Chương 904: Vô Đề
- Phá Hiểu Đạo hữu, lâu rồi không gặp. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói với Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn hắn một cái, cuối cùng lại không nói gì cả. ͏ ͏ ͏
Còn Hắc Bào ma tu, tất nhiên là hắn yên lặng đi theo sau lưng Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Vào trong Bí Cảnh phải tìm người dựa dẫm, đối với hắn mà nói, dựa vào Phá Hiểu còn hơn là dựa vào sư phụ hắn. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Phá Hiểu thật sự rất kỳ lạ, không thể dùng tu vi bề ngoài để phán đoán hắn được. ͏ ͏ ͏
Nếu không thì sẽ ăn thiệt thòi lớn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử cũng tìm thấy Phá Hiểu, phải biết rằng Phá Hiểu có sương mù bao quanh, cảm giác tồn tại rất thấp. ͏ ͏ ͏
Muốn tìm được hắn cũng không dễ. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử hỏi: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu đến một mình à? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không khỏi liếc nhìn Xích Huyết Đồng Tử, lời này của cậu ta có ý gì? ͏ ͏ ͏
Hắn không một mình chẳng lẽ lại hai mình? ͏ ͏ ͏
Đúng rồi, những người này biết vợ của hắn ở Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đúng là một tin tức xấu. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả không để ý đến cậu ta nữa, những người này đừng gây phiền phức cho hắn là được. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách hỏi Hắc Bào ma tu: ͏ ͏ ͏
- Sư muội của Đạo hữu đã bắt được Mặc Ngôn rồi à? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết nữa, có điều lần này sư muội không tới đây. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Đan Tuyết Tiên Tử có khả năng sẽ đánh cho Mặc Ngôn tàn phế không? Đánh cho vài năm không ngóc đầu lên được ấy. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Gọi là Tiên Tử sao tôi thấy không tự nhiên lắm. ͏ ͏ ͏
- Có điều nếu cậu muốn biết tôi cũng có thể nói cho cậu, chỉ cần một viên Nhất phẩm Linh thạch thôi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử bó tay rồi: ͏ ͏ ͏
- Anh cứ thế này sẽ không có bạn bè đâu. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Hiện giờ tôi cũng không có bạn, có điều trước kia ngược lại cũng có vài người bạn. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì cứ mở mồm ra là anh đòi tiền, cho nên bạn anh đã bỏ đi hết hả? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì bọn họ vay tiền tôi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không nhịn nổi cất lời: ͏ ͏ ͏
- Anh lăn lộn kém hơn Mặc Ngôn nhiều. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Những người này chưa cần hỏi cụ thể, đã trực tiếp cảm thấy là do hắn sai? ͏ ͏ ͏
- Có phải các cậu đều cho rằng nguyên nhân là tại tôi không? Trước kia tôi không giống bây giờ, khi đó tôi còn chưa bắt đầu buôn bán. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cho nên là do bọn họ mượn tiền anh không trả? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải, khi đó tôi còn nhỏ, nói chuyện thật thà bảo rằng mình không có tiền. Nhưng mà cô ta không tin, cô ta nói rằng tôi là người đứng đầu trong đám học trò, sao có thể thiếu tiền được, không muốn cho vay thì cứ nói thẳng. ͏ ͏ ͏
Sau đó chúng tôi không làm bạn nữa. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách và Xích Huyết Đồng Tử đều im lặng, hóa ra là như vậy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Sau đó Hắc Bào ma tu lại nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Sau này tôi quyết chí kiếm tiền, ít nhất khi bạn bè vay tiền phải có tiền. ͏ ͏ ͏
Cho nên sau khi buôn bán kiếm được nhiều tiền, cuối cùng tôi lại kết bạn. ͏ ͏ ͏
Người bạn đó của tôi cũng muốn vay tiền. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Anh cho vay rồi nhưng người ta không trả? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải, tôi cảm thấy đương nhiên phải cho vay, nhưng mà tôi bảo hắn đặt Pháp bảo để thế chấp, dù sao cũng phải tránh mạo hiểm. Tôi cảm thấy mình làm vậy không có gì đáng trách cả, nhưng mà người bạn kia của tôi lại nói, không muốn cho mượn thì cứ nói thẳng, sao phải nói muốn dùng Pháp bảo thế chấp, bạn của nhau thế mà còn đòi thế chấp. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng chúng tôi không còn liên lạc với nhau nữa. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ". . ." ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ". . ." ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ". . ." ͏ ͏ ͏
Bọn họ không còn lời nào để nói cả. ͏ ͏ ͏
- Cho nên tôi phát hiện ra một chân lý, việc buôn bán có thể khiến người ta nhìn rõ thế giới này, hiểu được tất cả sự thật. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói. ͏ ͏ ͏
Đám người Giang Tả lại im lặng một lúc lâu, cái gã này mạch não thay đổi quá nhanh. ͏ ͏ ͏
Có điều nghĩ lại thì cũng đúng thôi, trước đây khi hắn làm ăn với Phá hiểu, Hắc Bào ma tu đã hoàn toàn hiểu rõ Phá Hiểu là người thế nào. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên hiện giờ anh đang tìm kiếm chân tướng của thế gian này? ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏