Chương 957: Vô Đề
"Có, hay không." ͏ ͏ ͏
Sau đó mỗi người đều ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, Tĩnh Nguyệt thở dài nói: ͏ ͏ ͏
- Dương mưu. ͏ ͏ ͏
Lúc này Thanh Liên cũng cất lời: ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ sư tỷ, em cảm thấy cảm ngộ cũng có tác dụng với em. ͏ ͏ ͏
- Nhận đi, nhưng mà nó cũng tương đương việc em buông tha cho số Tiên Linh khí còn dư lại, có điều cũng không thua thiệt. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏
Tiên Linh khí tốt, nhưng cảm ngộ cũng không kém. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà đây chính là dương mưu, nam Thánh nữ dự khuyết làm vậy vì muốn hấp thu Tiên Linh khí ở chỗ này. ͏ ͏ ͏
Thật ra riêng các cô vẫn còn thiếu đó, bởi vì một khi nam Thánh nữ dự khuyết nhúng tay vào, cũng có nghĩa là, cơ bản các cô không còn Tiên Linh khí để hấp thu nữa. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà, người có thể nhận ra được điều ấy, chỉ có Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, các cô vẫn bảo Thanh Liên hấp thu. ͏ ͏ ͏
Cảm ngộ này các cô đều có thể cảm nhận được, là cảm ngộ thuộc về sinh cơ. ͏ ͏ ͏
Rất thích hợp với Thanh Liên có Thánh Mẫu tâm. ͏ ͏ ͏
Nếu như từ chối, vậy thì thật sự sẽ bỏ lỡ. ͏ ͏ ͏
Còn về Tiên Linh khí, các cô đã hấp thu rất nhiều rồi, tổn thất cũng không lớn lắm. ͏ ͏ ͏
Sau đó Thanh Liên tiếp thu cảm ngộ. ͏ ͏ ͏
Cảm ngộ chỉ có một phần, cho nên những người khác không nhận được nữa. ͏ ͏ ͏
Trong nháy mắt khi Thanh Liên tiếp nhận cảm ngộ, Giang Tả lập tức nở nụ cười. ͏ ͏ ͏
Kết nối được rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn bắt đầu hấp thu Tiên Linh khí, không khách khí chút nào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa hấp thu, đám người Tĩnh Nguyệt đã nhận ra ngay. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không biết mình nên buồn hay nên vui nữa, vui vì cuối cùng cô sắp được ra ngoài rồi, không vui vì, không biết đối phương là địch hay là bạn. ͏ ͏ ͏
Lần này Tĩnh Nguyệt lại rất hào phóng, cô nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Không cần để ý, nói không chừng đối phương chính là ông xã nhà em đó, tất cả đều là người một nhà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị có thể đừng lúc nào cũng nhắc đến Tả ca thế không. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Không nói đến họ Giang kia, em có thể để ý đến chị sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đối với những người đàn ông khác, căn bản Tô Kỳ không có hứng thú, nếu Tĩnh Nguyệt chỉ tùy tiện đoán bừa một người, chắc chắn Tô Kỳ sẽ không đáp lời. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà nhăc đến Giang Tả thì khác, lần nào nói, Tô Kỳ cũng đều trả lời lại lần ấy. ͏ ͏ ͏
Đây chính là âm mưu nho nhỏ của Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Lúc này Thanh Liên đã lâm vào đốn ngộ, còn những người khác tất nhiên là đang tranh đoạt Tiên Linh khí với nam Thánh nữ dự khuyết kia. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nam Thánh nữ dự khuyết kia là kẻ biến thái sao? Năm người chúng ta, còn không nhanh bằng nửa hắn ta. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Không so được đâu, một mình hắn có thể triệu hoán Tiểu Dã Miêu, năm người chúng ta cộng lại cũng không triệu hoán được, dù có triệu hoán ra, thì cả đám cũng bị diệt. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không còn lời nào để nói nữa, vẫn nên cố gắng hấp thu Tiên Linh khí thôi, nghĩ lại thì cô sắp được gặp Giang Tả đến nơi rồi, thật ra đây cũng coi là chuyện tốt. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngồi nguyên tại chỗ, lần hấp thu Tiên Linh khí này, hắn phát hiện ra tốc độ không nhanh bằng lần trước. ͏ ͏ ͏
Có lẽ là do lần trước cả sáu người đều đốn ngộ, lần này chỉ có một, cho nên chậm đi rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Có điều, Giang Tả cũng không thèm để ý, chỉ cần một buổi sáng thôi, là hắn có thể hút sạch Tiên Linh khí. ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó sẽ biết được tác dụng đặc thù của Tiên Linh khí, cũng có thể giúp Tô Kỳ ra ngoài sớm một chút, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn. ͏ ͏ ͏
Đúng thế, trong lòng Giang Tả đúng là nghĩ như vậy. Đến trưa, Tiên Linh khí đã bị Giang Tả hấp thu gần tới đáy rồi. ͏ ͏ ͏
Ban đầu đám người Ngân Giáp kia còn có chút hoảng sợ, nhưng sau khi biết là do Thánh nữ dự khuyết vô danh kia làm, thì không để ý đến nữa. ͏ ͏ ͏
Chuyện kiểu này, hắn không quản được. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Thanh Vân lại cảm thấy có chút đáng tiếc, người kia rất có thể không phải người nhà. ͏ ͏ ͏
Phần lớn Tiên Linh khí đều bị hắn hấp thu, trong lòng bà không thoải mái. ͏ ͏ ͏
Sau khi tất cả Tiên Linh khí bị hấp thu hết, đám Ngân Giáp cũng biến mất tập thể. ͏ ͏ ͏
Có điều trước khi đi, Ngân Giáp nói với Thanh Vân: ͏ ͏ ͏
- Linh khí còn có thể lưu lại vài ngày, các ngươi tự mình xem trận pháp đi. ͏ ͏ ͏
Thanh Vân tạ ơn hắn, sau đó định đi đón đám Thánh nữ ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Lúc bà ta vào trong thì trông thấy các cô đã chuẩn bị xong cả rồi, đang định ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt phấn khởi nói: ͏ ͏ ͏
- Sư thúc, có phải con được tự do rồi không? ͏ ͏ ͏
Gần đây luôn bị chuyện của Thánh Địa giữ lại, chưa được thoải mái ra ngoài dạo chơi buổi nào. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên cũng đã tỉnh lại, khi thấy không còn Tiên Linh khí nữa, cô có chút hoảng sợ, sau đó mới hiểu được nguyên nhân là do mình. ͏ ͏ ͏
Khó trách ban đầu cô lại nghe thấy Thánh nữ sư tỷ nói đây là dương mưu. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng không ai trách cô, nhưng cô vẫn có chút tự trách mình. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đến bên cạnh Thanh Liên, vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Chị sắp được gặp ông xã nhà chị rồi. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên sững sờ, sau đó lập tức nở nụ cười. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, dưới sự dẫn dắt của Thanh Vân, bọn họ đã ra khỏi Thánh nữ trì. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thật sự rất vui vẻ, cô ngâm nước sắp trương lên rồi, dáng người cũng sắp biến dạng, cô đường đường là Thánh nữ, lẽ ra lúc nào cũng phải hoàn mỹ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vừa ra ngoài, đã mượn điện thoại của Tĩnh Nguyệt gọi cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏