Chương 934: Vô Đề
Tây Môn Xuy Hỏa phát hiện hóa ra đây là chỗ của Phá Hiểu, cho nên kế hoạch đoạt bảo đoạt linh thú đã bị ngâm nước nóng. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tây Môn Xuy Hỏa đi về phía ốc đảo. ͏ ͏ ͏
- Hình như Phá Hiểu đạo hữu đang tu luyện, có điều may mà không có cảm giác giống như lần trước, nếu không... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Nếu không, Tây Môn Xuy Hỏa cũng không muốn qua đó. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Người này thế mà lại đeo mặt nạ, đúng là không nhận ra được. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa vừa đi vừa nói: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ phải mang theo mặt nạ, mới khiến người khác không có cảm giác. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nghĩ một lát thấy cũng phải thôi, nhưng mà lại có gì đó không đúng lắm, người này sẽ quan tâm đến cảm nhận của người khác sao? ͏ ͏ ͏
Được rồi, cho dù thực tế có ra sao, bọn họ cũng không dám kết luận, dù sao không chọc vào hắn ta vẫn tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh đám Tây Môn Xuy Hỏa đã đến biên giới ốc đảo, lúc này Đoạn Kiều cũng đã trông thấy bọn họ. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa tất nhiên là đi về phía Đoạn Kiều, vì Phá Hiểu làm gì có thời gian để ý đến bọn họ. ͏ ͏ ͏
"Cá Chạch nhỏ?" Đoạn Kiều có chút kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Những người này tại sao lại đến đây nhỉ? ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nhướng mày, cô nhóc này lại dám gọi nó là cá chạch nhỏ. ͏ ͏ ͏
Sao đó Tẫn Linh Thu không nói hai lời trực tiếp dùng đuôi quét về phía Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều bình tĩnh ngáp một cái, sau đó khi Tẫn Linh Thu quét đến, Đoạn Kiều và Hồng Thự đã biến mất tại chỗ. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Sau đó bỗng nhiên nó cảm thấy trên đầu mình nặng trĩu, hóa ra Đoạn Kiều và Hồng Thự đã ở trên đầu nó rồi. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu lập tức hất đầu, có điều Đoạn Kiều cũng không bị hất bay ra ngoài, nó tiếp tục biến mất sau đó lại quay về chỗ cũ, bắt đầu câu cá tiếp. ͏ ͏ ͏
Vừa rồi coi như chào hỏi, để con cá chạch nhỏ này biết Đoạn Kiều nó không phải kẻ dễ trêu vào. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu cắn răng nói: ͏ ͏ ͏
- Lực lượng không gian, rõ ràng ngươi yếu như vậy, sao có thể tùy ý sử dụng lực lượng không gian như thế? ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu có chút ghen ghét, nó cố gắng rất nhiều, chăm chỉ như vậy, cũng trở nên mạnh mẽ như thế này rồi, nhưng mà vẫn không thể lĩnh ngộ được lực lượng không gian. ͏ ͏ ͏
Con nhóc này rõ ràng yếu như vậy, sao có thể nói lĩnh ngộ là lĩnh ngộ được nhỉ? ͏ ͏ ͏
Đây không phải là coi thường loài cá chạch sao? ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu nằm lên người Đại Bạch, tâm trạng ủ rũ. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏
- Cái này gọi là thiên phú, là được trời ban cho đó ngươi hiểu không? ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, là do thiên phú, tiểu cô nương Đoạn Kiều có lai lịch rất lớn, ngược dòng thời gian tìm hiểu có lẽ còn trước cả thời kỳ Viễn Cổ, không phải là cô gái bình thường. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu không nghe lọt tai những lời này, nó chỉ muốn lực lượng không gian thôi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, mãi vẫn chưa lĩnh ngộ được. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa mặc kệ nó, rồi quay sang hỏi Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu đang làm gì thế? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏
- Có nói ngươi cũng không hiểu. ͏ ͏ ͏
Thực tế, nó cũng không biết, hơn nữa cũng không dám hỏi. ͏ ͏ ͏
Tây Môn Xuy Hỏa không nói gì thêm, bởi vì chuyện của Phá Hiểu, có nói ra, khả năng hắn cũng không hiểu được thật. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn quyết định nghỉ ngơi ở chỗ này, nhân tiện bảo vệ cho Phá Hiểu, để tránh có người làm ảnh hưởng đến hắn ta. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên hắn cũng căn nhắc cả chuyện của mình nữa, ví dụ như hắn sắp phải Độ kiếp rồi. ͏ ͏ ͏
Hoặc là nên nói rằng, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể sẽ phải Độ kiếp. ͏ ͏ ͏
Hắn cảm thấy, có lẽ mình nên quay về thương lượng trước với ba mẹ, không đến lúc Độ kiếp chết ở bên ngoài, ông bà già nhà hắn lại không biết con mình bị chết như thế nào. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Ngự Linh Tông ͏ ͏ ͏
Trong phòng của Chưởng môn. ͏ ͏ ͏
- Thằng bất hiếu. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn thiếu chút nữa, bóp nát cái cốc trong tay. ͏ ͏ ͏
Đây là một cái Pháp bảo. ͏ ͏ ͏
Tây Môn phu nhân nói: ͏ ͏ ͏
- Đây cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn tức giận nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng nó cũng phải biết nhìn thời gian mà ra ngoài chứ, cánh cứng rồi đúng không? Nó định ra ngoài Độ kiếp à? Vừa cướp Linh thú vừa Độ kiếp? ͏ ͏ ͏
- Nó có chịu nổi không? ͏ ͏ ͏
Tây Môn phu nhân nói: ͏ ͏ ͏
- Nó chỉ ra ngoài tìm Linh thú thôi, cũng chưa nói là ra ngoài Độ kiếp. ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa anh cũng biết tính của Xuy Hỏa rồi đó. ͏ ͏ ͏
Tây Môn chưởng môn hừ lạnh: ͏ ͏ ͏
- Ra ngoài tìm Linh thú? Bà không biết đây thôi, rất nhiều lần tôi đã cảm nhận được khí tức Thiên kiếp trên người nó, chỉ cần không cẩn thận là Thiên kiếp của nó sẽ buông xuống. ͏ ͏ ͏
- Nó lại không hề chuẩn bị thứ gì cả, để tôi xem nó lấy thứ gì ra để Độ kiếp. ͏ ͏ ͏
- Tôi đã chuẩn bị Trân pháp để cho nó Độ kiếp trong Ngự Linh Tông rồi, nó thì hay rồi, vẫn ngậm miệng không hề nói đến chuyện Độ kiếp. ͏ ͏ ͏
Tây Môn phu nhân không nói thêm gì cả, gần đây bà bận chăm sóc con gái cho nên không có thời gian để ý xem con trai mình đang làm gì. ͏ ͏ ͏
Gần đây con gái bà tiến bộ rất nhanh, cần phải chú ý, hơn nữa bà còn muốn dạy con gái vài thứ để bảo vệ chính mình. ͏ ͏ ͏
Lần trước con gái bà đã chịu thiệt thòi, bà không hy vọng nó sẽ gặp phải chuyện không may. ͏ ͏ ͏
Ngược lại, tuy rằng Tây Môn Xuy Hỏa hay làm ầm ỹ, cũng ngỗ nghịch hơn một chút, nhưng mà làm việc có chừng mực, biết tiến biết lui, không cần bà phải lo lắng nhiều. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, đây chỉ là trong tình huống bình thường thôi. ͏ ͏ ͏
Chuyện Độ kiếp còn không nói, đúng là quá đáng. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà chồng của bà cũng thế, chuyện lớn như việc Độ kiếp này, không thể chủ động nói ra trước sao? ͏ ͏ ͏
Xem ra vẫn phải để bà đi hỏi. ͏ ͏ ͏
Chồng của bà điểm nào cũng tốt, chỉ có tính tình là không được. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏