Chương 967: Vô Đề
Lúc này hai người đã đi đến rìa Tuyết Sơn, Tô Kỳ đang đứng ở ngay dưới chân núi. ͏ ͏ ͏
Đi từ chỗ này xuống cũng coi như là đường tắt, Tô Kỳ nhất quyết muốn đi theo đường này, Giang Tả cũng không có cách nào cả. ͏ ͏ ͏
Cô nói trời tối rồi, về nhà sớm một chút mới tốt. ͏ ͏ ͏
Nói vậy rồi, Giang Tả còn có thể nói gì nữa? ͏ ͏ ͏
Có điều, vừa đến bên cạnh Tuyết Sơn, hắn lại nhớ ra một chuyện, lần này hắn vội vã quay về như vậy, là vì muốn khoe khoang chuyện hắn biết bay với Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Cơ hội đến rồi đây. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này, Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Đi thôi, bà xã đáng yêu của anh, mang anh cùng bay. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Thế nhưng người vợ đáng yêu của anh, thường xuyên khiến anh lật xe. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả một cái nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy Giang Tả tiên sinh có muốn đưa bà xã đáng yêu của anh bay lên không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Anh không có ý kiến gì. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không nói hai lời đã vươn tay ra ôm lấy cổ Giang Tả, sau đó nhảy lên người hắn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thuận thế ôm lấy cô. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Được rồi, bay nào, không bay được thì đêm nay thâu đêm nhé. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy bay được thì sao? ͏ ͏ ͏
- Thì đêm nay em sẽ là người của anh, mặc anh xử trí. ͏ ͏ ͏
Nói xong, Tô Kỳ còn ghé sát mặt mình lại, thổi vài hơi mang theo vẻ quyến rũ. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải do quần áo kín đáo, không chừng còn hở ra vài thứ cho Giang Tả xem. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngây thơ hay đỏ mặt trước kia đâu rồi? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa Tô Kỳ làm vậy cũng không có thành ý. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Đây cũng là phúc lợi sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Sao lại không tính? Em hỏi anh nhé, em có xinh không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Xinh. ͏ ͏ ͏
- Dáng người có đẹp không? ͏ ͏ ͏
- Đẹp. ͏ ͏ ͏
- Có muốn một mình anh được sở hữu không? ͏ ͏ ͏
- Muốn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu đã nói vậy, thì tối nay mặc anh xử trí, có được coi là phúc lợi không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Có điều, nói đến dáng người Tô Kỳ, đúng là không giống khi còn bé. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa hắn cảm thấy hình như Tô Kỳ nặng hơn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả còn cố ý ước lượng một chút, ừ, hình như hơi nặng thật. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nhìn kỹ Tô Kỳ, hắn muỗn xem thử chỗ nào đã lớn hơn rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ mặt đầy vạch đen nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải cảm thấy em mập không? Chân em thô đúng không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lập tức lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Đâu có, khả năng là do lâu rồi chưa được ôm thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghe thấy thế thì hét lớn: ͏ ͏ ͏
- A... Vậy khác gì bảo em béo, em mặc kệ, em muốn giảm béo. ͏ ͏ ͏
- Vậy, vậy nếu lỡ có thai thì sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả đột nhiên cất lời. ͏ ͏ ͏
Tô kỳ kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Thật sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏
Sau đó Tô Kỳ tự bắt mạch cho mình, rồi tuyệt vọng nói: ͏ ͏ ͏
- Không có, hơn nữa em là người tu luyện, nếu có thai, sao bản thân lại có thể không biết. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Vậy chắn chắn là do cơm trưa còn chưa tiêu hóa hết, ngủ một giấc sẽ tốt thôi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Thật không? Vậy ngày mai chuyện đầu tiên sau khi anh thức dậy là phải ôm em, xem em có lấy lại vóc dáng không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lập tức gật đầu. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa chuyện cân nặng thay đổi, không phải chuyện rất bình thường sao? Chỉ trách hắn không biết lựa lời mà nói. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, dáng người Tô Kỳ thật sự rất đẹp, dù sao cô cũng là người tu luyện, vẫn thiên sinh lệ chất. ͏ ͏ ͏
Nếu không thì, sao lúc trẻ hắn có thể ngu xuẩn như vậy, vừa gặp đã yêu. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa còn tìm cách học cùng lớp với cô, thậm chí ngồi cùng một bàn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả quay lại chủ đề cũ: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta đánh cược cái khác đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghĩ một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy, nếu anh có thể bay về, đêm nay chúng ta không làm gì cả, vậy đã được chưa? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mỉm cười, được. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏