Chương 996: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 996: Vô Đề

Vừa xem tivi Giang Tả vừa nói: ͏ ͏ ͏

- Anh mua cho em chiếc di động mới, máy cũ đem đi sửa phải mất hai ngày. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ở phòng bếp đáp: ͏ ͏ ͏

- Thế anh thay sim vào giúp em, sau đó cần cài đặt thêm gì thì cài luôn cho em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả còn nghe thấy Tô Kỳ oán giận: ͏ ͏ ͏

- Haiz, lại mặc quần rồi, nếu biết trước mình đã mặc một cái váy ngủ ngắn một chút. ͏ ͏ ͏

Giang Tả trả lời: ͏ ͏ ͏

- Đâu có ai cấm em mặc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Anh không có nhà em mặc cho ai ngắm? ͏ ͏ ͏

Xem nhiều sẽ ngấy. ͏ ͏ ͏

Trong lòng Giang Tả nghĩ như thế. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, những lời này không thể nói ra khỏi miệng được. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên Tô Kỳ lại hỏi: ͏ ͏ ͏

- Có phải anh đang nghĩ, xem nhiều sẽ ngấy không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Sao em biết? ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả lập tức sững sờ: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn hoàn toàn trả lời theo bản năng. ͏ ͏ ͏

Không biết hối hận còn kịp không? ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ đang nhìn về phía Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Có muốn giải thích một chút không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Giải thích còn có tác dụng sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Không giãy giụa một chút, làm sao biết được? Nếu lỡ hiệu quả vô cùng tốt thì sao? Ví dụ như nhận sai trước. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Anh biết lỗi rồi. ͏ ͏ ͏

- A, bây giờ biết sai rồi à? Vừa rồi anh nói thế nào nhỉ? ͏ ͏ ͏

- Mặc cho anh ngắm anh còn không vui? ͏ ͏ ͏

- Do ngực em nhỏ, eo thô, hay là chân xấu? ͏ ͏ ͏

- Giang Tả tiên sinh đúng là đặc biệt, mắt cao quá đỉnh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏ ͏

Hắn không muốn để ý đến Tô Kỳ nữa, đúng là gây sự vô cớ, không thể nói lý. ͏ ͏ ͏

Trong phòng bếp. ͏ ͏ ͏

Giang Tả sờ lên tóc Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Em nấu mì đi, đừng nói chuyện nữa, anh buộc tóc giúp em. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Được thôi, có điều em còn phải đi lại, anh đừng làm đau em đấy nhé. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Biết rồi. ͏ ͏ ͏

Còn ở bên phía biệt thự của Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn biệt thự, sau đó hỏi Thanh Liên ở đầu bên kia điện thoại: ͏ ͏ ͏

- Chị cảm thấy có gì khác nhau đâu, làm gì có đại trận nào? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên nói: Tĩnh Tĩnh sư tỷ, chị cứ vào trong rồi sẽ biết, dù sao cũng rất dọa người. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt thật sự không tin, còn dọa người nữa, có thể dọa người đến đâu? ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt xông vào. ͏ ͏ ͏

Chỉ là vừa bước vào cô đã trông thấy sa mạc vô tận. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt Tĩnh Nguyệt lập tức sững sờ, thế mà cô lại không phát hiện ra bất cứ điều gì. ͏ ͏ ͏

"Ảo cảnh?" ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt bắt đầu thử phá trận, cô thử thoát ra khỏi ảo cảnh. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà cho dù cô cố gắng thế nào cũng không có tác dụng. ͏ ͏ ͏

Sau đó cô bắt đầu đi lại, thậm chí bắt đầu thử bay qua, nhưng mà sa mạc vẫn là sa mạc, kéo dài vô tận không biên giới, không có biện pháp nào cả. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tĩnh Nguyệt phát ra lực lượng mạnh nhất của mình, nhưng mà vẫn không có chút tác dụng nào. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt có cảm giác bất lực, đối với ảo trận này thế mà cô không có chút biện pháp nào cả. ͏ ͏ ͏

Thậm chí vẫn không có cách nào phân biệt rõ thật giả ở chỗ này. ͏ ͏ ͏

Đây là trận pháp cấp bậc gì? ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏

- Đây là ảo trận? ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy. ͏ ͏ ͏

Là tiếng của Thanh Liên. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏

- Thả chị ra ngoài đi. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tĩnh Nguyệt mới nhận ra, thế mà mình vẫn còn đứng ở cửa. ͏ ͏ ͏

Trận pháp này, đúng là vô cùng lợi hại ͏ ͏ ͏

Sư phụ cô đến đây chưa chắc đã có thể qua nổi. ͏ ͏ ͏

Có chút đáng sợ. ͏ ͏ ͏

------------- ͏ ͏ ͏

͏ ͏ ͏