Chương 831: Vô Đề
Bởi vì vừa rồi Giang Tả đặc biệt phối hợp với khí thế trên người, gần như phát huy toàn bộ uy thế. ͏ ͏ ͏
Trực tiếp dọa người ta đái ra là không thể bình thường hơn được. ͏ ͏ ͏
Dĩ nhiên Môn linh không chịu nổi. ͏ ͏ ͏
Đây là muốn tính mệnh của nó mà. ͏ ͏ ͏
Bây giờ nó chỉ hy vọng ba nhanh đi vào, không cần ở lại chỗ này trêu chọc nó. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên Giang Tả không có lý do lưu lại, trực tiếp đi vào. ͏ ͏ ͏
Trước khi đi vào còn đặc biệt liếc mắt nhìn Môn linh. ͏ ͏ ͏
Môn linh lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Chúc ba lên đường thuận lợi, lúc ba ra tới chỉ cần gọi một tiếng là được. Nhất định để ba dễ dàng ra vào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì nữa, trực tiếp đi vào. ͏ ͏ ͏
Nhìn Giang Tả biến mất ở sau cửa, Môn linh thở phào. ͏ ͏ ͏
Ai ya, rốt cuộc cũng đưa ba đi, nó còn tưởng rằng chết chắc rồi. ͏ ͏ ͏
Nó cảm thấy lần sau phải liếc mắt nhìn trước, sau đó mới mở miệng nói chuyện, ngộ nhỡ lại nhìn thấy ba thì làm sao. ͏ ͏ ͏
Giang Tả xuất hiện ở bên trong Thiên Thư Lăng. ͏ ͏ ͏
Nơi này là một mảnh thiên địa độc lập. ͏ ͏ ͏
Không hề kém Tiên Linh động phủ. ͏ ͏ ͏
Chỉ là không biết chủ nhân Thiên Thư Lăng, là người thời đại nào. ͏ ͏ ͏
Từ viễn cổ đến bây giờ đã trải qua biết bao đời, có những cường giả khác sinh ra cũng rất bình thường. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Chí cao có khả năng sẽ thấp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhớ từ thời của hắn, mảnh thế giới này đã không có một Chí cao nào. ͏ ͏ ͏
Còn những thế giới khác thì khó nói. ͏ ͏ ͏
Lúc hắn tùy ý đi đến những thế giới khác, là sau khi hắn gần như nổi điên. ͏ ͏ ͏
Dường như trong lúc hắn nổi điên đã xảy ra không ít chuyện, nhưng hắn đều quên hết. ͏ ͏ ͏
Cũng không cần phải nhớ lại, đối với hắn mà nói dù chuyện lớn hơn nữa cũng không khác nhau. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần không tới quấy rầy hắn là được. ͏ ͏ ͏
Mà nếu như sau thời đại viễn cổ có Chí cao sinh ra, tất nhiên sẽ tồn tại đến nay. ͏ ͏ ͏
Về phần bên dưới Chí cao, Giang Tả cũng không quá để ý. ͏ ͏ ͏
Không gian Thiên Thư Lăng rất lớn, ở trung tâm Thiên Thư Lăng, có một tòa thiên thư sơn thật to. ͏ ͏ ͏
Sách này có ngàn vạn trang, mọi người đi vào cũng rất khó xuất hiện cùng nhau. ͏ ͏ ͏
Bình thường có thể nhìn thấy nhau đều là cùng giai. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như Nhị giai gặp phải Tam giai, gần như là không có khả năng, chỉ có một phần rất nhỏ liên quan đến vận may mới khiến họ gặp nhau. ͏ ͏ ͏
Muốn lấy được Ngộ Đạo Thạch, thì phải đi lên trên núi sách khổng lồ, lên được đỉnh núi sắc nhọn, là có cơ hội đạt được Ngộ Đạo Thạch. ͏ ͏ ͏
Mà ở trong núi sách, cũng có thêm một loại khả năng, đó là có cơ hội đốn ngộ. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà những thứ này đối với Giang Tả mà nói đều vô dụng. ͏ ͏ ͏
Đốn ngộ ư? ͏ ͏ ͏
Hắn có cái gì cần đốn ngộ chứ? ͏ ͏ ͏
Đối với hắn mà nói đốn ngộ không tồn tại. ͏ ͏ ͏
Người khác mong muốn cái gì, Giang Tả đều coi cái đó là thường. ͏ ͏ ͏
Đồ vật hắn vừa ý, chưa chắc người khác đã biết đó là cái gì. ͏ ͏ ͏
Lúc còn trẻ, Giang Tả cảm thấy chuyện khiến hắn tự hào nhất, chính là vừa ý Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, bây giờ cũng giống vậy. ͏ ͏ ͏
Đây mới là thứ tốt nhất. ͏ ͏ ͏
Pháp bảo cái gì, đạo khí cái gì, đều không thể so sánh. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến Tô Kỳ, Giang Tả liền lấy Thất Tình Lục Dục Thạch ra, hắn cảm thấy, lần này đi ra khỏi Thiên Thư Lăng nhất định phải đi Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Đưa cái này cho Tô Kỳ, để cho cô ấy đeo. ͏ ͏ ͏
Như vậy sẽ an toàn hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả vung tay lên, bắt đầu sửa đổi thiết kế bên ngoài Thiên Thư Lăng. ͏ ͏ ͏
Vốn là Ngộ Đạo Thạch hiện thế, chỉ cần ở trong phạm vi Thiên Thư Lăng, là cũng có khả năng có thu hoạch. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Giang Tả lại thay đổi nó, bên ngoài Thiên Thư Lăng suy yếu, tăng cường xung quanh Thiên Thư Sơn, thậm chí có rất ít khả năng đốn ngộ. ͏ ͏ ͏
Sau khi làm xong, Giang Tả còn mang tin tức nói cho Môn linh biết, để nó thông báo ra bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Môn linh khiếp sợ, hoá ra ba đáng sợ như vậy, chỉ tùy tiện cũng có thể sửa đổi trận pháp bên ngoài Thiên Thư Lăng. ͏ ͏ ͏
Nếu như chuyện này bị người sáng tạo ra nó biết, người đó có nổi giận hay không? ͏ ͏ ͏
Thế nhưng người sáng tạo ra nó là ai, Môn linh cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Từ sau khi nó có ý thức, đã là như vậy, chưa thấy qua bất luận kẻ nào. ͏ ͏ ͏
Thấy đều khiến cho đối phương kêu nó là ba ba. ͏ ͏ ͏
Vừa nhắc tới chuyện này, Môn linh liền nhớ lại chuyện rất lâu về trước, khi đó nó còn là Môn linh đơn thuần. ͏ ͏ ͏
Được rồi, nhớ chuyện xưa thì nhớ chuyện xưa, nhưng nó vẫn đem chuyện ba thông báo cho nó, truyền ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Nhìn từ bên ngoài thật ra thì Thiên Thư Lăng do vô số sách, bia đá tụ tập mà thành. ͏ ͏ ͏
Những bia đá đó chính là hạch tâm Thiên Thư trận, rất khó phá mở. ͏ ͏ ͏
Mà bây giờ sách vở trên tấm bia đá, đều khắc đầy quy tắc mới. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên đám người Mặc Ngôn đi vào cũng thấy những thứ này. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Khác nhau ở chỗ nào sao? ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Có, điều này nói rõ bên trong cũng có địa phương tương tự bên ngoài, có lẽ chỗ đó sẽ an toàn. Nếu đã có chỗ đó, vậy sẽ không cần đợi ở bên ngoài. Hơn nữa đốn ngộ mà, sẽ luôn có một số người đốn ngộ. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ nói: ͏ ͏ ͏
- Không nên nghĩ tốt đẹp như vậy, Ma Tu cũng không phải là thánh mẫu, nhìn ngươi đốn ngộ có ai thoải mái chứ? Không chừng sẽ đánh ngươi tàn phế. ͏ ͏ ͏
Ma Tu Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, dựa vào cái gì ta không thể đốn ngộ, các ngươi lại có thể đốn ngộ? Địa bàn Ma Tu, mà Đạo Tu các ngươi còn muốn lấy được chỗ tốt? Ai đồng ý chứ? ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết cảm thấy lúc này Ma Tu Mặc Ngôn, quả thật có chút dáng vẻ Ma Tu. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng đây không phải là lữa bịp bọn họ sao? ͏ ͏ ͏
Cho nên có cần đánh Mặc Ngôn trước thời hạn hay không? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử yên lặng gặm kem que, sau đó kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Phía trước có một cánh cửa, có lẽ là cửa vào? ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏