Chương 975: Vô Đề
Lần này tất cả mọi người đều không hiểu, rốt cuộc con rồng này muốn làm gì? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà sinh vật giống được có đạo lữ? ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu hỏi này, Kiếm Thập Tam không nhịn được nhìn về phía Giang Tả đang núp ở đằng xa. ͏ ͏ ͏
Sau đó ánh mắt của mọi người cũng nhìn theo Kiếm Thập Tam, nhìn về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
A, đúng rồi, người bình thường này có đạo lữ, vợ hắn còn là Thánh nữ dự khuyết của Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Cũng coi là kẻ bất phàm. ͏ ͏ ͏
Còn Giang Tả lại đang bối rối: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Nhìn hắn như vậy làm gì? Người đã kết hôn rất hiếm sao? ͏ ͏ ͏
So với Giang Tả, Tô Kỳ càng để ý hơn, những người này định làm gì vậy? ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đang bị tất cả mọi người có mặt ở đây chú ý. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng không nhiều người lắm, nhưng mỗi người đều là cao thủ. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, ai biết được những người này đang muốn làm gì. ͏ ͏ ͏
Cho nên Tô Kỳ không nói hai lời, cô lập tức đứng chắn trước mặt Giang Tả, cho dù những người này muốn làm gì, cô đều không đồng ý. ͏ ͏ ͏
Cô sẽ không để chồng mình gặp nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả có chút bất đắc dĩ, con rồng này chỉ là hư ảnh, không có sức chiến đấu gì, hơn nữa còn có Kiếm Thập Tam ở đây, chắc chắn hắn sẽ không gặp nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Có điều, Tô Kỳ không biết những điều này, tất nhiên Giang Tả cũng không ngăn cản Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Chỉ là hắn cũng không hiểu lắm, con rồng này muốn làm gì. ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này, Hoàng Kim Cự Long nhìn về phía Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Nữ oa tử kia là đạo lữ của hắn? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam vô cùng hâm mộ và bội phục Giang Tả, vì hắn có thể lấy được Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu khẳng định của Kiếm Thập Tam, hai mắt Hoàng Kim Cự Long sáng lên, sau đó nó nói với Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏
- Bảo hắn tới đây gặp ta, ta có thể tặng viên Long Châu này cho các ngươi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam không đồng ý luôn, mà hỏi lại: ͏ ͏ ͏
- Long tiền bối muốn làm gì? ͏ ͏ ͏
Hoàng Kim cự long nói: ͏ ͏ ͏
- Việc này các ngươi không cần biết, nhưng mà ta tuyệt đối không có ý làm hắn bị thương, chỉ cần hắn hoàn thành giúp ta một chuyện, ta sẽ đưa hắn về. ͏ ͏ ͏
Hoàng Kim cự long biết, nói chuyện đường đột kiểu này sẽ khiến người ta khó tin, nó nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Ta dùng danh nghĩa của Long để thề, không chỉ sẽ không làm bất kỳ chuyện gì nguy hại đến hắn, còn bảo vệ hắn bình an vô sự. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nhíu mày, con rồng này đúng là rất có thành ý. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn nhìn về phía Giang Tả và Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vẫn đang do dự, cô không muốn để Giang Tả đi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Hoàng Kim cự long lại nói thêm: ͏ ͏ ͏
- Yên tâm, đến chỗ ta chỉ có lợi không có hại, hơn nữa cũng không mất quá nhiều thời gian. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng do chị gái nhà mình gây họa, Tô Kỳ đành phải nói: ͏ ͏ ͏
- Ta cũng đi. ͏ ͏ ͏
Hoàng Kim cự long đồng ý ngay: ͏ ͏ ͏
- Không có vấn đề gì, lãnh địa của ta vừa mới mở cửa, đẳng cấp cao không thể nào vào được. ͏ ͏ ͏
- Nhưng mà hai ngươi không cần lo lắng, sinh vật đẳng cấp cao vẫn chưa thức tỉnh, cho nên đối với hai ngươi không có vấn đề gì lớn cả. ͏ ͏ ͏
- Long Châu này tặng cho các ngươi, hãy nhanh chóng đến Cốc Long Uyên. ͏ ͏ ͏
Sau đó hư ảnh bắt đầu biến mất, khí tức của Long cũng biến mất theo. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng chỉ còn lại một viên Long Châu cực lớn, không còn sức mạnh của rồng, Long Châu trực tiếp rơi vào trong Thánh Thú hồ. ͏ ͏ ͏
Ùm, nước trong hồ bị tràn ra gần một nửa. ͏ ͏ ͏
Long xuất hiện rồi, phải có sách lược mới được. ͏ ͏ ͏
Sau đó dì nhỏ cũng đến. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cũng bị bà mang đi. ͏ ͏ ͏
Dì nhỏ lấy Đoạn Kiều ra nói: ͏ ͏ ͏
- Của nhà hai đứa à? ͏ ͏ ͏
Trái tim Đoạn Kiều đập bình bịch, sắp chết rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ có chút lúng túng sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, chúng con vô tội, là do sư tỷ mang Đoạn Kiều tới đây, tất cả đều là lỗi của sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vội vàng nói: ͏ ͏ ͏
- Đây cũng là lỗi của chị sao? Nó là một con rồng, rõ ràng nó đang cố ý đó. ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều vô cùng tủi thân, nó là Đoạn Kiều, vì sao lại biến thành kẻ yếu nhất một phương rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhận lấy Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏
- Dù sao cũng có phần trách nhiệm của sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng nói nữa, các con cùng đi đi. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ liếc nhau một cái, trong mắt đều mang theo niềm vui. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- A, cuối cùng cũng được ra ngoài, vẫn là tiểu oán phụ hiểu chị nhất. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, lần này rõ ràng là lỗi của chị. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
- Biết rồi, biết rồi, đến lúc đó tỷ tỷ đánh quái, hai đứa ké kinh nghiệm. ͏ ͏ ͏
Lúc này Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Hồng Thự đâu? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏