Chương 896: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 896: Vô Đề

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Điểm cân bằng gì? ͏ ͏ ͏

Lúc này những Thánh nữ dự khuyết cũng mở mắt ra nhìn về phía Tĩnh Nguyệt. Các cô ấy cũng muốn nghe thử cái lý luận cân bằng vận rủi này. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Không nguy hiểm đến tính mạng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Không hiểu. ͏ ͏ ͏

Những Thánh nữ dự khuyết khác cũng không hiểu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt giải thích: ͏ ͏ ͏

- Đầu tiên, trên người em đã có sẵn vận may và vận rủi, vận may của chồng em rất tốt đã ảnh hưởng đến em. ͏ ͏ ͏

- Sau đó em trúng phải Tai Ách tiền tệ mang đến vận rủi, cho nên nó sẽ làm tăng vận rủi của em lên. ͏ ͏ ͏

Các cô đều yên lặng nghe Tĩnh Nguyệt tiếp tục nói tiếp. ͏ ͏ ͏

- Vận may là thứ có thể bị đánh mất không thì rất khó nói, nhưng mà có thể kết luận một điều, chính là đồng tiền mang vận rủi kia phải duy trì vận rủi của mình ít nhất phải sánh ngang với vận may của chồng em thì mới đối kháng được. ͏ ͏ ͏

- Như vậy mới có thể tạo thành hiệu quả mang đến vận rủi. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà bình thường sư tỷ cũng không xảy ra chuyện gì cả. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Cho nên mới nói nó liên quan đến lý luận cân bằng vận rủi, vận rủi có tồn tại, hơn nữa chúng ta cũng cảm nhận được nó. ͏ ͏ ͏

- Ví dụ như có nhiều có rất nhiều cô vợ nhỏ mang vận may, lẽ ra họ phải gặp may mắn, nhưng vì có sự tồn tại của Tai Ách tiền tệ, mà trở nên bình thường. ͏ ͏ ͏

- Như vậy đã chứng tỏ do Tai Ách tiền tệ gây ra. ͏ ͏ ͏

- Điểm cân bằng không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Nói như vậy thì lẽ ra em phải không có chuyện gì chứ? Nhưng sao đến kỳ kinh nguyệt thì vận rủi lại bộc phát? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì mất cân bằng, khi đến kỳ kinh nguyệt điểm cân bằng sẽ bị phá vỡ, vận may và vận rủi không thể chèn ép lẫn nhau, ͏ ͏ ͏

- Lúc này vận may và vận rủi cùng song hành, nhưng gặp máu có lẽ sẽ khiến vận rủi tăng mạnh, cho nên vận rủi sẽ chiếm thế chủ đạo. ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà vận may vẫn luôn tồn tại. ͏ ͏ ͏

- Cho nên giống như quay lại điểm bắt đầu, mua mì tôm sẽ không có gói gia vị. ͏ ͏ ͏

- Nhưng khi vận rủi nhỏ đi, vận may sẽ trở nên lớn hơn. ͏ ͏ ͏

- May mắn và xui xẻo cùng tồn tại, khi chúng không chèn ép lẫn nhau nữa thì tất cả mọi chuyện đều có thể xảy ra. ͏ ͏ ͏

- Thiên kiếp rơi xuống, Thiên thạch rơi xuống, nhưng bất kể thế nào đều có thể biến nguy thành an. ͏ ͏ ͏

- Sau đó em lại "Song tu" thì về mặt lý luận, sẽ có thể lấy lại sự cân bằng. ͏ ͏ ͏

- Đây chính là lý luận cân bằng vận rủi của chị. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Tĩnh Nguyệt còn nói thêm: ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, ban đầu em không thể hấp thu Tiên Linh khí cũng do vận rủi gây nên, dù sao vận rủi cũng phải chứng tỏ mình còn tồn tại, nên không thể không dính xui xẻo được. ͏ ͏ ͏

- Hiện giờ vận rủi đã bị áp chế, nên đã khôi phục lại bình thường. ͏ ͏ ͏

Mấy người Tô Kỳ bị lời nói của Tĩnh Nguyệt làm cho sững sờ. ͏ ͏ ͏

Giống như thật sự có chuyện lạ như vậy. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tô Kỳ lên tiếng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, có căn cứ nào không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Không có, đoán mò đấy. ͏ ͏ ͏

Mọi người: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Cho dù là thế nào, các cô cũng không biết sự thật ra sao, tất cả đều là đoán bừa thôi cho nên cũng không cần quan tâm quá. ͏ ͏ ͏

Cứ yên tâm hấp thu Tiên linh khí thôi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Giang Tả đứng bên ngoài, chờ mãi vẫn không thấy Tô Kỳ ra, vốn dĩ hắn định xem trộm nhật ký của cô, nhưng mà lúc nào hắn cũng có cảm giác vô cùng nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, vẫn nên để lần sau khi Tô Kỳ không biết thì lại xem. ͏ ͏ ͏

Không thì sức khỏe hắn không chịu nổi. ͏ ͏ ͏

Chờ khỏe rồi thì tính sau. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Giang Tả lại cảm thấy, lúc nguy hiểm nhất mới là lúc an toàn nhất. ͏ ͏ ͏

Thật sự hắn vẫn muốn mạo hiểm. ͏ ͏ ͏

Dù sao, làm vậy cũng rất kích thích. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Giang Tả vừa cất bước đi khỏi, Thanh Vân đã ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Thanh Vân vừa ra ngoài đã đi đến trước mặt Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Trông thấy Thanh Vân, Giang Tả đành phải hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, có việc gì sao? ͏ ͏ ͏

Khuôn mặt Thanh Vân không có chút biểu cảm nào: ͏ ͏ ͏

- Cửu Tịch bảo tôi nhắc nhở cậu, nếu cậu dám xem nhật ký của nó, cậu dám thì nó cũng dám. ͏ ͏ ͏

- Sau đó tự gánh lấy hậu quả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Không biết nói gì thêm nữa, Giang Tả chào Thanh Vân rồi đi về phía bờ biển. ͏ ͏ ͏

Thanh Vân nhìn theo hướng Giang Tả rời đi, không khỏi cất lời: ͏ ͏ ͏

- Vẫn sống với nhau được, ít ra nhìn bề ngoài cũng đã trưởng thành chững trạc hơn không ít. ͏ ͏ ͏

Sau đó bà ta cũng đi vào bên trong. ͏ ͏ ͏

Bà ta phải xem xét từng người một trong đám Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cầm đồng tiền xu, sau khi cảm nhận được mình đã ở nơi an toàn, hắn mới đeo Mê Vụ lên, sau đó điều khiển kiếm bay theo chiều gió. ͏ ͏ ͏

Chính là đi đến chỗ Thiên Tinh giáng thế. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏