Chương 827: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 827: Vô Đề

Mặc Ngôn sửa sang lại cho mình, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Tất cả mọi người đều không tới, chỉ có hai tên ngốc các anh tới à? Có phải lại đánh nhau hay không? Anh xem, ngay cả tay cũng không còn, người ngốc phải chịu thiệt thòi, chỉ biết đánh nhau thì có lợi ích gì? Nếu không các anh đưa danh ngạch cho tôi, như vậy các anh sẽ không phải đánh nữa. ͏ ͏ ͏

Đôi Ma Tu mù không biểu cảm nhìn Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Sau đó nam Ma Tu mù nói: ͏ ͏ ͏

- Mặc Ngôn tiên tử nói đúng. ͏ ͏ ͏

Nữ Ma Tu mù: ͏ ͏ ͏

- Mặc Ngôn tiên tử nói có lý. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn kích động nói: ͏ ͏ ͏

- Cả nhà các người mới là Mặc Ngôn Tiên Tử, tôi là Ma Tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Sau đó Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Không muốn dây dưa với các ngươi4, như vậy đi, chỗ tôi có một cái danh ngạch, bán cho các ngươi với giá một khối Thất phẩm. Các ngươi4 cũng không cần đánh nữa. ͏ ͏ ͏

Nghe Mặc Ngôn nói như vậy, đôi Ma Tu mù cùng lui về phía sau một chút, cảnh giác nhìn Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn bán đồ? ͏ ͏ ͏

Giới Ma Tu trẻ tuổi, ai dám mua? ͏ ͏ ͏

Ai nguyện ý mua một quả bom trở về chứ? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn là vừa đụng phải liền nổ. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải sư phụ cô ta bao che, đã có bao nhiêu người muốn băm vằm Ma Tu Mặc Ngôn rồi. ͏ ͏ ͏

Nếu tới quá gần Mặc Ngôn, sẽ bị dính vào những tội không biết. ͏ ͏ ͏

Người này toàn gây ra hoạ xong chạy đi tìm người khác, còn giả bộ cùng là một nhóm, sau đó liên luỵ người vô tội. ͏ ͏ ͏

Bởi vì chuyện này, mà Ma Tu Mặc Ngôn đã bị bao nhiêu người dạy dỗ qua, nhưng một chút cũng không nhớ. ͏ ͏ ͏

Ma Tu Mặc Ngôn căn bản không sợ, giống như trực tiếp quên mất giáo huấn lần trước. ͏ ͏ ͏

Rất nhiều người không chọc nổi nên lẩn tránh, duy chỉ có Đan Tuyết Ma Nữ là không sợ Ma Tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn bị đánh từ nhỏ đến lớn, nhưng không biết tại sao lại không có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏

Ma Tu Mặc Ngôn chính là con gián đánh không chết, bọ hung quát không lùi. ͏ ͏ ͏

Cho nên đột nhiên Mặc Ngôn bán một số thứ, thì bọn họ cần cảnh giác. ͏ ͏ ͏

Nhất là bán loại vật như danh ngạch. ͏ ͏ ͏

Đó là thứ thiên kim khó cầu, một viên Thất phẩm Linh thạch có thể mua được sao? ͏ ͏ ͏

Nếu có thể mua được mà nói, với danh dự của Ma Tu, có mấy người không tranh mua chứ? ͏ ͏ ͏

Nếu bọn họ tin, cũng không cần lăn lộn trong giới Ma Tu, ngu xuẩn như vậy, sớm muộn cũng phải chết. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn cũng rất bất đắc dĩ, lần này cô ta nói thật, thực sự muốn bán danh ngạch mà. ͏ ͏ ͏

Hiện tại niềm tin giữa người với người đi đâu hết rồi? ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này lại có một vệt ánh sáng bay tới, nhưng đối phương tới rất nhanh, cũng rất ổn, hoàn toàn khác với Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Người này nhẹ nhàng rơi xuống đất, sau đó nhìn Mặc Ngôn cười nói: ͏ ͏ ͏

- Có muốn thử chạy một chút hay không? ͏ ͏ ͏

Người tới chính là Đan Tuyết Ma Nữ. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma Nữ nghe nói Mặc Ngôn chạy đến Thiên Thư Lăng, thì không chút do dự để sư phụ đưa mình tới. ͏ ͏ ͏

Đã lâu không gặp Mặc Ngôn, tự nhiên là cần chào hỏi trước đã. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn không chút kinh sợ nhìn Đan Tuyết Ma Nữ trang điểm như cương thi, mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Có lẽ lần này cô không biết, tôi theo chân Phá Hiểu đại lão tới. Tôi là vỏ bọc của Phá Hiểu đại lão, tốt nhất cô nên cẩn thận một chút. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma Nữ không có sợ cái gì, mà đi thẳng về phía Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu sẽ để ý đến cô sao? Đừng tự dát vàng lên mặt mình, còn không bằng cầu cứu đám người Xích Huyết Đồng Tử hoặc là Lục Nguyệt Tuyết đi. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn khinh thường, sau đó nghiêng đầu nhìn sau lưng Đan Tuyết Ma Nữ nói: ͏ ͏ ͏

- Cô xoay người về phía sau nhìn một chút, xem ai tới. Chỉ có cô mới chát bột lên mặt mình, Ma Tu Mặc Ngôn ta không giống với cô, người khác nhận không ra. ͏ ͏ ͏

Nghe Mặc Ngôn nói như thế, đôi Ma Tu mù nhìn về phía sau theo bản năng. ͏ ͏ ͏

Nhưng nhớ ra bọn họ vốn bị mù, nhìn cái gì đây? ͏ ͏ ͏

Không cảm giác được người. ͏ ͏ ͏

Còn Đan Tuyết Ma Nữ căn bản không nhìn về phía sau, trò vặt của Ma Tu Mặc Ngôn mà thôi. ͏ ͏ ͏

Quan trọng nhất là, Phá Hiểu sẽ để ý Mặc Ngôn sao? ͏ ͏ ͏

Không thể nào. ͏ ͏ ͏

Người kia chính là người lạnh lùng, không hề quan tâm tới bất cứ chuyện gì, vỏ bọc có thể là bất cứ ai nhưng không phải Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Lúc này Đan Tuyết Ma Nữ đã tới bên cạnh Mặc Ngôn, tự nhiên Mặc Ngôn cũng không né tránh Đan Tuyết Ma Nữ. ͏ ͏ ͏

- Tôi không nói người phía sau cô là Phá Hiểu đại lão mà, cô còn nhớ người vứt bỏ cô khi còn bé không? Hình như khi đó tôi cũng nhìn thấy. Cô nhìn một chút xem có phải là người phía sau không. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn bình tĩnh, không giống như đang nói đùa chút nào. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma Nữ sửng sốt, đột nhiên muốn quay đầu. ͏ ͏ ͏

Biết rõ là giả, nhưng vẫn muốn quay đầu nhìn một chút. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn lại nói: ͏ ͏ ͏

- A, sắp đi xa, không đúng, bọn họ muốn đi qua bức tường. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma Nữ có chút tức giận, cuối cùng vẫn quay đầu nhìn, quả nhiên, không có thứ gì. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này Mặc Ngôn đã lấy ra Lang Nha Bổng của mình, đánh về phía Đan Tuyết Ma Nữ. ͏ ͏ ͏

Đã có khi nào Ma Tu Mặc Ngôn cô sợ phiền phức chưa. ͏ ͏ ͏

Thời điểm Mặc Ngôn sắp đánh trúng Đan Tuyết Ma Nữ, Lang Nha Bổng dừng lại. ͏ ͏ ͏

Bị Đan Tuyết Ma Nữ dùng một tay ngăn cản. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma Nữ quay đầu liếc nhìn Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải cô đã quên tôi đột phá Tam giai rồi hay không? ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn Đan Tuyết Ma Nữ nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải cô cũng quên sở trường của tôi là ác mộng rồi hay không? ͏ ͏ ͏

Sau đó Mặc Ngôn biến mất, Lang Nha Bổng cũng biến mất theo. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua vừa rồi chỉ là ác mộng của Đan Tuyết Ma Nữ mà thôi. ͏ ͏ ͏

Còn chân thân Mặc Ngôn đã nắm chắc gậy bóng chầy đánh về phía Đan Tuyết Ma Nữ. ͏ ͏ ͏

Lần này Mặc Ngôn cảm giác mình sẽ thành công. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏