Chương 984: Vô Đề
Khi Hắc Dạ đi rồi, Mạc Danh Bắc cũng mặc cơ giáp ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Lão nhìn về phía Hắc Dạ, sau đó đi về tinh không chi lộ. ͏ ͏ ͏
Lão đi là vì người kia, vì hắn mạnh đến mức vượt quá sức tưởng tượng của lão, cái người Thất giai có thể dùng một chiêu nghiềm ép cả Bát giai. ͏ ͏ ͏
Loại người này, trên đời khó có thể gặp. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần được hắn ta giúp đỡ, trong tương lai lão có thể sống lại. ͏ ͏ ͏
Không còn Thiên Thần hoa nữa, người kia chính là hy vọng duy nhất của lão. ͏ ͏ ͏
Thánh Địa ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hỏi: ͏ ͏ ͏
- Không có à? Rõ ràng tôi nhỡ đã trông thấy cái tên này ở đâu đó. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ bình thường kia nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc chắn ở Thánh Địa sao? Lúc còn trẻ, cô cũng rất bướng bỉnh, không ít lần chạy ra ngoài, Thánh nữ chính là bị cô dạy hư đó. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch bất mãn: ͏ ͏ ͏
- Cái gì mà tôi lúc trẻ? Hiện giờ tôi cũng rất trẻ có được không. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ bình thường kia nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng nói chuyện này nữa, nhanh nghĩ cách đi. ͏ ͏ ͏
Ngẫm nghĩ một lát, Người phụ nữ bình thường kia lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nghe nói La Ảnh của Thiên Cơ Nhất Mạch đang ở Thánh Địa, nếu không cô đi hỏi thử xem? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Chuyện này để sư huynh đi hỏi một chút cũng không có vấn đề gì, có điều, tôi vẫn có cảm giác mình đã nhìn thấy ở đâu đó rồi, nhưng không nhớ ra được, tôi không muốn hỏi. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ bình thường: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Đối với những người này bà ta không có cách nào cả. ͏ ͏ ͏
Có điều tất nhiên bà ta cũng có thể chủ động đi tìm La Ảnh, nhưng mà để đám Nguyệt Tịch tìm thì thích hợp hơn mà thôi. ͏ ͏ ͏
Có điều, phí tổn vẫn phải đưa, bà ta đã sắp xếp rồi. ͏ ͏ ͏
Chỉ chờ kẻ không có đầu óc Nguyệt Tịch này tới thôi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch lẩm bẩm: ͏ ͏ ͏
- Tư liệu của Thánh Địa chỉ đặt ở vài nơi như vậy, chẳng lẽ ở Thánh nữ mật thất? Không phải, đó là sao nhỉ? ͏ ͏ ͏
Đúng lúc này, đột nhiên Nguyệt Tịch nhớ đến cấm địa, ngay lập tức đã tỉnh ngộ: - Tôi nhớ ra rồi, tôi đến cấm địa một chuyến. ͏ ͏ ͏
Nói xong Nguyệt Tịch đã chạy đi ngay. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ bình thường kia bất đắc dĩ, đi thì cứ đi, nhưng đừng nói ra có được không? ͏ ͏ ͏
Ngoài Thánh nữ ra, những người khác không thể vào cấm địa, Nguyệt Tịch nói thẳng ra như vậy, khiến bọn họ rất khó xử. ͏ ͏ ͏
Có một việc bà ta vẫn luôn không hiểu, vì sao Nguyệt Tịch lại được cấm địa đồng ý cho vào. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng cấm địa không phải nơi muốn vào là vào được, phải được cấm địa đồng ý, người khác mới có thể ra vào. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải có lần bọn họ phát hiện ra Nguyệt Tịch vụng trộm đi vào, bọn họ còn không biết, hóa ra Nguyệt Tịch đã không phải là Thánh nữ, vẫn có thể ra vào cấm địa. ͏ ͏ ͏
Lúc này người phụ nữ bình thường kia nhận được một tin nhắn, là Nguyệt Tịch nhắn: "Tôi đã nói với sư huynh rồi, La Ảnh đang ở bên ngoài, các cô cứ đến hỏi vị trí đi. ͏ ͏ ͏
Cho nên, đừng nói ra chuyện tôi đến cấm địa nhé." Kèm theo đó là một icon khuôn mặt cười đáng yêu. ͏ ͏ ͏
Cho dù Nguyệt Tịch có Kiếm Thập Tam che chở, bị phát hiện vẫn bị phạt đó. ͏ ͏ ͏
Mặc dù phạt rất nhẹ. ͏ ͏ ͏
Người phụ nữ bình thường kia thở dài, nuông chiều, Nguyệt Tịch cũng bị chiều quá sinh hư. ͏ ͏ ͏
Giống hệt Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Nhà Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Được bỏ vào trong ao nước, Hồng Thự vui vẻ kêu cạc cạc. ͏ ͏ ͏
Chỗ ở quen thuộc, hoàn cảnh quen thuộc, nó cảm thấy vô cùng an toàn. ͏ ͏ ͏
Thập Thất, Thập Bát cũng được bỏ vào trong ao rồi, có điều chúng nó không bị thương, cho nên lần này ra ngoài chúng chơi rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Còn về Đoạn Kiều, nó mang vẻ mặt mơ màng ngồi bên cạnh ao, Ngộ Đạo thạch cũng bị nó trộm ra rồi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà nó vẫn không hiểu. ͏ ͏ ͏
Lúc trồng xong Tố Thân quả, Tô Kỳ trông thấy Đoạn Kiều đang ngẩn người, thì tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thân thể không thoải mái à? Khí Linh cũng bị ốm sao? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều lập tức lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không, không có. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏
- Vậy là tốt rồi, vậy... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Chưa đợi Tô Kỳ nói xong, cô chợt nghe thấy tiếng của Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Anh ăn đậu hũ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trực tiếp nhảy lên: ͏ ͏ ͏
- Không được, đó là của em, không được ăn. ͏ ͏ ͏
Thấy Tô Kỳ chạy vào, Đoạn Kiều vẫn khó hiểu, thế mà những người này lại không mắng nó, nó đã cho rằng mình sắp bị phạt nặng rồi. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, không thể dùng lẽ thường để suy đoán về Đại Ma Đầu. ͏ ͏ ͏
Như vậy càng nguy hiểm hơn, ai biết có thể vì chuyện gì khác, sẽ dẫn đên việc nó bị chèn ép. ͏ ͏ ͏
Nó đường đường là Đoạn Kiều, thê mà lại lăn lộn đến bước đường này. ͏ ͏ ͏
Vẫn là sân thượng khiến nó thoải mái nhất, chỗ này không khí trong lành, tiểu đệ lại nhiều, còn an toàn nữa. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần không chạy vào quấy rầy hai người kia là được. ͏ ͏ ͏
Có điều, nếu muốn câu cá phải cẩn thận một chút, lần câu cá ở Thánh Địa kia đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng nó rồi. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, nó cũng vô cùng chán ghét chỗ kia. ͏ ͏ ͏
Trong phòng, Tô Kỳ và Giang Tả đang tranh nhau Đậu phụ thối: ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏