Chương 916: Vô Đề
Trần Ngạn cảm thấy mình là người vô cùng đáng thương, lần này tất cả đều do sư muội của cậu ta làm sai, nếu phải chết, chính là do lỗi của sư muội cậu ta. ͏ ͏ ͏
Trần Vũ không cảm thấy gì cả, cô sai ở đâu chứ? ͏ ͏ ͏
Khi nghe thấy bọn họ nhìn thấy hai thanh kiếm, nhìn qua còn giống một đôi, Bắc Thiên Kiếm Khách vô cùng bất đắc dĩ, đã tới chỗ này rồi mà hai người kia vẫn còn diễn cảnh tình cảm được. ͏ ͏ ͏
Đúng là muốn đâm cho một kiếm. ͏ ͏ ͏
Lúc này Trần Vũ lại bẻ một cành cây nhỏ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư thúc, ngài xem đây có phải Linh thụ không? ͏ ͏ ͏
Bắc Thiên Kiếm Khách nhìn sang, sau đó lập tức nhướng mày, đây đúng là Linh thụ, hơn nữa còn không phải Linh thụ bình thường, nhất là quả cây của nó. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà đúng lúc này một đám hắc khí đã gào thét lao tới. ͏ ͏ ͏
Bắc Thiên Kiếm Khách vung kiếm lên, trực tiếp thi triển Bắc Thiên Nhất Kiếm. ͏ ͏ ͏
- Uỳnh ͏ ͏ ͏
Bắc Thiên Kiếm Khách lui vài bước. ͏ ͏ ͏
Hắn nhíu mày nhìn về phía trước. ͏ ͏ ͏
Thì trông thấy một người mặc áo đen, thực vật bên cạnh người này toàn bộ đều héo rũ. ͏ ͏ ͏
Nhìn qua là biết đối phương không phải người dễ trêu vào. ͏ ͏ ͏
- Hai đứa đi trước đi. ͏ ͏ ͏
Bắc Thiên Kiếm Khách mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
- Hai đứa đi trước đi. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy Bắc Thiên Kiếm Khách nói như vậy, Trần Ngạn lập tức dắt Trần Vũ trốn khỏi chỗ này. ͏ ͏ ͏
Lúc chạy trốn, Trần Vũ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh, làm vậy có phải không ổn hay không? Chúng ta cứ vứt bỏ sư thúc như vậy hả? ͏ ͏ ͏
Trần Ngạn tức giận nói: ͏ ͏ ͏
- Em nghĩ lại tu vi của chúng ta xem, chúng ta ở đấy chỉ thêm vướng bận thôi, người kia rất mạnh, ở lại sẽ liên lụy đến sư thúc. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, bọn họ chính là thứ vướng bận. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần đấu với nhau một chiêu thôi, Bắc Thiên Kiếm Khách đã phát hiện ra, tu vi của đối phương không bị áp chế, vượt qua Tứ giai rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với cường địch như vậy, Bắc Thiên Kiếm Khách biết mình không hề có phần thắng nào. ͏ ͏ ͏
Cho nên, hắn không thể không bảo hai đệ tử kia rời khỏi đây. ͏ ͏ ͏
- Ha ha, Bắc Thiên Thất Kiếm chiêu thứ nhất, học cũng không tệ lắm. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giang Tả lướt qua rừng cây, đi vào bên trong một cung điện bằng đã, chỗ này không phải là trung tâm, chỉ là chỗ bình thường để luyện khí thôi. ͏ ͏ ͏
Phòng tư liệu ở ngay chỗ này. ͏ ͏ ͏
Chỉ là lúc này Giang Tả lại cảm thấy điện thoại di động của mình không ngừng rung lên. ͏ ͏ ͏
Không còn cách nào khác hắn đảnh phải lấy ra xem. ͏ ͏ ͏
Mở ra mới biết Xích Huyết Đồng Tử đang tag hắn. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu: "Làm sao thế?" ͏ ͏ ͏
Thấy Phá Hiểu trả lời lại, Xích Huyết Đồng Tử cảm động suýt khóc, bọn họ bị đuổi giết rất thê thảm. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: "Phá Hiểu đạo hữu, chúng tôi gặp phải hoa cỏ cây cối, không ngờ lại bị chúng nó truy sát, không biết đạo hữu có thể nói cho chúng tôi biết nó là thứ gì không?" ͏ ͏ ͏
Sau đó cậu ta còn gửi kèm một hình ảnh, là ảnh chụp cây, cỏ, hoa. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: "Các cậu thế mà lại bị thực vật đuổi giết?" ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: "Phải đó, dù gì các anh cũng là người tu luyện." ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh: ""Thực vật đại chiến với người tu luyện?" ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiểu Mặc: "Sơ Thanh, không phải cậu đang đi học sao? Tôi nói với mẹ cậu." ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh: "Chị Tiêu, em sai rồi, không phải em chỉ tranh thủ lúc nghỉ giữa giờ thôi sao." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: "Ở ngoài đấy muốn nói gì mà chẳng được, mọi người còn chưa hiểu đám thực vật này đâu, cả Biên Hải Đao Khách cũng không chống lại được." ͏ ͏ ͏
Giang Tả rất tò mò, thế mà còn có loại thực vật này, hơn nữa nhìn qua có vẻ rất có Linh trí. ͏ ͏ ͏
Về mặt lý thuyết những thứ này chẳng qua chỉ là cỏ dại thôi, nhưng mà đám cỏ dại này đã thành tinh rồi. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa... còn có điểm đặc biệt. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng hoa cỏ cây cối ở chỗ này đều có thể tấn công con người, nhưng mà những cái đó đều là bản năng, còn đuổi giết như thế này đều là những cây có Linh trí rồi. ͏ ͏ ͏
Đã thành tinh đều có trí thông mình, đám hoa cỏ này đã khác xưa rồi. ͏ ͏ ͏
Có điều Giang Tả cũng không định trả lời bọn họ. ͏ ͏ ͏
Biết quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến thái độ của bọn họ. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả bắt đầu trả lời lại. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu: "Thực vật bình thường mà thôi, có điều đã thành tinh rồi, mấy người tự giải quyết đi." ͏ ͏ ͏
Nói xong Giang Tả không thèm để ý đến bọn họ nữa, vì thứ mà hắn đang muốn tìm đang ở rất gần. ͏ ͏ ͏
Đây mới là việc quan trọng nhất. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nhìn Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu nói, những thứ này đã có Linh trí. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu: ͏ ͏ ͏
- Chỉ có vậy thôi? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử gật đầu, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ, thật ra nếu đã có Linh trí rồi, có phải có nghĩa là chúng ta có thể nói chuyện với chúng nó không? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Nghĩ lại thì đúng thế thật, nhưng nói với chúng nó thế nào đây? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Đầu tiên cứ mềm mỏng không được thì dùng vũ lực? Kem của tôi cũng không tệ lắm, không biết chúng nó có thích hay không. ͏ ͏ ͏
Nói xong Xích Huyết Đồng Tử lại lôi kem ra gặm. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu: ". . ." ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ". . ." ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏