Chương 839: Vô Đề
Đột nhiên sắc mặt ông ta liền trở nên khó coi. ͏ ͏ ͏
Cánh cửa này thật là ngoan độc, như này muốn ngăn cách bao nhiêu người đây. ͏ ͏ ͏
Lúc sau ba Sơ Thanh ẩn nấp, ông ta muốn đứng trong tối âm thầm quan sát. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hiện tại có không ít người tới. ͏ ͏ ͏
Ông ta không thích hợp lộ diện quá lâu. ͏ ͏ ͏
Tự nhiên những Ma Tu kia cũng biết chuyện này, sau đó bọn họ định cưỡng ép tiến vào. ͏ ͏ ͏
Biện pháp đơn giản nhất chính là trực tiếp hủy đi. ͏ ͏ ͏
Mấy tên Ma Tu động thủ. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt uy thế Lục giai, Ngũ giai nổ mạnh, mặc dù thời gian kéo dài rất ngắn, nhưng công kích đã đủ lớn. ͏ ͏ ͏
Có điều cánh cửa chịu đựng công kích xong, không có chút biến hóa nào. ͏ ͏ ͏
Bọn họ biết, lấy thực lực bọn họ căn bản không phá nổi. ͏ ͏ ͏
Lúc này đã có người vây lại, hơn nữa còn là tiểu bối. ͏ ͏ ͏
Sau đó những Ma Tu thân là tiền bối này, còn mặt mũi gọi ba ba sao? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên họ có chút hối hận, vừa rồi nên gọi ba ba đi vào. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng không ai biết đến bọn họ đi vào thế nào. ͏ ͏ ͏
Bây giờ lấy mặt mũi đâu ra mà gọi? ͏ ͏ ͏
Còn muốn lăn lộn ở Ma Tu địa giới hay không? ͏ ͏ ͏
- Nhân loại ngu xuẩn, tất cả gọi ba ba đi, nếu không các ngươi không có tư cách vào cửa. Trừ phi ngươi là Cửu giai. ͏ ͏ ͏
m thanh linh hoạt kỳ ảo truyền khắp bốn phía. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều biết đó là thanh âm của Môn linh. ͏ ͏ ͏
Mà những Ma Tu kia nghe được lời này, tâm can liền đau. ͏ ͏ ͏
Cửu giai? ͏ ͏ ͏
Nói cách khác chỉ có Cửu giai mới không cần gọi? ͏ ͏ ͏
Còn lại, đều phải gọi ư? ͏ ͏ ͏
Mấy tên Ma Tu nhìn nhau, sau đó có người truyền âm nói: ͏ ͏ ͏
- Gọi không? ͏ ͏ ͏
- Không thể. ͏ ͏ ͏
- Vậy bỏ qua sao? ͏ ͏ ͏
- Mặt mũi quan trọng hay tỷ lệ đốn ngộ quan trọng? ͏ ͏ ͏
Sau đó mấy người bọn họ cho ra một cái kết luận, mặt mũi quan trọng hơn. ͏ ͏ ͏
Không tại sao, bởi vì đi vào đốn ngộ, cũng vô cùng nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Mọi người đều phải gọi ba ba đi vào, bây giờ dựa vào cái gì ngươi đốn ngộ được, còn ta thì không thể? ͏ ͏ ͏
Rất có khả năng sẽ bị hạ sát. ͏ ͏ ͏
Cho nên, còn không bằng lấy thể diện. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh bọn họ liền lui ra, yên lặng quan sát kỳ biến, có lẽ có kỳ ngộ khác. ͏ ͏ ͏
Sau khi những tiền bối kia rời đi, Ma Tu hậu bối mới tới. ͏ ͏ ͏
Bọn họ đã biết điều kiện vào cửa, nhưng ai cũng là thiên kiêu cùng lứa, nếu gọi ba ba, mà bị truyền ra cho rất nhiều người đồng lứa biết thì sao? ͏ ͏ ͏
Bây giờ vì kỳ ngộ, nhưng tổn thất sau này là mặt mũi cả đời. ͏ ͏ ͏
Nếu như có thể đột phá nhanh như gió thì thôi, nếu không có thì bọn họ rất có khả năng phải thối lui ra khỏi võ đài. ͏ ͏ ͏
Cho nên phải lựa chọn như thế nào? ͏ ͏ ͏
Theo số người càng ngày càng nhiều, bọn họ bắt đầu nhớ Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Người này căn bản không cần thể diện, hiện tại chính là lúc cô ta thích hợp mở đầu dẫn đường nhất. ͏ ͏ ͏
Như vậy mọi người đều có thể xuống thang. ͏ ͏ ͏
Không đến nỗi giằng co như vậy. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều muốn vào, nhất là khi thấy người càng ngày càng nhiều, bọ họ dự định sớm gọi ba ba đi vào một chút. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng không phải là một người gọi, mà là một đám người, thật ra thì khi tất cả mọi người đều gọi, vấn đề cũng không lớn. ͏ ͏ ͏
Quan trọng nhất bây giờ là ai mở đầu. ͏ ͏ ͏
Những người này từng cái ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, không ai nguyện ý làm chim đầu đàn. ͏ ͏ ͏
Sau đó cứ giằng co như vậy. ͏ ͏ ͏
- Nếu không, nghĩ biện pháp khác đi ? ͏ ͏ ͏
Có người hỏi. ͏ ͏ ͏
- Biện pháp gì? ͏ ͏ ͏
- Thương lượng một chút, xem có thể dùng tiền để cửa mở hay không. ͏ ͏ ͏
- Gọi ba ba, đừng thương lượng. ͏ ͏ ͏
Thanh âm Môn linh lại vang lên một lần nữa. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên nó cảm thấy, ba nó đối với nó thật tốt, đột nhiên làm ba nhiều người như vậy. ͏ ͏ ͏
Vô số năm qua, hôm nay là ngày nó thỏa mãn nhất. ͏ ͏ ͏
Nhưng bọn họ vẫn chưa tiến vào, khiến nó rất bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏
Không thể so sánh với những người vừa rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này có người đi tới trước Môn linh hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ta có chìa khóa, không biết có thể đi vào hay không? ͏ ͏ ͏
Đây là một tiểu cô nương, lớn lên đặc biệt thanh khiết, nếu không nói trước, thì không biết cô bé là Ma Tu. ͏ ͏ ͏
Môn linh nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể. ͏ ͏ ͏
Tiểu cô nương vui mừng, nhưng mà chưa đợi cô bé vui vẻ bao lâu, Môn linh lại nói: ͏ ͏ ͏
- Gọi ba ba là được. ͏ ͏ ͏
Nụ cười của tiểu cô nương dần dần đông đặc, sau đó lấy pháp bảo nào đó ra, tiếp theo làm nó nổ tung. ͏ ͏ ͏
Oanh một tiếng, hù dọa người chung quanh lui ra thật xa. ͏ ͏ ͏
Người này có bệnh. ͏ ͏ ͏
Một lời không hợp liền nổ. ͏ ͏ ͏
Phần lớn Ma Tu đều biết người này có bệnh, cho nên không quá bất ngờ. ͏ ͏ ͏
Về phần người kia có chết hay không, khẳng định không chết, vừa rồi chỉ là phân thân khôi lỗi mà thôi. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng phân thân với chân thân trưởng thành đều như nhau. ͏ ͏ ͏
Sau khi tiểu cô nương kia nổ xong, hiện tại tại bầu không khí có chút bí bách, mỗi một người đều không biết phải làm sao. ͏ ͏ ͏
Mà ngay tại lúc này, có một giọng nói vang lên: ͏ ͏ ͏
- Các vị nhường một chút, nhường một chút. ͏ ͏ ͏
Nếu như Đan Tuyết Ma Nữ ở đây mà nói, khẳng định có thể nhận ra, người nọ là sư huynh cô. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào Ma Tu vừa xuất hiện, liền trực tiếp truyền âm cho những thiên kiêu kia: ͏ ͏ ͏
- Ta tới mở đầu, mỗi người các ngươi giao ra một viên Lục phẩm Linh thạch, xin miễn trả giá. Thiếu một cái ta sẽ không gọi. ͏ ͏ ͏
Mọi người: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏