Chương 882: Vô Đề
Một cái vận rủi có thể làm cho Thiên kiếp nể mặt thì cũng thôi đi, lại còn có thể khiến cho Thiên Tinh Giáng Thế nể mặt nữa sao. ͏ ͏ ͏
Là vận khí tốt hay là vận khí kém đây? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm giác càng gây càng lớn, như vậy cũng nói rõ sau này hắn chết càng thảm hơn. ͏ ͏ ͏
Nhất định phải lừa gạt chuyện này, ít nhất phải để cho Tô Kỳ thể nghiệm một chút chỗ tốt của vận rủi, mới có thể để phát hiện. ͏ ͏ ͏
Nếu không Tô Kỳ lại nói, vẫn thạch Thiên kiếp cũng triệu hoán đến, anh không cần vợ anh đúng không? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Thánh Địa ͏ ͏ ͏
Thanh Việt nhìn vẫn thạch từ trên trời hạ xuống, thật sự không dám tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Thật sự là quá đáng mà. ͏ ͏ ͏
Hôm qua là Thiên kiếp, hôm nay lại là vẫn thạch, vận may tốt hơn nữa cũng không thể như vậy chứ? ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Thanh Việt nghĩ đến Tô Kỳ, suy đoán: ͏ ͏ ͏
- Không, không thể nào? ͏ ͏ ͏
Thanh Việt không tin một người xui xẻo sẽ xui xẻo thành như vậy, cái này đã không thể gọi là xui xẻo nữa rồi? ͏ ͏ ͏
Mà là thiên tai. ͏ ͏ ͏
Đám người Tĩnh Nguyệt ở bên trong, cũng bị vẫn thạch ảnh hưởng mà tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn vẫn thạch, đần độn nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, không quan hệ đến em chứ? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cũng rất khiếp sợ: ͏ ͏ ͏
- Chị cảm thấy không liên quan. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta có cần trốn hay không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt bình thĩnh suy nghĩ, lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Không cần, bọn họ sẽ xử lý, chúng ta cứ tiếp tục hấp thu Tiên Linh Khí, sớm rời khỏi địa phương nguy hiểm này một chút. ͏ ͏ ͏
Bọn họ thật sự cảm thấy nơi này nguy hiểm, ngay cả Tô Kỳ cũng tới cưỡng ép hấp thu Tiên Linh Khí. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam ở bên ngoài cũng rất kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Thiên Tinh Giáng Thế? Tại sao lại rơi xuống nơi này? ͏ ͏ ͏
Ngân Giáp nói: ͏ ͏ ͏
- Vẫn nên xử lý trước đi. ͏ ͏ ͏
Hắn không biết cái gì là Thiên Tinh Giáng Thế, nhưng để vẫn thạch hạ xuống, cũng không có chỗ gì tốt đối với Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Thiên Tinh Giáng Thế là tạo hóa, bên trong có lối đi có thể thông tới Thiên Tinh động phủ, nếu như phá hư sẽ rất đáng tiếc. Vẫn nên đưa nó sang hải vực bên cạnh đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó Kiếm Thập Tam bước ra một bước, rất nhanh đã đi tới bên cạnh vẫn thạch, tiếp theo chỉ nhẹ nhàng một chưởng, toàn bộ vẫn thạch đã bị thay đổi quỹ đạo. ͏ ͏ ͏
Vẫn thạch vốn là thẳng tắp hạ xuống, sau đó lại nghiêng góc bốn mươi lăm độ rời đi. ͏ ͏ ͏
Một lát sau, vẫn thạch liền bay ra khỏi phạm vi Thánh Địa, hướng thẳng vào trong hải vực. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng ở dưới ánh mắt của tất cả mọi người, hạ xuống hải vực. ͏ ͏ ͏
Ầm!!! ͏ ͏ ͏
Bởi vì khoảng cách quá gần, nên bên bờ Thánh Địa cuốn lên sóng lớn trăm mét, đây là tai hoạ Thiên Tinh Giáng Thế mang đến. ͏ ͏ ͏
Sóng lớn xuất hiện, khiến cho tất cả mọi người đều có nhiều chút lo lắng, nhất là mọi người ở Xuyên Hà tiểu trấn, trong số bọn họ có rất nhiều người bình thường, nếu sóng thần thật sự cuốn tới, thì bọn họ sẽ gặp họa. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng lo lắng thì lo lắng, mọi người ở Xuyên Hà tiểu trấn cũng không quá sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Bởi vì bọn họ thấy trước sóng lớn có bóng người xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Bóng người kia mang theo bá khí, khiến cho bọn họ có chút khó mà nhìn thẳng. ͏ ͏ ͏
Người này chính là Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Sau đó, tai hoạ do Thiên Tinh Giáng Thế mang đến, bị Kiếm Thập Tam trấn áp trong nháy mắt, sóng lớn hơn nữa cũng không cách nào vượt qua Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Bị ngăn cản ở bên ngoài, theo thời gian trôi qua, từ từ trở về trong hải vực. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Xem ra Kiếm Thập Tam muốn cho người Thánh Địa tiến vào Thiên Tinh tiên phủ. ͏ ͏ ͏
Lần này Giang Tả không ý tưởng gì đối với cái tiên phủ này, bên trong cũng không có đồ vật gì hắn vừa ý. ͏ ͏ ͏
Cho nên sẽ không đi, không có sức hấp dẫn gì. ͏ ͏ ͏
Lại nói, Tô Kỳ còn ở đây, hắn cũng không đi được. ͏ ͏ ͏
- Theo tôi được biết, Thiên Tinh Giáng Thế, đặc biệt mở ra vì cao giai mà? ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ nói. ͏ ͏ ͏
- Ừ, tôi cũng đi qua một lần, bên trong có pháp bảo, linh dược, linh thú, truyền thừa vân vân, cái gì cũng có, hơn nữa thích hợp Ngũ giai trở lên. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nói. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng nó cũng biết Đại Ma Đầu khẳng định không có hứng thú đối với những thứ này, bởi vì Đoạn Kiều đã phát hiện, Đại Ma Đầu gần như toàn năng. ͏ ͏ ͏
Người ta hoàn toàn coi thường truyền thừa, pháp bảo gì gì đó. ͏ ͏ ͏
Sân thượng nhiều đồ tốt như vậy, ngày nào không vui, không phải là đập thì chính là ăn. ͏ ͏ ͏
Phải biết, tùy tiện đưa một đồ vật trên sân thượng đi ra, mang cho người khác, cũng có thể trở thành bảo vật cung phụng. ͏ ͏ ͏
Nhất là Đoạn Kiều nó. ͏ ͏ ͏
Nhưng đối với Đại Ma Đầu mà nói? ͏ ͏ ͏
Tất cả đều là một đám không dùng được. ͏ ͏ ͏
Thật sự khiến cho nó khó chịu. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên Đoạn Kiều nhớ tới cái gì, nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi nhớ hình như trong động phủ có Thiên Thần Hoa, khi đó không ai nhận ra được, khả năng bây giờ vẫn còn ở đó. ͏ ͏ ͏
Gần như không ai nhận biết Thiên Thần Hoa, cho nên khả năng này rất lớn. ͏ ͏ ͏
Nó cảm thấy lấy tính cách thích bày đồ ở trên sân thượng của Đại Ma Đầu, có thể sẽ hứng thú. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, Giang Tả kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Phía trên có Thiên Thần Hoa sao? Thật ra ta biết phía trên có Tố Thân Quả với Lạc Thần Thảo, nhưng ngươi chắc chắn không nhìn lầm Thiên Thần Hoa chứ? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều bị Giang Tả hỏi như thế, liền không tự tin. ͏ ͏ ͏
Chỉ có thể thận trọng nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là không sai, mặc dù Thiên Thần Hoa bình thường, nhưng tôi vẫn có thể phân biệt được khí tức thần dược này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏