Chương 859: Vô Đề
Giang Tả chưa bao giờ hoài nghi năng lực của Kiếm Thập Tam, nếu uy thế này có thể áp đảo hắn, thì làm sao hắn có thể bước vào Chí Tôn. ͏ ͏ ͏
Mặc dù Kiếm Thập Tam chỉ có tu vi Bát giai, nhưng không thể dùng Bát giai đi đối đãi hắn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nghĩ nhiều nữa, mà mở miệng nói với người bên dưới Thiên Thư Lăng: ͏ ͏ ͏
- Ba phút sau, đóng cửa vào Thiên Thư Lăng. Đến lúc đó, tất cả người bên trong Thiên Thư Lăng sẽ đốn ngộ. ͏ ͏ ͏
Giọng nói của Giang Tả vang dội toàn bộ Thiên Thư Lăng. ͏ ͏ ͏
Bất kể là bên trong hay bên ngoài, đều nghe được lời nói của Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Thanh âm mang theo uy áp, mang theo khí thế không ai sánh bằng, làm cho tất cả mọi người không dám nổi lên tâm nghi ngờ. ͏ ͏ ͏
Toàn bộ Thiên Thư Lăng cũng bởi vì câu nói này mà nổi lên sóng to gió lớn. ͏ ͏ ͏
Toàn dân đốn ngộ ư? ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều không thể tin được. ͏ ͏ ͏
Trong Thiên Thư Lăng, bọn họ có ít người biết chuyện này. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên nghe thấy tin tức này, luôn cảm giác là giả, thế nhưng nhìn người này không giống như đang nói đùa. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ với Hắc Bào Ma Tu ngơ ngác nhìn bóng người kia, đây là Phá Hiểu ư? ͏ ͏ ͏
Như này đã sớm vượt qua phạm trù của tu sĩ bình thường. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết Ma Nữ càng thở dài, vậy mà cô lại muốn cạnh tranh Ngộ Đạo Thạch với người như vậy? ͏ ͏ ͏
Thật là buồn cười. ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc đám người Xích Huyết Đồng Tử đã biết tại sao Mặc Ngôn và Sơ Tình bị hù dọa. ͏ ͏ ͏
Khí thế đáng sợ, hình chiếu muốn hù chết người, nếu đứng ở khoảng cách gần, vậy chẳng phải là muốn đòi mạng sao? ͏ ͏ ͏
Những người sắp có đại hạn buông xuống bên trong Thiên Thư Lăng, kích động khó mà nói lên lời. ͏ ͏ ͏
Thật, là thật. ͏ ͏ ͏
Có lẽ bọn họ thật sự có hi vọng đột phá. ͏ ͏ ͏
Cơ duyên như thế này thế gian khó cầu. ͏ ͏ ͏
Nhưng càng để cho bọn họ khó hiểu là, cuối cùng người này là đại năng bực nào. ͏ ͏ ͏
Mà các tu sĩ tuổi trẻ cũng hiểu, tại sao lại có nhiều đại tiền bối đến như vậy, hoá ra bọn họ đã sớm biết chuyện này. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn cái thân ảnh kia, cuối cùng hỏi: ͏ ͏ ͏
- Hắn có mưu đồ gì à? ͏ ͏ ͏
Tự nhiên là cô đang hỏi Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Hắn, hắn nói, nói là, nhất thời, nhất thời nổi hứng. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không thể tin được nhìn Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Nhất thời nổi hứng? ͏ ͏ ͏
Rốt cuộc là người nào? ͏ ͏ ͏
Ngay từ đầu cô đã suy đoán người này là nam Thánh nữ dự khuyết, thế nhưng thật sự là thật sao? ͏ ͏ ͏
Cảnh giới người này, đã sớm siêu thoát phạm vi bình thường rồi? ͏ ͏ ͏
Vì nổi hứng nhất thời mà khiến toàn dân đốn ngộ, đây là chuyện do người làm sao? ͏ ͏ ͏
Mà những Ma Tu, Đạo Tu ở bên ngoài Thiên Thư Lăng, cũng rối loạn tưng bừng. ͏ ͏ ͏
Toàn dân đốn ngộ, rốt cuộc có nên tin hay không? ͏ ͏ ͏
Bây giờ bọn họ đã không còn thời gian dư thừa để quan sát, bởi vì người đó mở miệng nói, ba phút sau, đóng Thiên Thư Lăng. ͏ ͏ ͏
Nói cách khác, ba phút chính là thời hạn lựa chọn cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Lúc này có người nói: ͏ ͏ ͏
- Thiên Thư Lăng cũng không phải là nhà hắn mở, hắn nói đóng liền đóng sao? ͏ ͏ ͏
Có người lập tức phản bác: ͏ ͏ ͏
- Có biết suy nghĩ hay không vậy? Người ta nói hoàn toàn mở ra là hoàn toàn mở ra, đóng lại thì có gì là khó? ͏ ͏ ͏
- Ngộ nhỡ là tin nhảm thì sao? Ngộ nhỡ không phải cùng một người nói thì sao? ͏ ͏ ͏
- Vậy ngươi chờ đóng cửa rồi hãy nói. ͏ ͏ ͏
- Vậy ngươi gọi ba ba đi. ͏ ͏ ͏
- Ngươi ... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đây chính là một cửa ải, gọi ba ba khiến cho rất nhiều người chùn bước. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là họ không biết toàn dân đốn ngộ là thật hay giả. ͏ ͏ ͏
Nếu như cuối cùng là thật, vậy sẽ được mọi người gọi là thông minh. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu như là giả, đó là ngu xuẩn cộng thêm dốt nát, không chừng tương lai còn lưu lại bóng ma trong lòng. ͏ ͏ ͏
Thật là khó lựa chọn mà. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này, thanh âm Môn linh vang dội trong ngoài Thiên Thư Lăng: ͏ ͏ ͏
- Ba ba nói, ba phút sau đóng cửa vào. ͏ ͏ ͏
Những lời này như là một làn sóng đánh vào những người bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Hiện tại bọn họ không có thời gian ngẫm nghĩ những lời này, chỉ biết là ba phút sau, thật sự đóng cửa vào. ͏ ͏ ͏
Đây đơn giản là đang ép buộc bọn họ. ͏ ͏ ͏
Buộc bọn họ đưa ra lựa chọn. ͏ ͏ ͏
- Có thể đây là cạm bẫy của người kia, bây giờ đi vào liền không ra được, ai biết đi vào sẽ như thế nào. ͏ ͏ ͏
Có Ma Tu nói. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, ai biết đến cùng đi vào sẽ như thế nào? ͏ ͏ ͏
Ngộ nhỡ là cạm bẫy? Muốn một lưới bắt hết bọn họ thì sao? ͏ ͏ ͏
Hoặc là người kia cần người mới có thể làm chuyện nào đó? ͏ ͏ ͏
Những chuyện này đều có thể. ͏ ͏ ͏
Ma Tu Uẩn Thanh Tú do dự hồi lâu, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Mặc kệ, đánh cược. ͏ ͏ ͏
Nói xong, cô ta trực tiếp bay qua. ͏ ͏ ͏
Tư chất cô ta có hạn, mặc dù thời gian còn rất dài, nhưng nếu như nắm chặt cơ hội lần này, nếu như đây thật sự là thật kỳ ngộ, vậy thì con đường tương lai sẽ rộng rãi hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Nếu như bị mắc lừa, vậy thì bế quan ngàn năm không ra. ͏ ͏ ͏
Có người đi đầu, chẳng khác nào có lý do để xuống thang. ͏ ͏ ͏
Thời hạn ba phút đang ép bọn họ, nếu như dự định đi vào, sẽ không có ai nguyện ý tụt lại ở phía sau. ͏ ͏ ͏
Đã không còn ai để ý gọi ba ba gì đó nữa. ͏ ͏ ͏
Ba phút rất ngắn, không chờ tất cả bọn họ đi vào, ba phút đã trôi qua. ͏ ͏ ͏
Lúc này Môn linh nhắm mắt, tiếp theo cánh cửa biến mất. ͏ ͏ ͏
- ͏ ͏ ͏
͏ ͏