Chương 925: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 925: Vô Đề

Có điều Đan Tuyết Ma nữ ở phía sau, không lo lắng Mặc Ngôn sẽ chạy trốn, cô ta phải đâm Mặc Ngôn đến khi nào Mặc Ngôn sợ hãi mới thôi. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn chạy thẳng một đường đến nhà Lục Nguyệt Tuyết, suốt con đường cô đều bị dao nhọn tàn phá, bây giờ sau lưng cô đã đầy dao nhọn rồi. ͏ ͏ ͏

Cô mắng khắp mọi bộ phận trên người Đan Tuyết Ma nữ. ͏ ͏ ͏

Chân này, eo này, lưng này, làn da, xương sống, tóc... Tất cả đều bị Mặc Ngôn đem ra nói. ͏ ͏ ͏

Đều nói Đan Tuyết không bằng cô. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà đáp lại cô chỉ là một con dao nhọn bay tới, nhát sau còn đau hơn nhát trước. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn đã trọng thương. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà cô vẫn kiên trì chạy trốn. ͏ ͏ ͏

Cô vỗ ngực một cái kêu lên: ͏ ͏ ͏

- Phía trước của tôi vẫn tốt đấy, cô có thể phi dao bay đường vòng không? Cứ phi đi, tôi biết cô ghét ngực tôi vì... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Không đợi Mặc Ngôn nói xong, Đan Tuyết Ma nữ đã lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏

- Ngực tôi lớn hơn ngực cô. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Lần này Đan Tuyết Ma nữ không ném dao nữa, cô ta bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏

- Mặc Ngôn Tiên Tử là đồ ngực lép. ͏ ͏ ͏

- Cô mới là Tiên tử, cả nhà cô mới là Tiên tử, cả nhà cô đều ngực lép, tôi vẫn còn vị thành niên. ͏ ͏ ͏

Sau đó Mặc Ngôn lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Không giống cô, sáu tuổi đã thích trang điểm, sáu tuổi đã tự cho mình là người lớn, lúc sáu tuổi cô còn thấp hơn tôi, còn màn hình phẳng hơn tôi, còn xấu hơn tôi, còn bị nhiều người cười nhạo hơn tôi. ͏ ͏ ͏

- Có điều dù sao khoảng thời gian trước chúng ta cũng có chung một ba, một ông nội, cho nên tôi sẽ không chê cười cô đâu. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma nữ nhướng mày, không chơi nữa, cô lại nhớ đến những ký ức chết tiệt kia rồi. ͏ ͏ ͏

Cô ta đi thẳng đến chỗ Mặc Ngôn, sau đó túm lấy Mặc Ngôn quay hai vòng rồi trực tiếp ném ra ngoài. ͏ ͏ ͏

- Ôi chao! A a a a a. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn chỉ kịp kêu một tiếng sau đó đã bay ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Khi Đan Tuyết Ma nữ muốn đuổi theo, đột nhiên phát hiện ra nơi này có trận pháp. ͏ ͏ ͏

Cô ta đã đi đến gần nhà của Lục Nguyệt Tuyết rồi. ͏ ͏ ͏

Còn Mặc Ngôn, bị cô ta ném thẳng vào nhà Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏

''Bịch'' một tiếng, sau đó là tiếng kêu đau của Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Nhưng không lâu sau, lại có tiếng Mặc Ngôn truyền tới: ͏ ͏ ͏

- Lục Nguyệt Tuyết? A, cô đang tắm à, nghĩ lại, hồi bé khi tôi lẻn vào nhà Đan Tuyết Ma nữ, cô ta cũng đang tắm. ͏ ͏ ͏

- Khi đó là lần đầu tiên tôi thấy Đan Tuyết Ma nữ không trang điểm, tôi suýt nữa không nhận ra, khiến tôi sợ muốn chết, còn cho rằng mình đã chạy nhầm chỗ nữa. ͏ ͏ ͏

- May mà hàng ngày cô đều không trang điểm, oa, dáng người được đấy. ͏ ͏ ͏

- Để tôi sờ thử cái xem thế nào. ͏ ͏ ͏

Ầm!!! ͏ ͏ ͏

- Đi chết đi. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết giận dữ gào lên. ͏ ͏ ͏

Đám sư tỷ sư muội của Lục Nguyệt Tuyết đều sợ ngây người, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Lục Nguyệt Tuyết nói chuyện lớn tiếng như vậy. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn có thể vào trong này là do trận pháp đã kiểm tra rồi, nếu không, không dễ dàng rơi vào nhà Lục Nguyệt Tuyết như vậy. ͏ ͏ ͏

Haiz, hiện giờ Lục Nguyệt Tuyết đã hối hận rồi. ͏ ͏ ͏

Lẽ ra cô không nên chơi chung Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Lúc này Đan Tuyết Ma nữ không có cách nào vào trong để tìm Mặc Ngôn tính sổ cả, nhưng cô ta cũng không nghĩ gì nhiều. ͏ ͏ ͏

Cô ta lấy điện thoại di động ra xem, vừa mở máy lên mới biết sư phụ đang tìm mình. ͏ ͏ ͏

Thấy thế cô ta lập tức gọi lại cho bà ta. ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, ngài tìm con? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma nữ nói. ͏ ͏ ͏

Nhiệm vụ lần trước cô ta đã không hoàn thành được, cho nên cô ta không dám đến gặp sư phụ mình. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ Nam Huyên ma tu đang đi giữa các bụi hoa, bà ta cầm điện thoại hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tâm trạng đã tốt hơn chưa? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết Ma nữ thấp giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Cũng tạm, đúng rồi sư phụ, chuyện Ngộ Đạo Thạch... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

- Không cần để ý nữa, dù sao đã xuất hiện một người khó lường như vậy, bây giờ sư phụ đang bận, tất cả mọi chuyện đợi sư phụ về rồi nói sau. ͏ ͏ ͏

Nói xong Nam Huyên ma tu cúp điện thoại luôn. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ Nam Huyên ma tu đang tiến về phía mục tiêu của mình. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là Hoa Yêu không thể chạy thoát khỏi sự truy kích của bà ta, cho nên bà ta đã tìm hiểu được vị trí của thứ kia rất thuận lợi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, con đường đến chỗ mục tiêu không hề dễ dàng, lúc nào cũng gặp phải một vài con Linh thú và thực vật lợi hại. ͏ ͏ ͏

Càng đến gần mục tiêu, càng khó đi. ͏ ͏ ͏

Lúc này bà ta lại chạm mặt ba người trong nhóm Quỷ tu. ͏ ͏ ͏

Trông thấy Nam Huyên ma tu ba người Quỷ tu kia cũng kinh ngạc, bọn họ phải rất vất vả mới đến được chỗ này, hơn nữa còn phải bỏ ra không ít thứ. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà người này rõ ràng chỉ có một mình, thế mà lại nhẹ nhàng như vậy đã đến được đây, điều này khiến bọn họ không thể không cảnh giác. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu cười nói: ͏ ͏ ͏

- Hỏa Lãnh Thủy, Tam Diện, lâu rồi không gặp. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu là người rất ít khi cười, lúc nào cũng mang dáng vẻ nghiêm túc. ͏ ͏ ͏

Đối với đồ đệ của mình bà ta cũng rất ít cười, thế mà lúc này trông thấy ba người Quỷ tu lại nở nụ cười. ͏ ͏ ͏

Đây đúng là chuyện vô cùng hiếm thấy. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏