Chương 947: Vô Đề
Biên Hải Đao Khách đã thôi không lĩnh ngộ Cửu Thiên Thần Quyền nữa rồi, tuy rằng chưa đủ lâu, nhưng mà cũng đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Đầu tiên hắn ta đi tìm Xích Huyết Đồng Tử, lúc này cậu ta vẫn chưa lĩnh ngộ được thứ gì, cậu ta vẫn luôn tìm kiếm xem xét các tấm bia đá. ͏ ͏ ͏
Cậu ta cảm thấy chỗ này không có thứ gì thích hợp với cậu ta cả, cho nên không lấy cũng được. ͏ ͏ ͏
Ngược lại, bên trên bia đá có ghi lại một câu chuyện rất thú vị. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà chỉ có một đoạn ngắn, chưa biết kết cục, cậu ta vô cùng chán ghét cái kiểu này. ͏ ͏ ͏
- Xem ra sắp lan cả đến bên này rồi, chúng ta đi thôi. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách nói với Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử đến bên cạnh Biên Hải Đao Khách, vừa đi còn vừa lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Chỉ viết có một nửa, người này thật đáng ghét. ͏ ͏ ͏
Sau đó cậu ta nói với Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
- Vẫn chưa liên lạc được với Phá Hiểu đạo hữu, không biết cậu ta có ở trong rừng cây không. ͏ ͏ ͏
Chuyện không liên lạc được với Phá Hiểu là chuyện rất bình thường, ngược lại, Biên Hải Đao Khách cảm thấy tò mò với thứ mà Xích Huyết Đồng Tử đang nhìn hơn: ͏ ͏ ͏
- Cậu đang xem gì thế? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử lấy hai que kem ra, một que đưa cho Biên Hải Đao Khách, bản thân gặp một cây còn lại, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Chuyện xưa, trên tấm bia đá có khắc rất nhiều câu chuyện xưa. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách không nhận que kem kia, kem là thứ bị trộn với dầu dưới cống ngầm đó, hắn không thích nổi: ͏ ͏ ͏
- Chuyện xưa kiểu gì? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi tôi đang xem đến đoạn, hai người thích nhau, cuối cùng lại không ở bên nhau, sau khi cô gái lấy chồng, người đàn ông bỏ đi xa xứ, vài năm sau hắn ta quay về, lúc ấy hắn ta đã công thành danh toại. ͏ ͏ ͏
- Lúc này, hắn ta gặp lại người bạn gái cũ. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sau đó thì sao? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nhún vai: ͏ ͏ ͏
- Hết rồi. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách không nói gì nữa, hắn ta định đưa Xích Huyết Đồng Tử rời khỏi chỗ này. ͏ ͏ ͏
Lúc ấy, Hắc Bào ma tu lại đến. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu nói: ͏ ͏ ͏
- Năng lực chạy trốn của tôi rất mạnh, có cần tôi đưa hai người đi cùng không? Mỗi người một viên Nhất phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏
- Không có hứng thú. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
- Không có tiền. ͏ ͏ ͏
Lúc này thiếu Mặc Ngôn, nếu không cô ấy sẽ nói: ͏ ͏ ͏
- Cút ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Khi cuộc chiến trong rừng cây bùng nổ, ở trong sa mạc Giang Tả cũng mở mắt ra. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ, tu vi của hắn đã là 3.4. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa còn là Ma Pháp Sư có bốn loại Nguyên tố. ͏ ͏ ͏
Chỗ tốt duy nhất chính là, khi về có thể khoe khoang với Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn biết bay rồi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Sau khi Phong Nguyên tố làm phản, trong trận doanh của Giang Tả đã có nhiều thêm không ít Phong Nguyên tố, còn nhiều hơn cả Lôi Nguyên tố. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là do đối phương đến nhiều, số lượng quá lớn, cho nên số lượng Nguyên tố tiểu đệ cũng nhiều hơn. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên số lượng của đại quân Nguyên tố vẫn còn rất rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không biết cứ tiếp tục đánh như vậy, sau này phải làm sao. ͏ ͏ ͏
Tăng một cảnh giới nhỏ, động tĩnh còn lớn hơn cả việc Độ kiếp. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Giang Tả cũng rất tò mò, khi hắn đến Thất giai, thủ lĩnh Hỏa Nguyên tố còn có chiêu gì nữa. ͏ ͏ ͏
Tóm lại là lần này Giang Tả thu hoạch không tệ, đã có thêm em gái Phong Nguyên tố, hắn có để mang Tô Kỳ cùng bay. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng số lượng hơi ít. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đã thu phi kiếm lại, sau đó vững vàng hạ xuống đất. ͏ ͏ ͏
Hiện giờ, có thể coi như hắn đã đạp không phi hành được rồi. ͏ ͏ ͏
Có điều vừa hạ xuống, đã đã cảm nhận được một cơn chấn động lớn. ͏ ͏ ͏
Là từ bên kia núi truyền đến. ͏ ͏ ͏
- Đánh nhau kịch liệt vậy sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả tự hỏi. ͏ ͏ ͏
Lực lượng mạnh mẽ như vậy, rất dễ phá hỏng Động phủ đấy. ͏ ͏ ͏
Có điều Giang Tả cũng không quan tâm, dù sao đây cũng không phải nhà của hắn. ͏ ͏ ͏
Sau khi hạ xuống đất, Giang Tả không quan tâm điều gì khác mà đi thẳng đến chỗ Tẫn Linh Thu. ͏ ͏ ͏
Hành động này của hắn khiến Tẫn Linh Thu sợ hãi kêu lên một tiếng. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng bây giờ Giang Tả vẫn chưa có đủ khí thế, nhưng mà Tẫn Linh Thu vừa mới trông thấy hắn chống lại Thiên Phạt thế nào, cho nên cảm thấy Giang Tả còn đáng sợ hơn trước kia. ͏ ͏ ͏
Đây căn bản không phải là người. ͏ ͏ ͏
Giang Tả trực tiếp mở miệng: ͏ ͏ ͏
- Ta mượn một thứ trên người ngươi dùng một lát. ͏ ͏ ͏
Tẫn Linh Thu giật mình trốn ra sau lưng Tây Môn Xuy Hỏa, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Ta còn nhỏ, còn chưa tiến hóa, không có long giác, không có long lân, càng không có long châu, không có thứ gì cho ngươi mượn cả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đen mặt lại, hắn đâu cần những thứ đó. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏