Chương 848: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 848: Vô Đề

Tiêu Tiểu Mặc cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy tiền bối, chúng ta còn rất nhiều Linh thạch, không nên bỏ qua cơ hội kiếm tiền. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ lộ ra vẻ mỉm cười, những người này thật hiểu chuyện, bao nhiêu năm rồi, chưa từng có ngày nào đưa tạo hóa vui vẻ như vậy. ͏ ͏ ͏

Không nhịn được muốn quan tâm mấy vị tiểu bối này nhiều một chút. ͏ ͏ ͏

Nhất là khi nghĩ đến cái tên sợ vợ kia, đó là một người độc ác, hơn nữa còn là một tên đáng đâm ngàn đao. ͏ ͏ ͏

Không có so sánh liền không có tổn hại, càng so sánh đạo sĩ càng thấy mấy người này thuận mắt. ͏ ͏ ͏

Sau đó đạo sĩ lại cho bốn người bọn họ bốn viên đá nhỏ: ͏ ͏ ͏

- Mang viên đá trên người, đến lúc đốn ngộ, các ngươi sẽ có được càng nhiều, kéo dài hơn, càng sâu hơn. Bản đạo đi đưa tạo hóa, chỉ có thứ các ngươi không nghĩ tới, không có thứ bản đạo không làm được. ͏ ͏ ͏

Sau khi thu Linh thạch. Vị đạo sĩ kia liền biến mất. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh hiếu kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Như vậy có phải quá dứt khoát hay không? Chúng ta có bị lừa gạt hay không? ͏ ͏ ͏

Trần Ức nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải cậu đã quên một chuyện hay không? Nhất giai chỉ có tổng cộng bốn người chúng ta, đột nhiên xuất hiện người, khẳng định không đơn giản. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng nhìn hắn rất bình thường mà. ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏

- Em biết thời điểm bọn chị gặp Phá Hiểu tiền bối, là tình huống gì không? Khi đó Phá Hiểu đại lão, so với người bình thường còn bình thường hơn. Nhưng anh ấy dùng mười phút đổi mới nhân sinh của bọn chị, dùng ba ngày tạo lên danh tiếng đại lão. Hai tháng, đã không còn ai dám nghi ngờ anh ấy, anh ấy liền là đại lão chân chính. Cho nên nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo, lại nói, cậu không thấy người kia đã biến mất rồi sao? ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh gật đầu một cái, hình như là vậy, hơn nữa cậu ta cũng có chút không nhớ rõ. ͏ ͏ ͏

Rất lợi hại. ͏ ͏ ͏

Lưu Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Bị lừa cũng không sao, dù sao cũng là tiêu tiền. Có lúc tốn tiền, còn không phải là vẫn bị lừa gạt sao. Như vậy bị lừa tiền, cũng có thể hiểu được vì sao bị lừa. Với lại bây giờ cũng không có. ͏ ͏ ͏

Trần Ức gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đi ra ngoài lăn lộn, làm gì có chuyện không bị thiệt, ngộ nhỡ cái đó là thực thì sao? Một chút tiền nhỏ mà thôi. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng những thứ kia là mấy người tích góp à? ͏ ͏ ͏

Trần Ức có chút khó chịu: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Đau tim. ͏ ͏ ͏

Đúng, những thứ kia chính là bọn họ tích góp, Nhất giai mà muốn kiếm Linh thạch vẫn còn có chút khó khăn. ͏ ͏ ͏

Những thứ này là ba Sơ Thanh cho, thế nhưng đi ra ngoài lăn lộn, không phải là có bao nhiêu tốn bấy nhiêu sao? ͏ ͏ ͏

Lúc trước bọn họ chính là như vậy. ͏ ͏ ͏

Dù sao vui vẻ là được. ͏ ͏ ͏

Sau khi những người này lấy được đá nhỏ, bắt đầu đi lên phía trên. ͏ ͏ ͏

Đám người Xích Huyết Đồng Tử đi tới đường mòn hỗn loạn nhanh nhất. ͏ ͏ ͏

Vừa mới đến nơi liền lộ ra vẻ đặc biệt khó chịu, giống như sắp bị nín hỏng vậy. ͏ ͏ ͏

Đúng lúc này viên đá trên tay Liễu Y Y hiện ra tác dụng, viên đá kia đang không ngừng hấp thu hỗn loạn chung quanh. ͏ ͏ ͏

Chỉ trong nháy mắt bọn họ liền khôi phục như lúc ban đầu. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn cả kinh nói: ͏ ͏ ͏

- Thật sự có tác dụng, vừa rồi thiếu chút nữa thì tôi bùng phát, cảm giác như bị mọi người làm cho tức giận vậy. ͏ ͏ ͏

Mặt Liễu Y Y và Lục Nguyệt Tuyết xạm lại, đến cùng là ai tức ai? ͏ ͏ ͏

Ăn cướp còn la làng. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết dùng điện thoại di động bấm chữ: ͏ ͏ ͏

"Cảm giác kỳ quái nơi này giống như bị hấp thu rồi, vậy không phải là người phía sau chiếm lợi sao?" ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Đây là chuyện không thể tránh khỏi, không đi trước bọn họ giống như không chiếm được tiên cơ. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, nếu như thuận lợi mà nói, chúng ta sẽ lên đỉnh, nhưng danh ngạch lên đỉnh có hạn, đến lúc đó bị cướp sẽ không tốt. ͏ ͏ ͏

Nghĩ tới đây, bọn họ liền không lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng đi về phía trước. ͏ ͏ ͏

Người ở các khu vực Nhất giai, Tam giai, Tứ giai, cũng đều đi lên. ͏ ͏ ͏

Bốn viên đá cũng ở lúc này đưa ra trợ giúp tương ứng, giống như đang liên hiệp giải quyết hỗn loạn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi trên đường nhỏ không khỏi cau mày, hắn cảm giác được có bốn món đồ đang ảnh hưởng nơi này. ͏ ͏ ͏

- Thủ đoạn thật cao minh, không nói hấp thu hỗn loạn, lại còn khuếch đại tác dụng Ngộ Đạo Thạch, thật sự không tồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hơi ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn cười nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu như vậy, ta cũng thò một chân đi vào. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi trên đường, tốc độ bắt đầu trở nên nhanh dần, Tiểu Dã Miêu cũng khó chịu theo, đây không phải là ảnh hưởng nó ăn đồ ăn sao? ͏ ͏ ͏

Thế nhưng nó cũng không cách nào cách xa người này. ͏ ͏ ͏

Nó cũng không cách nào suy nghĩ nhiều, tóm lại được ăn thì cứ ăn đã rồi nói. ͏ ͏ ͏

Lần đầu tiên được ăn thỏa mãn như vậy. ͏ ͏ ͏

Nếu như nó là Hỗn Loạn chân chính thì không cách nào ăn, trên thực tế nơi này là chỗ tụ tập tâm tình. ͏ ͏ ͏

Nhưng vì nguyên nhân nào đó, mà tương tự hỗn loạn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi trên đường nhỏ, nhẹ giọng gọi: ͏ ͏ ͏

- Môn linh. ͏ ͏ ͏

Sau một khắc Môn linh xuất hiện ở bên cạnh Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏

- Ba tìm con sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói nhảm: ͏ ͏ ͏

- Mở lưới. ͏ ͏ ͏

- Hả? ͏ ͏ ͏

Môn linh không hiểu ba nói cái gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không giải thích, trực tiếp thò một tay vào trong Môn linh. ͏ ͏ ͏

Chuyện này khiến Môn linh bị dọa: ͏ ͏ ͏

- A, không nên làm như vậy, như vậy sẽ hỏng mất. ͏ ͏ ͏

- Im miệng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả quát lên. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏