Chương 993: Vô Đề
Giang Tả nhìn lão già, hắn không nói gì, thật ra hắn không có hứng thú. ͏ ͏ ͏
- Nếu như lần sau cậu lại trúng thưởng, có thể đem thưởng đến chỗ tôi, còn nữa, nếu có hoạt động gì, cậu muốn tham gia co thể thương lượng trước hay không? Lão già nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Phiền phức. ͏ ͏ ͏
Lão già sững sờ, không cần hỏi lợi ích? ͏ ͏ ͏
Một lát sau lão già lại nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Tôi có thể tiêu hủy tất cả tài liệu về cậu, sau này, chắc chắn có rất nhiều người muốn biết lai lịch của cậu, tuy rằng tập đoàn bảo mật nghiêm, nhưng mà vẫn có chút mạo hiểm. ͏ ͏ ͏
- Mà tôi có thể giúp cậu, chỉ cần ở trong tập đoàn Thiên Hòa, tất cả tài liệu liên quan đến cậu, tôi đều có thể tiêu hủy. ͏ ͏ ͏
- Không cần. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói thẳng. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng không thèm để ý đến việc có người điều tra hắn, hoặc là nên nói, hắn tự tin cho rằng không ai có thể tra được điều gì về mình. ͏ ͏ ͏
Bản thân hắn cũng đã thêm hiệu quả che giấu thiên cơ, muốn điều tra hắn, cũng không phải chuyện đơn giản. ͏ ͏ ͏
Còn về chuyện tài liệu. ͏ ͏ ͏
Hắn càng không thèm để ý, cho dù có người may mắn điều tra được. tìm ra hắn thì làm sao? ͏ ͏ ͏
Chỉ cần không phải Tô Kỳ, hắn đều không phải lo lắng. ͏ ͏ ͏
Nếu người đó có địch ý, khi tới gần cũng sẽ bị hắn phát hiện. ͏ ͏ ͏
Lúc đó tiện tay tiêu diệt là được rồi. ͏ ͏ ͏
Hắn úp úp mở mở thế này, chỉ vì Tô Kỳ mà thôi. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy câu trả lời của Giang Tả, lão giả bối rối, cái người này sao lại không phản ứng theo lẽ thường vậy. ͏ ͏ ͏
Sau đó lão già hỏi hắn: ͏ ͏ ͏
- Vậy tiểu hữu cần gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Tôi không cần gì cả, phần thường này đối với tôi mà nói cũng không có tác dụng gì, cho nên vận may của tôi chắc chắn sẽ không kém đến mức trúng thưởng lần nữa đâu. ͏ ͏ ͏
Lão già: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Khương Nhiên: ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏
Vận may không kém như vậy? ͏ ͏ ͏
Đây là đang nói tiếng người sao? ͏ ͏ ͏
Bọn họ không biết, bọn họ cũng không dám hỏi. ͏ ͏ ͏
Lão già nói: ͏ ͏ ͏
- Thế này nhé, cậu đưa phần thưởng cho tôi, đến lúc đó cậu cần gì có thể mở miệng hỏi, tôi sẽ giúp cậu, chắc chắn sẽ có lúc phải cần đến chúng tôi chứ? ͏ ͏ ͏
- Chỉ cần hợp lý tôi đều đồng ý. ͏ ͏ ͏
- Sao nào? ͏ ͏ ͏
Nếu như cứ để người này trúng thưởng tùy ý, để hắn tùy ý phá hoại sự cân bằng trong các hoạt động, thì tập đoàn Thiên Hòa của bọn họ biết giấu mặt vào đâu? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tìm ông quá phiền toái. ͏ ͏ ͏
Lão già nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi sẽ để một cái hòm ở sảnh bán hàng, bên cạnh thùng rác, cậu cứ ném vào trong đó là được rồi. ͏ ͏ ͏
Nếu thế thì đúng là không có vấn đề gì, sau đó Giang Tả gật đầu. ͏ ͏ ͏
- Sau này nếu có hoạt động, chỉ cần nhìn thấy thẻ nhân viên của cậu, tôi sẽ bảo nhân viên trực tiếp liên lạc với tôi. Sau đó tôi sẽ liên lạc lại với cậu, như vậy được chứ? ͏ ͏ ͏
Dù sao đây cũng là chuyện thuộc phạm vi cá nhân, không được Phá Hiểu đồng ý, lão cũng không dám tùy ý làm bậy. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, còn phải lưu lại cách thức liên lạc. ͏ ͏ ͏
Được rồi, Giang Tả cũng không có ý kiến gì nữa. ͏ ͏ ͏
Lão già nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy có cần chỉnh lại tu vi của cậu một chút không? ͏ ͏ ͏
Đối phương đã Tam giai rồi, lão ta vẫn nhìn ra được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu, nếu cần chỉnh lại tu vi, tự hắn sẽ đi khảo hạch. ͏ ͏ ͏
Sau đó không còn chuyện gì nữa, tất nhiên Giang Tả muốn đi về. ͏ ͏ ͏
Bây giờ hắn muốn đến chỗ Tĩnh Nguyệt tỷ xem thử, nếu Tô Kỳ không có ở đó, hắn phải nhanh chóng giải quyết chuyện trận pháp. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng Tô Kỳ qua bên đó chơi rất thường xuyên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa đi ra ngoài, lão già lập tức đứng dậy, việc đầu tiên lão ta làm là ghi chép lại trận đồ trên mặt bàn. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt lão sáng lên, giống như đang nhìn thấy kỳ trân dị bảo. ͏ ͏ ͏
Khương Nhiên khó hiểu hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối cái này là? ͏ ͏ ͏
Lão già nói: ͏ ͏ ͏
- Cậu không hiểu. cậu không biết giá trị của trận đồ này, thứ này không phải cứ bỏ Linh thạch ra là có thể mua được. ͏ ͏ ͏
- Hắn ta không thèm để ý đến giải thưởng, vì bản thân hắn có thực lực đấy. ͏ ͏ ͏
Khương Nhiên vẫn không hiểu: ͏ ͏ ͏
- Vậy, vì sao hắn không trực tiếp xóa đi? ͏ ͏ ͏
Thứ này dùng Linh khí để vẽ ra chỉ cần đối phương vung tay lên sẽ tiêu tán. ͏ ͏ ͏
Nhưng vì sao đối phương lại không làm vậy? ͏ ͏ ͏
Có ý gì khác sao? ͏ ͏ ͏
Lão gì nói: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì hắn ta không thèm để ý, trong mắt đối phương, nó chỉ là một thứ rất bình thường, chính thái độ này đã thể hiện rõ nội tình của hắn ta. ͏ ͏ ͏
- Nội tình của hắn ta đã mạnh đến tình trạng khiến người ta khó có thể lý giải nổi. ͏ ͏ ͏
Khương Nhiên sững sờ. ͏ ͏ ͏
Còn Giang Tả ở bên ngoài, tất nhiên hắn không thèm để ý cái trận đồ kia, trận đồ đơn giản như vậy, đối vói hắn mà nói, chỉ như trò chơi của trẻ con. ͏ ͏ ͏
Chỉ là người khác muốn tìm hiểu về nó, lại là việc khó khăn muôn trùng. ͏ ͏ ͏
Đại đạo chí giản, những thứ này, nói ra thì đơn giản, nhưng làm được lại rất khó khăn. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả rời khỏi phòng họp, Tĩnh Nguyệt cũng đi tới thị trường nhất bộ, trong nhất bộ cô đã xác định không nhìn thấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Đây là khởi đầu tốt. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô đi vào nhị bộ. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, cô cũng không nhìn thấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Đó là khởi đầu không tốt. ͏ ͏ ͏
Sau đó cô muốn dạo quanh chỗ này một lát, thử xem có gặp phải Giang Tả ở nhị bộ không. ͏ ͏ ͏
Có điều Giang Tả biết ma pháp, đến chỗ này cũng là chuyện bình thường, vậy chỉ còn cách nhìn thẻ nhân viên của hắn thôi. ͏ ͏ ͏
Lần này Tĩnh Nguyệt chỉ hy vọng sẽ gặp được hắn. ͏ ͏ ͏
------------- ͏ ͏ ͏
͏ ͏ ͏
Mời đọc: Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Dịch FULL) main lưu manh, truyện hài hước ~ ͏ ͏ ͏
Liên hệ: bit.ly/LHHACD hoặc m.me/HACDYY để được giảm 30% khi mua full nhé~ ͏ ͏ ͏