Chương 876: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 876: Vô Đề

Thánh Địa ͏ ͏ ͏

Ủm! ͏ ͏ ͏

Lại một người rơi xuống nước. ͏ ͏ ͏

- Đây là người cuối cùng, lần này tốt rồi, tất cả đều đến ngồi cạnh cái ao đi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏

Tiểu Tiểu từ trong nước nhô ra nói: ͏ ͏ ͏

- Thánh nữ sư tỷ, chúng em ngồi cạnh ao, có thể khiến ao nước cũng bị sập hay không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt suy nghĩ một chút, lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Để chị mặc bộ quần áo, để phòng bất trắc. ͏ ͏ ͏

Vừa nói Tĩnh Nguyệt vừa mặc vào một bộ quần áo không sợ nước, để tránh khả năng lộ sạch. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà mặc quần áo, tốc độ hấp thu sẽ kém rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Có điều như vậy cũng tốt hơn bị lộ hết. ͏ ͏ ͏

Thân là Thánh nữ, nếu bị lộ hết, sẽ bị những người đó dạy dỗ đến chết. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ở một bên rất là bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏

- Không phải sư phụ nói phong bế rồi à? Em cũng không phải cố ý. Hơn nữa nơi này không có thứ gì, sẽ không đen đủi đến mức đó chứ ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Em cũng không dám khẳng định mà? Mặc dù đỉnh núi không dễ dàng sụp đổ, nhưng không cẩn thận trên trời có vẫn thạch rơi xuống thì làm sao bây giờ? Hoặc là có người độ kiếp, ngẫu nhiên bị sét đánh tới thì sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Chị, làm sao xui xẻo đến loại trình độ này được? Không phải nói nhiều lắm là mua mì gói không có gia vị sao? Cũng không nguy hiểm đến tính mạng. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Ai nói vẫn thạch trên trời rơi xuống, sẽ nguy hiểm? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không còn lời nào để nói. ͏ ͏ ͏

- Em cũng không phải cố ý mà, ai biết em đen đủi như thế chứ. Không biết là tên đáng chém nào, nếu như để em biết được, nam thiến, nữ rạch mặt. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hung tợn nói. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả vẫn đang ngủ, đột nhiên cảm giác một trận rét lạnh, hắn ở trong giấc mộng, vơ cái chăn theo bản năng, sau đó đắp thật chặt. ͏ ͏ ͏

Hy vọng có thể xua cái giá rét này đi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Ngộ nhỡ là chồng em làm thì sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ giận dữ nói: ͏ ͏ ͏

- Lần này mà là chồng em cũng vô dụng, vợ của mình mà cũng dám hãm hại, thì cần loại chồng này làm gì? ͏ ͏ ͏

Giang Tả ở trong mộng, không biết tại sao, cảm giác càng lạnh. ͏ ͏ ͏

Dường như càng đắp chăn càng vô dụng vậy. ͏ ͏ ͏

Thân thể run rẩy, Giang Tả liền co lại thành một cuộn, sau đó lại gãi gãi chăn, hy vọng có thể ấm hơn một ít. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo Tô Kỳ lo lắng nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, Thánh nữ trì sẽ không sập chứ ? Nếu sập em cũng phải đi theo sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không đến mức đó, không biết bây giờ có nghiêm trọng không, hay là, em đi hai bước nhìn một chút? ͏ ͏ ͏

Tuyết Ngọc hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Đi hai bước là có thể nhìn ra sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng, sư tỷ của mấy đứa rất thần kỳ. ͏ ͏ ͏

Sau đó những Thánh nữ dự khuyết trợn to mắt nhìn Tô Kỳ, giống như rất mong đợi vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bất đắc dĩ, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy em đi hai bước thật à? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Chỉ hai bước thôi nha. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vẫn mỉm cười gật đầu. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ không thể làm gì khác hơn là đứng dậy, nhìn xem đi hai bước có vấn đề hay không. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đứng lên, đám người Tĩnh Nguyệt đều nhìn chằm chằm Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Cái nhìn kỳ quái này khiến cho Tô Kỳ ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏

Đi hai bước cũng cần chú ý như vậy sao? ͏ ͏ ͏

Tiếp theo Tô Kỳ bước ra, chỉ là vừa mới bước ra một bước, Tô Kỳ đã cảm giác trợt chân. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ sửng sốt, sau đó cả người dán thẳng xuống mặt đất. ͏ ͏ ͏

Phanh! ͏ ͏ ͏

Toàn bộ mặt trước Tô Kỳ chạm đất, âm thanh vô cùng vang. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Những người khác: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Thân là người tu luyện, coi như bất ngờ té ngã, cũng có thể dùng tay chống đất chứ ? ͏ ͏ ͏

Người bình thường làm có chút khó khăn, nhưng cô là cao thủ Tam giai mà? ͏ ͏ ͏

Cứ như vậy ngã đập mặt xuống đất, có phải quá đáng quá hay không? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, thật sự xui xẻo như vậy sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nằm trên đất không nhúc nhích, lập tức dọa bọn họ. ͏ ͏ ͏

Có chuyện lớn xảy ra sao? ͏ ͏ ͏

Y Nhược lo lắng nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, chị không sao chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vẫn không có phản ứng. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên lập tức đi tới bên người Tô Kỳ, đỡ cô dậy. ͏ ͏ ͏

Lúc này bọn họ mới phát hiện, cái trán Tô Kỳ sưng lên một cục. ͏ ͏ ͏

Đại cao thủ Tam giai, té một cái thì cũng thôi đi, còn sưng u lên, chuyện này hơi quá mức thì phải ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tủi thân nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, em nhớ Tả ca, em muốn về nhà. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng đến bên cạnh Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Chị cũng muốn đưa em đi ra ngoài, nhưng bọn họ không cho, chị còn lo lắng bọn chị bị dính lây đây này. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ càng khó chịu. ͏ ͏ ͏

Cô thật sự muốn chém người gieo vận rủi cho mình. ͏ ͏ ͏

Sau đó ném cho sư đệ sư muội mình, thiến. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo lại nhốt lại, để cho hắn muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả trong giấc ngủ, cả người toát mồ hôi lạnh. ͏ ͏ ͏

Suýt nữa thì tỉnh. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu không gọi video cho tiểu Giang, nhìn xem có cách hóa giải hay không. ͏ ͏ ͏

Chuyện này cũng hết cách rồi, có thể là không được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không thể đi ra ngoài, Giang Tả không thể vào, bọn họ cũng thật khó chịu. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng có thể gọi video cho Giang Tả, Tô Kỳ vẫn rất vui vẻ, sau đó lập tức lấy máy ra, chỉ là vừa mới lấy ra, đã không cẩn thận đánh rơi điện thoại xuống. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo tõm một tiếng, rơi vào trong nước. ͏ ͏ ͏

Màn hình vốn đang sáng, nháy nháy hai cái, liền hỏng. ͏ ͏ ͏

Mọi người: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Mặt Tô Kỳ như đưa đám. ͏ ͏ ͏

- ͏ ͏ ͏

͏ ͏