Chương 977: Vô Đề
Sau khi chào dì nhỏ, Tô Kỳ đưa Giang Tả đi, còn cầm theo rất nhiều thư. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như Thập Thất, Thập Bát, Đoạn Kiều, Hồng Thự, cùng với Tố Thân quả thụ kia. ͏ ͏ ͏
Quan trọng nhất là, còn đóng gói rất nhiều Đậu phụ thối. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là Tĩnh Nguyệt, cô còn ước gì mang được cả nhà hàng này đi. ͏ ͏ ͏
Chờ sau khi làm xong tất cả, là lúc bọn họ đi tìm Miên Vân. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Đây là cây gì? Sao phải mang về? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Trên sân thượng không có hoa cỏ gì, anh tìm vài bồn hoa về, sau đó muốn trồng chút cây nữa. ͏ ͏ ͏
Tô kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sân thượng bây giờ ngay cả chỗ giặt quần áo cũng không có nữa, ao thì bị đám Hồng Thự chiếm rồi, sau đó có đặt thêm máy giặt, bây giờ trồng thêm cây nữa, có thể chật chội quá không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không đâu, sân thượng nhà chúng ta khá lớn, hơn nữa đám Hồng Thự cũng không chiếm nhiều chỗ. ͏ ͏ ͏
kt ngẫm nghĩ một chút, sau đó vung tay tính toán: ͏ ͏ ͏
- Ừ, hình như là như vậy, bề ngoài có vẻ như còn trồng thêm được hai cây nữa, vậy trồng thêm hai cây nhé? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hơi bất ngờ, hắn lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Được, để anh chọn. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả bắt đầu suy nghĩ, ngoài Ngộ Đạo thụ ra, còn có cây gì có kích thước phù hợp không? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa bề ngoài còn phải bình thường nữa. ͏ ͏ ͏
Đúng là một vấn đề khó khắn. ͏ ͏ ͏
- Không thì trồng Ngộ Đạo thụ và Bồng Lai tiên đi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt ở bên cạnh nói: ͏ ͏ ͏
- Tương truyền, Ngộ Đạo thụ và Bồng Lai tiên là hai loại cây không lớn không nhỏ. ͏ ͏ ͏
- Nghe nói Ngộ Đạo thụ có công hiệu không khác lắm Ngộ Đạo thạch, tu luyện dưới tán cây Ngộ Đạo, tu vi tăng trưởng vô cùng nhanh, hoàn toàn không kém gì Ngộ Đạo thạch. ͏ ͏ ͏
- Nhất là Ngộ Đạo thụ còn có thể kết quả, một Ngộ Đạo quả có thể bán được giá trên trời, bởi vì một Ngộ Đạo quả chính là một lần đốn ngộ. ͏ ͏ ͏
So sánh Ngộ Đạo thụ với Ngộ Đạo thạch, chỉ kém về tốc độ và sự tiện lợi thôi. ͏ ͏ ͏
Mà Bồng Lai tiên cũng vô cùng lợi hại, nghe nói Bồng Lai tiên chủ yếu nhằm vào pháp thuật, cùng một pháp thuật, nếu được rèn luyện dưới Bồng Lai tiên, thì uy lực sẽ cao hơn ban đầu gấp mấy lần. ͏ ͏ ͏
- Thật sự đúng là cùng giai vô định, là thứ mà bao nhiêu người thiết tha mơ ước. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc, cơ bản hai loại cây này chỉ có trong truyền thuyết, ngay cả ghi chép về hình dạng cũng không có, chỉ được ghi lại là loại cây không lớn không nhỏ. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy Tĩnh Nguyệt nói như vậy, Giang Tả thật sự cảm thấy rất có lý. ͏ ͏ ͏
Bồng Lai tiên đúng là rất thích hợp. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa hắn còn biết đến chỗ nào có thể lấy được Bồng Lai tiên, xem ra, nếu có cơ hội hắn phải đi thử xem. ͏ ͏ ͏
Có đều, sao hắn cảm thấy dường như Tĩnh Nguyệt đang kéo thù hận lại cho hắn vậy nhỉ? ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này, Tô Kỳ không vui nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị nói linh tinh gì thế? ͏ ͏ ͏
Nếu lỡ ông xã cô tưởng thật thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏
- Chỉ đùa chút thôi ma, chị chỉ tùy tiện nói thôi, dù sao mấy ai có được năng lực lớn đến vậy, có thể đồng thời lấy được hai thứ chỉ có trong truyền thuyết này. ͏ ͏ ͏
- Có một gốc cây đã giỏi lắm rồi, có cả hai cây sao? Người đó muốn nghịch thiên chắc. ͏ ͏ ͏
- Chị chỉ thuận miệng nói vậy, hai đứa không cần tham khảo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Vì sao hắn lại sinh ra xúc động muốn bóp chết Tĩnh Nguyệt? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói ngay: ͏ ͏ ͏
- Kẻ đần mới dùng nó tham khảo, lời sư tỷ nói quá mức bất thường. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Giang Tả đột nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hắn không thể nói gì cả, cũng không thể làm gì cả. ͏ ͏ ͏
Sau đó bọn họ đi tới ngọn núi Miên Vân, Thanh Liên đã đứng đợi trên đó rồi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng đám người Giang Tả tạm biệt Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói với bọn họ, khoảng hai ngày nữa, có lẽ sẽ có tin tức. ͏ ͏ ͏
Đợi khi ra khỏi Thánh Địa rồi, Tô Kỳ lập tức hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tại sao chúng ta phải đến Cốc Long Uyên? Không phải con rồng kia đã đi rồi sao? Còn quan tâm đến nó làm gì? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì con rồng kia không dễ chọc vào, nếu nó đánh tới thì phải làm sao? Cho nên cứ chủ động qua đó thì tốt hơn. ͏ ͏ ͏
- Hơn nữa sư phụ nói, con rồng này rất có thể là một con Thần Long. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể cầu nguyện? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không thể cầu nguyện, nhưng có thể triệu hoán, cho nên lần này chúng ta đến đó, nếu không có nguy hiểm gì, thì đem sáu khối Long Châu khác về, sư phụ đã cho chị đồ hóa trang rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt vô cùng hưng phấn nói. ͏ ͏ ͏
Thân là Thánh nữ, lại làm chuyện ăn trộm kiểu này, không biết sao cô lại vui vẻ như vậy. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ở bên cạnh khẽ thở dài, có điều cũng không sao cả, dù sao cũng không thể đặt Long Châu trên sân thượng, vốn dĩ hắn định mang đến cho Tiểu Ô Quy kia, đặt trong hồ nước. ͏ ͏ ͏
Sau đó để Tiểu Ô Quy kia triệu hoán Thần Long. ͏ ͏ ͏
Một con Rùa triệu hoán một con Rồng, có lẽ vô cùng thú vị. ͏ ͏ ͏
Bây giờ dì nhỏ muốn có Long Châu, có lẽ cũng để cho con Tiểu Ô Quy ấy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tò mò: ͏ ͏ ͏
- Triệu hoán nó ra, chúng ta lại phải thỏa mãn nguyện vọng của nó? Giống như chuyện hôm nay? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
- Tiểu oán phụ, không thể nói vậy được, đây chỉ có thể nói là vốn đầu tư ban đầu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không muốn nghe hai người nói chuyện nữa, hắn nói một câu rồi đi sang phòng khác để ngủ. ͏ ͏ ͏
Lần này chắc có lẽ không có chuyện gì nữa rồi. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, khi đến nhà Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ mới đánh thức Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Lần này không về nhà ngay khiến Giang Tả rất kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Mời đọc: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Dịch FULL) main lưu manh, truyện hài hước ~ ͏ ͏ ͏
Liên hệ: bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để được giảm 30% khi mua full nhé~ ͏ ͏ ͏