tôi có một pháp bảo phi hành, nhưng nhanh nhất cũng phải hai giờ, nếu như không có biện pháp khác, vậy dùng pháp bảo của tôi đi." ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏

"Đi vào có ích lợi gì sao? Bên chúng tôi không có thông tin gì." ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏

"Tôi tìm kiếm Ngộ Đạo Thạch, nên muốn đi vào, chỉ cần cách đủ gần, thì có tỷ lệ đốn ngộ, tu vi càng thấp khả năng càng cao. Tu vi chúng ta đều hơi thấp, chỉ cần tất cả mọi người đi, khả năng có rất cao." ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh: ͏ ͏ ͏

"Tiêu tỷ tỷ, ba ba biết chuyện, muốn đưa chúng ta đi qua, mọi người cũng đi cùng đi, đúng rồi, những tiền bối còn lại mỗi người một viên Ngũ phẩm Linh thạch. Trong vòng nửa giờ, tuyệt đối đến." ͏ ͏ ͏

Ở trong nhà Sơ Thanh, ba Sơ Thanh nói với Sơ Tình: ͏ ͏ ͏

- Chuẩn bị một chút, rồi ta đưa các con đi. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình kinh ngạc, vừa rồi cô không đọc tin nhắn, cái gì cũng không biết. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa cô bề bộn nhiều việc, cho nên mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Ba, chúng ta muốn đi đâu? ͏ ͏ ͏

Ba Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏

- Đi Thiên Thư Lăng, có lẽ đối với các con có trợ giúp không nhỏ. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình cự tuyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Con có thể không đi không, con còn muốn chế tạo, phải tốn thời gian rất lâu. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏

- Chị, nghe nói có Ngộ Đạo Thạch, đi có thể đốn ngộ, đốn ngộ chính là đột nhiên cái gì cũng hiểu. Đến lúc đó vấn đề khó khăn lúc chị chế tạo, sẽ được giải quyết dễ dàng. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình suy nghĩ một chút, lại nhìn cái búa một chút, nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy trở về lại chế tạo. ͏ ͏ ͏

Sơ Tình đồng ý, ba Sơ Thanh cũng thở phào. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏