Chương 268: Người Không Cứu Được

person Tác giả: Giấc Mộng Kê Vàng schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:05 visibility 1,040 lượt đọc

Chương 268: Người Không Cứu Được

Trong mắt Quan Bình lóe lên một vệt thất vọng.

-Quan tiểu thư, ông chủ để tôi đến đón cô, chúng tôi đã chuẩn bị yến hội tại cửa hàng đắt nhất Thành phố Hắc Sơn này.

Người đàn ông kia mở cửa xe, cung kính nói.

Quan Bình rất muốn cự tuyệt, nhưng nhìn nhìn cái xe sang trọng này, lại nhìn nhìn cái máy bay sang trọng kia, cuối cùng cắn răng một cái, gật đầu đáp ứng.

Đây là lần đầu tiên Quan Bình đáp ứng ông chủ Trương mở tiệc chiêu đãi, cũng lần thứ nhất hiểu được cái gì gọi là say tiền.

Mỗi lần cô thấy khuôn mặt quen thuộc kia, thời điểm cô từ trên trực thăng xuống, tất cả mọi người đều nhìn cô với ánh mắt hâm mộ.

Cô phát hiện, mặc dù trong lòng cô tự nhủ, cô muốn cuộc sống thật sạch sẽ, nhưng cô thật sự thích loại cảm giác này! Như Nữ Vương, cảm giác...

Bận bịu tới trưa, Phương Chính cuối cùng tưới xong ruộng Linh mễ kia, Linh mễ đã mọc ra ngón tay lớn, mạ tráng kiện, đã đến giai đoạn không sợ mưa gió kia.

Nhìn một màn này, trong lòng Phương Chính đắc ý, nếu được thu hoạch, hắn thật sự có thể ăn no căng bụng, rốt cuộc không cần lo lắng cái ăn.

Nghĩ đến chỗ này, Phương Chính khẽ hát, đi về Nhất Chỉ tự.

Thời gian trôi qua từng ngày, để Phương Chính buồn bực là, thậm chí ngay cả ba bốn ngày nay trời đều nắng! Mặt trời càng lúc càng lớn, nhiệt độ không khí cũng càng ngày càng cao.

Trưa hôm nay, Phương Chính vừa ăn cơm, ngồi trong Phật Đường chuẩn bị niệm kinh, kết quả một thân ảnh quen thuộc đi vào Phật Đường, nhìn Phương Chính nói:

-Phương Chính đại sư, tôi lại đến.

Phương Chính nhìn cô gái trước mắt, vừa liếc đã không nhận ra được, nhìn kỹ lại đây chính là Quan Bình mấy ngày trước đến.

Chỉ có điều cách ăn mặc của Quan Bình hơi thay đổi, lần trước chỉ có thể gọi là vừa vặn, lần này mặc lại rất hoa lệ!

Coi như Phương Chính không hiểu biết gì về quần áo, nhìn quần áo rất tinh xảo, thời thượng, không khác gì quần áo của Lý Tuyết Anh lắm, hiển nhiên không phải là đồ rẻ tiền.

Nhìn thấy ánh mắt Phương Chính khác thường, trong mắt Quan Bình lóe lên vài phần thống khổ, thấp giọng nói:

-Phương Chính đại sư, có thể ra ngoài trò chuyện?

Phương Chính gật gật đầu, cùng Quan Bình ra Phật Đường, đến dưới cây Bồ Đề, vẫn chỗ ngồi kia, vẫn là hai người kia, vẫn là Phương Chính tiểu hòa thượng kia, chỉ là cô gái trước mặt đã có sự biến hóa vi diệu.

-Nữ thí chủ, lần này muốn nói chuyện cũ lần trước chưa nói xong?

Phương Chính hỏi.

Quan Bình gật đầu nói:

-Đúng vậy, Phương Chính đại sư, hiện tại tôi càng ngày càng mê mang.

Phương Chính hỏi ngược lại:

-Vậy tại sao thí chủ mê mang?

-Phương Chính đại sư, ngài có thể nói mục đích sống của con người là gì?

Quan Bình hỏi.

Phương Chính hỏi ngược lại:

-Vậy thí chủ sống vì cái gì?

Quan Bình lắc đầu nói:

-Tôi cũng không biết, từ nhỏ cha mẹ tôi nói với tôi, người sống vì muốn thở một hơi. Cho nên tôi liều mạng đọc sách, liều mạng cố gắng, đạt được các loại học bổng, cuối cùng vượt qua rất nhiều học sinh khác trở thành diễn viên.

Thấy Phương Chính không phản ứng gì, Quan Bình không nhịn được, nói thêm một câu:

-Có thêm chút danh tiếng.

Nhưng mà biểu lộ Phương Chính vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, phảng phất thành tựu Quan Bình không đáng giá nhắc tới, chí ít không cách nào làm cho trong lòng của hắn lên một tơ một hào gợn sóng.

Quan Bình hơi nhíu chân mày lại, tiếp tục nói:

-Trước đó, tôi đã là diễn viên hạng hai.

Nhưng mà, hòa thượng trước mặt vẫn rất bình tĩnh, phảng phất diễn viên hạng hai này thoạt nhìn không đáng đồng tiền.

Nhưng cô nào biết, ngay cả đại minh tinh quốc tế Phương Chính còn gặp, đối với diễn viên hạng hai hạng ba trong nước này, làm sao nhấc lên gợn sóng gì?

Trong lòng Quan Bình có chút khó chịu, có điều vẫn tiếp tục nói:

-Sau đó, có một ngày, một người đột nhiên xâm nhập cuộc sống của tôi, tuổi của hắn lớn, nhưng hắn là người rất tốt, một mực theo đuổi tôi không thôi. Trước đó mấy ngày, hắn biết tôi ở đây, cố ý cho người đến đón tôi, còn lấy máy bay trực thăng đón tôi đến ăn cơm trưa.

Nói đến đây, Quan Bình theo bản năng nhìn thoáng qua Phương Chính, kết quả hòa thượng trước mắt này vẫn rất bình tĩnh, hoàn toàn không phản ứng! Quan Bình thật muốn hỏi hắn "Cậu biết cái gì là máy bay trực thăng không?".

Quan Bình tiếp tục nói:

-Tôi đi, đó là yến hội xa hoa nhất mà tôi từng thấy, cũng là lần tôi phong quang nhất. Máy bay trực thăng ra trận, con đường phủ kín hoa tươi, rượu đỏ năm 82, tất cả đều khiến tôi mê say...

Càng nói, trên mặt Quan Bình càng tươi.

Phương Chính nhìn đến đây, ít nhiều hiểu rõ ý của Quan Bình.

Đúng lúc này, Quan Bình cười cười, khóc... Bụm mặt khóc, khóc càng ngày càng thương tâm, cuối cùng gào khóc!

Phương Chính thấy vậy, thở dài, vẫn không nói chuyện, lẳng lặng chờ.

Khóc năm sáu phút, Quan Bình khóc đủ rồi, ngồi nhìn Phương Chính nói:

-Trụ trì, tôi có phải bị bệnh hay không? Tôi từ nhỏ tiếp nhận nền giáo dục, loại quan hệ Kiều nữ đại gia này là nuôi phế vật! Tôi cũng biết, hắn theo đuổi tôi cũng bởi nhất thời hứng thú. Lúc trước hắn theo đuổi không ít minh tinh điện ảnh khác, nhưng đều kết hôn không bao lâu ly hôn, hắn cưới tôi, cũng tuyệt đối không phải là ngoại lệ. Những loại người này chính là loại người tôi khinh bỉ nhất, xem thường nhất, có chút tiền nhà giàu mới nổi mà thôi! Nhưng mà... Nhưng tôi thật sự thích cảm giác này. Thế nhưng mỗi lần tôi phải đáp ứng hắn, trong tim tôi có một âm thanh, nói với tôi: Mày là tội nhân! Tôi thật sự có loại cảm giác phạm tội, phảng phất đem linh hồn tôi bán cho ma quỷ... Tôi sợ... Thế nhưng tôi vừa khát vọng nhìn... Ô ô...

Phương Chính nghe đến đó, thở dài, hết thảy không khác gì hắn nghĩ, đây là một người phụ nữ vừa đáng thương vừa đáng giận, một bên bị tiền tài dụ hoặc, một bên phải giữ đạo đức bản thân trong sạch.

Cô vừa khát vọng tiền tài lại sợ bị đạo đức chỉ trích... Nhưng nhìn cách ăn mặc của cô ta, hiển nhiên trên miệng nói vậy, nhưng trên thân thể đã yên lặng lựa chọn rồi.

Phương Chính chắp tay trước ngực, nói:

-A Di Đà Phật, thí chủ, thí chủ đã làm ra lựa chọn, cần gì tìm đến bần tăng?

Lúc này nói lời này, Phương Chính đã có chút xem thường người phụ nữ này, hắn gặp qua không ít phụ nữ, Phương Vân Tĩnh, Mã Quyên, Tỉnh Nghiên, Lý Tuyết Anh các loại, những cô gái này có xinh đẹp, có không xinh đẹp, nhưng bọn họ đều sống rất chân thực, có mục tiêu riêng cho bản thân, có linh hồn của bản thân.

Thậm chí trước đó Lý Phượng Tiên, mặc dù trước đó bán thân kiếm tiền, nhưng cô ấy vì sống sót, sâu trong nội tâm vẫn khát vọng nhảy ra ngoài, đi con đường riêng.

Nhưng Quan Bình trước mắt, đã triệt để đánh mất bản thân, trong mắt cô đã sớm không còn là bản thân, chỉ có tham lam và khát vọng! Như vậy cô đến đây tìm Phương Chính làm gì? Thật khó hiểu?

Quan Bình sững sờ, nhìn quần áo, lại nhìn ánh mắt trong vắt của Phương Chính, trong mắt lóe lên vẻ áy náy, thấp giọng nói:

-Tôi... Tôi vẫn chưa ra quyết định cuối cùng, đại sư, tôi muốn đại sư giúp tôi, giúp tôi triệt để nhảy ra khỏi vũng bùn này. Vô luận nhảy về hướng nào cũng được?

Phương Chính mỉm cười nhìn Quan Bình, nói:

-Nếu chỉ vẻn vẹn như thế, bần tăng hoàn toàn chính xác có thể giúp thí chủ.

Nói đến đây, biểu lộ Phương Chính trở nên nghiêm túc, nói:

-Thí chủ nhìn tay bần tăng!

Khi đang nói chuyện, Phương Chính yên lặng mở ra thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương.

Quan Bình nghe vậy nhìn về phía tay Phương Chính, chỉ thấy trên tay hắn xuất hiện một đóa kim liên, bên trong xuất hiện một viên kim sắc đan dược, bên trên đan dược có thất thải quang mang lấp lánh, hết sức xinh đẹp! Chưa tới gần đã có thể ngửi thấy mùi thuốc, đồ đần nhìn cũng biết, đây tuyệt đối không phải phàm phẩm!

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right