Chương 962: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 962: Vô Đề

Tĩnh Nguyệt lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, em rể chỉ là một người bình thường, không thể yêu cầu cậu ta dùng tốc độ của người tu luyện được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy sư phụ, chúng con mới chỉ cấp ba, chắc chắn không thể tới đây nhanh như vậy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đứng phía sau chỉ chào một tiếng dì, sau đó không nói thêm gì nữa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không chất vấn thêm, mà nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Nói thẳng vào chuyện chính, lần này cần khảo nghiệm tâm của Tiểu Giang. ͏ ͏ ͏

Đối với chuyện này, tất nhiên Giang Tả phải hỏi cho rõ ràng: ͏ ͏ ͏

- Là tình cảm dành cho Tô Kỳ? ͏ ͏ ͏

Nếu thật sự là chuyện này, Giang Tả thật sự không biết ăn gian kiểu gì, hơn nữa thứ gì có thể đo được tình cảm của hắn? ͏ ͏ ͏

Cho nên, nếu thật sự như vậy, đúng là làm khó hắn rồi. ͏ ͏ ͏

Cũng may, dì nhỏ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không phải chuyện này, chuyện này chỉ cần Tô Kỳ cảm nhận được là tốt rồi, chúng ta có xem xét cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đúng thế, đúng thế, dù sao con cũng cảm nhận được, cảm thấy vô cùng hạnh phúc. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch liếc nhìn Tô Kỳ, Tô Kỳ lập tức cúi đầu không nói nữa. ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyệt Tịch nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Đồng ý để Tô Kỳ tiến tu, có nghĩa là Thánh Địa đồng ý để Thánh nữ dự khuyết mang thai, đây là đả kích không nhỏ đối với Thánh Địa. ͏ ͏ ͏

- Cậu hiểu chưa? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Giang Tả sẽ không nói mấy lời ngu xuẩn kiểu như, Tô Kỳ là vợ của cháu, cháu bảo mang thai khi nào thì mang thai khi ấy. ͏ ͏ ͏

Cố tách khỏi Thánh Địa, chỉ làm Tô Kỳ khổ sở mà thôi. ͏ ͏ ͏

Dù sao chỗ này cũng là nhà của cô ấy. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa Thánh Địa cũng không làm gì quá đáng, cũng rất khoan dung. ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng, trong mắt Thánh Địa, Giang Tả chỉ là một người bình thường thôi. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Cho nên, chắc chắn trong tương lai sẽ phải chịu không ít áp lực, ít nhất tâm của con phải chịu được áp lực. ͏ ͏ ͏

- Còn việc làm sao để thấy tâm của con chịu được áp lực, việc này rất đơn giản. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch chỉ vào bên trong nói: ͏ ͏ ͏

- Trong đó có một huyễn tâm trận, chỉ cần bước vào, sẽ rơi vào trong vô tận ảo giác, nếu đi được đến điểm cuối, coi như thông qua. ͏ ͏ ͏

- Lui một bước coi như thất bại. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẫn gật đầu, dì nhỏ tốt thật, nói tất cả những gì nhìn thấy bên trong đều là ảo giác, vậy chính là bên trong thấy gì cũng là giả dối. ͏ ͏ ͏

Như vậy, chẳng khác nào gian lận. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua là huyễn tượng mà thôi, Giang Tả không sợ. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, những ảo giác con nhìn thấy chúng ta cũng có thể trông thấy, cho nên, khi định làm ra chuyện gì, nhớ phải cân nhắc kỹ, Tô Kỳ cũng có mặt ở hiện trường đó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Ảo giác thôi mà, cần phải làm hành động gì? ͏ ͏ ͏

Không phải sẽ xuất hiện hình ảnh trẻ con không được xem chứ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nghĩ thêm nữa, chỉ nói: ͏ ͏ ͏

- Cứ đi vào như vậy là được sao? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, nếu như đã chuẩn bị xong, lúc nào cũng có thể đi vào, tiểu Giang, để một tia ý thức chạy vào cũng được, chỉ cần có thể chạy qua. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên là Giang Tả sẽ không ngu như vậy rồi, bãi đất trống này nhìn không rộng lắm, nhưng thực tế lại rất xa, nếu không có ảo cảnh ngăn cản, muốn chạy đến điểm cuối cũng phải mất rất nhiều thời gian đó. ͏ ͏ ͏

Hiện giờ hắn vẫn còn một vấn đề nữa, nhưng không tiện hỏi. ͏ ͏ ͏

Chính là những ảo giác trong huyễn cảnh là căn cứ vào cái gì để hiện ra? ͏ ͏ ͏

Là ngẫu nhiên, hay là suy nghĩ trong lòng? ͏ ͏ ͏

Nếu như là suy nghĩ trong lòng, vậy hắn xong đời rồi. ͏ ͏ ͏

Nếu như để hắn quan sát tận mắt trận pháp này, thì hắn có thể biết ảo cảnh này là gì rồi. ͏ ͏ ͏

Bây giờ xem ra, chỉ có thể đi một bước tính một bước vậy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không do dự chút nào, hắn đang định trực tiếp bước vào. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên Tô Kỳ kêu lên: ͏ ͏ ͏

- Đợi một chút. ͏ ͏ ͏

Giang Tả khó hiểu. ͏ ͏ ͏

Ngay lập tức Tô Kỳ nhìn Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, có thể sẽ gặp nguy hiểm không? Nếu có nguy hiểm... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Cô còn chưa nói xong, Nguyệt Tịch đã nói: ͏ ͏ ͏

- Tư tưởng không tốt sẽ gặp nguy hiểm, con hỏi Tiểu Giang xem. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi đến trước mặt Tô Kỳ, hắn sờ đầu cô nói: ͏ ͏ ͏

- Hoàn toàn không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ oán giận: ͏ ͏ ͏

- Anh sờ đầu em thế này, cứ như đang dỗ trẻ con vậy. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải em đã nói, em không cần lớn lên sao. ͏ ͏ ͏

- Khụ, khụ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ở bên cạch ho khan. ͏ ͏ ͏

Hai người này đúng là... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏