Chương 929: Vô Đề
Trần Ức cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng tôi cảm nhận được sự chấn động của Mê trận, các hắn1 đợi một chút nhứ, chúng ta đã từng nghiên cứu về Mê trận này rồi, rất nhanh sẽ có kết quả. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử trả lời hắn ta một tiếng, sau đó nói với Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
- Bọn họ vẫn đang tìm cách phá giải. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu có nói là nguy hiểm gì không? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không, có điều khi Phá Hiểu đạo hữu nói sẽ gặp nguy hiểm, thường sẽ là cuộc chiến giữa những người đỉnh cao với nhau. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu gật đầu, sau đó hắn ta gọi điện thoại cho sư phụ mình. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh đã có tiếng của Nam Huyên ma tu truyền đến từ đầu kia điện thoại: ͏ ͏ ͏
- Sắp chết rồi à? ͏ ͏ ͏
Nếu không phải đồ đệ của bà ta sắp chết, chắc chắn sẽ không gọi điện thoại cho bà ta. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu cười nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, con bán cho người một tin tức, chỉ cần một viên Ngũ phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏
- Không biết bây giờ sư phụ có ở trong rừng cây không? Nếu sư phụ ở đó, trong rừng cây sắp sinh ra nguy hiểm, vô cùng có khả năng sẽ là cuộc chiến giữa những đại lão với nhau. ͏ ͏ ͏
Nam Huyên ma tu đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏
- Làm sao con biết vi sư không phải một trong số đó? ͏ ͏ ͏
- Ách. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt Hắc Bào ma tu lập tức câm nín. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn ta hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ định làm gì? ͏ ͏ ͏
Nhưng Nam Huyên ma tu không trả lời hắn, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Tin tức của con không sai, đã có vài tu sĩ rất mạnh đến đây, hơn nữa khả năng không chỉ là một người, mau rời khỏi đây đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó bà ta đã cúp điện thoại. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tình hình thế nào? ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ tôi nói đã có vài tu sĩ rất mạnh đến chỗ này, khả năng không chỉ một người. ͏ ͏ ͏
Được rồi, bây giờ bọn họ đã biết, chỗ này thật sự không an toàn. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà vì sao những người đó lại muốn khai chiến ở chỗ này? ͏ ͏ ͏
Bọn họ cũng không biết. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Ở một chỗ khác trong rừng cây, người thần bí mặc áo đen thu tay từ trên người Bắc Thiên Kiếm Khách lại. ͏ ͏ ͏
- Tuy rằng không tệ lắm, nhưng mà cũng chỉ đến vậy thôi. Người áo đen thần bí khẽ nở nụ cười. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn ta ném Bắc Thiên Kiếm Khách xuống đất, rồi rời khỏi đó không quay đều lại. ͏ ͏ ͏
Đã lãng phí không ít thời gian với gã này rồi, tuy rằng hắn ta không có khái niệm gì về thời gian, nhưng hắn vẫn hy vọng có thể lấy được thứ mình muốn sớm một chút. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua khi hắn ta vừa đi được vài bước, đã cảm thấy sau lưng mình có một luồng kiếm ý lạnh thấu xương. ͏ ͏ ͏
Điều này khiến hắn ta không thể không quay đầu nhìn lại. ͏ ͏ ͏
Đúng là quá bất ngờ. ͏ ͏ ͏
Khi quay đầu lại, hắn ta nhìn thấy Bắc Thiên Kiếm Khách vốn dĩ đã ngã xuống đất không biết sống hay chết, hiện giờ đang run rẩy đứng lên. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa khí thế trên người hắn ta cũng không giống vừa nãy nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Người thần bí áo đen kia cười khà khà nói: ͏ ͏ ͏
- Có chút thú vị, rõ ràng đã được người khác tình cờ cởi bỏ phong ấn cho, thế mà lại ngu xuẩn muốn đứng lên chịu chết, đúng là đã để cho ta thấy một kẻ không tham sống sợ chết. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Bắc Thiên Kiếm Khách có thể không đứng dậy, chỉ cần nằm đó, với tu vi của mình, đủ để hắn ta sống sót. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, hắn ta đứng lên như vậy chẳng khác nào gây sự chú ý với đối phương, vừa rồi hắn ta không chết, nhưng lần này khó mà nói được. ͏ ͏ ͏
Sắc mặt của Bắc Thiên Kiếm Khách tái nhợt, hắn ta nhìn người thần bí áo đen nói: ͏ ͏ ͏
- Là một Kiếm tu, nếu như ngay cả dũng khí vung kiếm trước mặt kẻ địch cũng không có, vậy sống cũng uổng phí. ͏ ͏ ͏
Bắc Thiên Kiếm Khách nói xong, ngẩng đầu: ͏ ͏ ͏
- Lui một bước có lẽ là trời cao biển rộng, nhưng mà nếu lui lại, vĩnh viễn tôi sẽ không tiến thêm được bước nào nữa. ͏ ͏ ͏
- Lần này, dù sao tôi vẫn đang đứng trước mặt hai vãn bối của mình. ͏ ͏ ͏
- Tôi, nhất định phải tiến thêm một bước. ͏ ͏ ͏
Bắc Thiên Kiếm Khách có lý do để rút lui, cũng có cái cớ để tiến về phía trước, nhưng tất cả những lý do ấy đều không quan trọng, quan trọng là... Hắn ta muốn lựa chọn thế nào. ͏ ͏ ͏
Hắn ta quyết định học tập Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Đối với hắn ta mà nói, Phá Hiểu là một người dẫn đường, trong mắt hắn ta, bóng lưng của Phá Hiểu rất cao lớn và kiêu ngạo. ͏ ͏ ͏
Cũng giống như khi còn bé hắn ta nhìn thấy sư phụ mình. ͏ ͏ ͏
Hắn ta muốn trở thành người như vậy. ͏ ͏ ͏
Đã quyết định rồi, hắn ta không định đổi ý, hắn ta đã học xong Bắc Thiên Thất Kiếm, đã mạnh hơn trước rất nhiều rồi. ͏ ͏ ͏
Hắn không nên sợ hãi, bởi vì sợ hãi không thể nào giúp bản thân trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng nếu dũng cảm tiến về phía trước, hắn có thể mạnh hơn nhiều. ͏ ͏ ͏
Có lẽ tầm nhìn trước kia của hắn ta rất ngu xuẩn. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hiện giờ nhìn thấy mình như vậy, hắn ta lại cảm thấy rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Bắc Thiên Kiếm Khách hắn, cũng rất mạnh. ͏ ͏ ͏
"Bắc Thiên Nhất Kiếm" Bắc Thiên Kiếm Khách bắt đầu vung kiếm lên. ͏ ͏ ͏
Một kiếm này của hắn ta, khiến cả vùng trời đều lay động theo. ͏ ͏ ͏
Một kiếm hóa vạn kiếm, vạn kiếm có thể che trời, che khuất cả bầu trời này, Bắc Thiên Nhất Kiếm. ͏ ͏ ͏
Bầu trời hóa thành một thanh kiếm, vì Bắc Thiên Nhất Kiếm. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏