Chương 932: Vô Đề
Biên Hải Đao Khách nói: ͏ ͏ ͏
- Còn rất nhiều khoảng trống phía sau, cứ kiên trì, có lẽ sẽ ngăn được. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử ậm ừ một tiếng. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua khi cậu ta vừa ậm ừ xong, có một chiếc gai nhọn sắc bén đã trực tiếp đâm thủng cơ thể cậu ta. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên bị đâm thủng, Xích Huyết Đồng Tử cảm thấy cơ thể mình không còn chút sức lực nào nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Mà Biên Hải Đao Khách đang đứng bên cạnh, đồng tử cũng co lại. ͏ ͏ ͏
Bọn họ đều có chút khó tin. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách vừa ngăn cản làn sóng ảnh hưởng giúp Xích Huyết Đồng Tử, vừa hét to: ͏ ͏ ͏
- Xích Huyết Đồng Tử? ͏ ͏ ͏
Sau đó bọn họ nhìn về phía sau, phát hiện kẻ công kích Xích Huyết Đồng Tử chính là đám thực vật kia. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà trong nháy mắt khi bọn họ quay đầu lại, một cọng cỏ đã trực tiếp cắm thẳng vào đầu Biên Hải Đao Khách, bông hoa kia cũng mọc rẽ trên đầu Hắc Bào ma tu. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên là rất đau, nhưng điều khiến bọn họ kinh ngạc chính là, cảm giác vô lực. ͏ ͏ ͏
Không biết vì sao bọn họ lại có cảm giác, sức lực trong cơ thể mình đã bị rút hết sạch. ͏ ͏ ͏
Có chút hối hận, nếu biết trước sẽ như thế này, nên giết đám thực vật kia trước. ͏ ͏ ͏
Nhưng đúng lúc này, Xích Huyết Đồng Tử vốn dĩ đang mất hết sức lực quỳ trên mặt đất đột nhiên lại đứng dậy. ͏ ͏ ͏
Cậu ta cầm lấy Xích kiếm, huyết khí dâng cao. ͏ ͏ ͏
So với vừa rồi còn mạnh mẽ hơn nhiều. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách và Hắc Bào ma tu đều sững sờ, ban nãy không phải cậu ta đã chết rồi sao? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử không để ý đến điều gì khác, cậu ta thốt lên: ͏ ͏ ͏
- Tôi cảm thấy trong người mình tràn đầy năng lượng. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách đang định hỏi, đúng lúc đó hắn ta cũng cảm nhận được cơ thể mình bắt đầu khôi phục, hơn nữa trong người còn có một nguồn năng lượng khổng lồ đang phun ra. ͏ ͏ ͏
Hắn ta cũng cảm thấy cả người mình tràn đầy sức mạnh. ͏ ͏ ͏
Lúc này Hắc Bào ma tu cũng vậy. ͏ ͏ ͏
Ba người bọn họ nhìn nhau một cái, cuối cùng hợp tác với nhau thành công ngăn cản cơn sóng ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Lần này bọn họ không bị thương chút nào, có điều, sau khi cơn sóng kia chấm dứt, năng lượng trong người cũng bắt đầu biến mất. ͏ ͏ ͏
Cho đến khi khôi phục lại bình thường. ͏ ͏ ͏
Mỗi người đều không hiểu nổi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử chỉ vào cái rễ cây chọc thủng người mình nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là do thứ này, có điều thứ này đâm vào người có thể sinh ra vấn đề gì không? ͏ ͏ ͏
Nghe thấy Xích Huyết Đồng Tử nói như vậy. ͏ ͏ ͏
Cái rễ cây bắt đầu mọc ra cành và lá cây, cuối cùng cắm rễ ở sâu trong cái bóng của Xích Huyết Đồng Tử, sau đó biến mất không còn bóng dáng. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng nhìn không thấy, nhưng Xích Huyết Đồng Tử có thể cảm nhận được sự hiện hữu của nó. ͏ ͏ ͏
Mà đám cỏ trên đầu Biên Hải Đao Khách lúc này cũng đã chui lẫn vào trong đám tóc, giống như đã mất hết năng lượng rồi. ͏ ͏ ͏
Được rồi, bọn họ đã xác định được, đúng là vấn đề ở chỗ đám thực vật này. ͏ ͏ ͏
- Ra ngoài trước đã, sau đó hỏi Phá Hiểu đạo hữu một chút. Biên Hải Đao Khách nói. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tiêu Tiểu Mặc cũng truyền tin đến: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, đã tìm ra, các anh ở bên đó vẫn ổn chứ? ͏ ͏ ͏
Nghe thấy tin tức này, đám người Xích Huyết Đồng Tử đều thở phào nhẹ nhõm, nếu còn không ra được bọn họ sẽ chết thật đó. ͏ ͏ ͏
Bởi vì nhìn bề ngoài có vẻ như Thiên Kiếm sắp đánh một chiêu cuối cùng rồi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Hiện giờ Giang Tả đã vào sâu trong sa mạc rồi, hắn cần một viên Sa Tâm Thạch, có thể nói nó chính là tài liệu có chứa thuộc tính Thổ cao cấp nhất. ͏ ͏ ͏
Không hề kém so với Nhật Viêm Thạch. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần lấy được nó, hắn có thể tiến hành ngưng tụ Tiên Thiên Tam Khí ở ngay khu vực bên cạnh. ͏ ͏ ͏
Phía rừng cây bên kia, có lẽ đã đánh nhau rồi. ͏ ͏ ͏
- Đánh nhau ác liệc thật, ít nhất cũng phải Thất giai, trời ơi, không biết Thiên Thần hoa có thể chịu đựng được không. ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc thở dài. ͏ ͏ ͏
Cứ như Thiên Thần hoa là của lão vậy. ͏ ͏ ͏
Được rồi, về lý thuyết, lão cũng coi như chủ nhân của động phủ này, tất cả mọi thứ bên trong có lẽ đều là của lão. ͏ ͏ ͏
Giang Tả tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ông vẫn còn sống tại sao phải mở cửa Động phủ? Hay là mấy trăm năm nó lại tự động mở một lần. ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc u oán nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Là do loài người các cậu ép đấy, đây cũng là một bộ phận đã thề sẽ trung thành. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghe thấy thế, không hỏi thêm nữa. ͏ ͏ ͏
Hắn lấy tiền xu ra, ánh mắt không nhịn được khẽ liếc về phía bên kia, đó là hướng rừng cây. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nói với Mạc Danh Bắc: ͏ ͏ ͏
- Đi lấy Cơ giáp của ông đi, rồi đến rừng cây giúp đỡ. ͏ ͏ ͏
Mạc Danh Bắc sững sờ, lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Được thôi. ͏ ͏ ͏
Lão không hỏi thêm gì cả, cũng không nói gì, tóm lại cứ đồng ý trước rồi nói sau. ͏ ͏ ͏
Mà Giang Tả cũng không nói thêm gì, hắn trực tiếp thả Mạc Danh Bắc ra. ͏ ͏ ͏
- Tôi đi trước đây, chờ tin tốt của tôi nhé. ͏ ͏ ͏
Nói xong Mạc Danh Bắc nhanh chóng rời khỏi đó. ͏ ͏ ͏
Trong lòng Mạc Danh Bắc vô cùng vui sướng, lão không hỏi Giang Tả muốn giúp người nào, bởi vì lão không định giúp ai cả, lão chỉ cần thoát khỏi hắn, không cần phải giúp ai nữa. ͏ ͏ ͏
Còn về Giang Tả, tất nhiên hắn cũng không nói với Mạc Danh Bắc mình muốn giúp ai. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Giang Tả không cần lão giúp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả biết, hắn có nói với lão cũng vô dụng, nhưng mà Giang Tả có niềm tin vững chắc, rằng Mạc Danh Bắc nhất định sẽ quan tâm đến Thiên Thần hoa. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần lão để ý đến Thiên Thần hoa, vậy là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Còn việc lão muốn làm gì, Giang Tả không thèm để ý, có nghe lời hắn không cũng không sao cả. ͏ ͏ ͏
Tóm lại chỉ cần có thể trông thấy cảnh tượng mà hắn muốn thấy, như vậy là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Nếu như không còn cách nào khác, Giang Tả sẽ đích thân sử dụng cái Cơ giáp kia, nhưng mà hắn lại phát hiện ra, ở chỗ này vẫn còn biện pháp khác. ͏ ͏ ͏
Chờ thêm một lát nữa là được rồi, thứ mấu chốt để phá giải sẽ đích thân đưa đến tận cửa. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả lấy được Sa Tâm Thạch từ trong một đồi cát nào đó. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏