Ngoài cửa sổ xe, cảnh vật lùi nhanh về phía sau, Trần Tinh Nhiên ôm Long Anh ngồi trên ghế nệm êm ái, theo chiếc xe rời xa thành phố T, những hạt tuyết bay tán loạn như thác nước cũng dần dần thưa đi.
Dương Vân Triệt ngồi ngay bên cạnh, thấy Trần Tinh Nhiên lim dim nhìn ra ngoài, liền cười nói:
“Còn hai tiếng nữa mới tới nơi, ngủ một chút đi?”
Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp.
Trần Tinh Nhiên lắc đầu:
“Em không buồn ngủ…”
“Đôi mắt em sắp díp lại rồi, còn nói không buồn? Ngủ đi, đến nơi anh gọi.”
“…Được rồi.”
Ngoài kia tuyết càng lúc càng thưa, chiếc xe của MOD chạy trên cao tốc, bên ngoài là một màu trắng xóa, trong xe có hơi ấm tỏa ra khiến người ta dễ thấy man mác buồn. Trần Tinh Nhiên khẽ nói: "Giải đấu lần này… bọn mình có thể vô địch không?”
“Em lo cái này suốt cả ngày à?”
Dương Vân Triệt bật cười, đưa tay gạt nhẹ sợi tóc trên trán cậu:
“Em có nhận ra là mình ngày càng đặt nặng chuyện thứ hạng không?”
“Ừm, nhưng chuyện này không phải là rất bình thường à.”
Trần Tinh Nhiên gật đầu:
“Đấu giải thì tất nhiên phải phân thắng thua, ai mà không muốn thắng… Huống hồ, em chưa từng nghĩ đến chuyện mình sẽ thua.”
“Đó là một suy nghĩ rất tốt. Nhưng… người quá coi trọng được thua thì thường dễ bỏ lỡ nhiều thứ khác.”
Dương Vân Triệt dịu giọng nói:
“Em làm được thế này đã đủ giỏi rồi, đủ mạnh rồi. Nếu chúng ta là một đội, đôi khi cũng nên tin tưởng lẫn nhau nhiều hơn một chút, được không?”
Ngừng một lát, anh lại nói:
“Hồi em mới vào con đường tuyển thủ, chẳng phải chỉ đơn thuần là muốn tận hưởng cảm giác được đấu với cao thủ à? Người giữ được tâm trạng như vậy, thường dễ chiến thắng hơn những người chỉ nhìn chăm chăm vào ngôi quán quân… Cho nên cứ làm theo ý mình, tận hưởng trận đấu thôi, còn những chuyện khác thì để anh lo.”
Trần Tinh Nhiên nghe nghe rồi lại ngơ ngác, mùi hương thoang thoảng từ người Dương Vân Triệt trộn lẫn mùi cỏ biển nhè nhẹ len vào mũi cậu, hơi ấm quanh người anh bao bọc lấy cậu. Mí mắt Trần Tinh Nhiên dần nặng trĩu, đầu cũng khẽ nghiêng về phía cửa sổ từng chút một.
Cậu thiếp đi lúc nào không hay.
Dương Vân Triệt vội đưa tay đỡ, không để trán cậu đập vào kính. Nghĩ ngợi một chút, anh nhẹ nhàng thu tay lại để đầu Trần Tinh Nhiên tựa lên vai mình.
Ngực cậu phập phồng theo nhịp thở đều, trong tay vẫn ôm chặt vỏ đao Long Anh. Vẻ sắc sảo thường ngày tan biến, thay vào đó là dáng vẻ thanh khiết tựa như hòa làm một với bông tuyết ngoài kia, làn da trắng mịn như trong suốt.
La Bạch Bạch và Tiêu Nam nhỏ giọng trò chuyện, Phó Châu mở laptop trên đùi làm việc riêng, còn Dương Vân Triệt thì chỉ lặng lẽ nhìn Trần Tinh Nhiên, ánh mắt hết lần này đến lần khác phác họa từng đường nét trên gương mặt cậu như mỗi lần nhìn lại phát hiện thêm điều mới, nhìn mãi vẫn không thấy đủ.
Một bông tuyết rơi xuống, đậu lại trên kính xe, bướng bỉnh không chịu bị gió cuốn đi, vài giây sau mới tan chảy. Tuyết vừa tan, trời lại thêm lạnh nhưng trong lòng Dương Vân Triệt lại ấm áp như nắng hè tháng sáu.
…
Rời khỏi thành phố T, vài giờ sau xe bảo mẫu chạy vào thủ đô, xuống cao tốc, tiến vào khu Hạc Thái Viên và chẳng mấy chốc đã tới căn cứ MOD.
Chiếc xe dừng lại, cú sốc nhẹ làm Trần Tinh Nhiên tỉnh giấc. Cậu dụi mắt, phát hiện mình đang nằm trên đùi Dương Vân Triệt.
“Đến rồi à?”
Trần Tinh Nhiên ngồi dậy hỏi.
“Ừ, về đến nhà rồi.”
Không phải chỉ là tới thủ đô, cũng chẳng phải chỉ về căn cứ mà là về nhà.
Trần Tinh Nhiên không thấy lạ, vươn vai duỗi người. Giọng thiếu niên trong trẻo, sau khi vừa tỉnh dậy lại mang theo chút uể oải, nghe như đang làm nũng: "Em đói rồi.”
Dương Vân Triệt bật cười: “Vậy đi ăn thôi.”
La Bạch Bạch nghe vậy lại xụ mặt xuống.
“Mặt đừng như đưa đám nữa, giảm cân cũng có lợi cho cậu mà.” Tiêu Nam không nhịn được, ở bên cạnh khuyên.
“Mấy người đúng là chỉ biết đứng đó nói, mấy người có giảm cân đâu mà biết khổ sở ra sao!”
La Bạch Bạch tức tối gào lên:
“Mập thì là lỗi của em chắc? Gà rán, trà sữa ngon quá trời, tụi nó dụ em chứ em có muốn đâu! Đây là lỗi chung của mấy người tham ăn trên đời này, chứ có phải một mình em đâu, cần gì xử tử em! Đội trưởng ngày nào cũng ăn đồ vặt kìa, anh ấy…”
Dương Vân Triệt sờ sờ bụng mình, “phanh phanh phanh”, nghe xong liền cứng người.
La Bạch Bạch không phục, cũng hít sâu một hơi rồi vỗ bụng mình.
“Phốc phốc phốc ——”
Âm thanh mỡ rung lên.
La Bạch Bạch: “…”
Dương Vân Triệt nhướng mày:
“Chính cậu nghe thử đi, có giống nhau không.”
“…”
La Bạch Bạch thống khổ nhắm mắt: “Mập… bụng mỡ cũng dễ thương mà. Anh Tiêu, anh nói đi? Anh nói ‘Mập cũng dễ thương’, anh nói đi, mau nói đi!”
Tiêu Nam: “... Lương tâm tôi không cho phép tôi nói vậy.”
“A, em biết mà, anh đúng kiểu người đàn ông lạnh lùng vô tình mà.”
La Bạch Bạch bắt đầu khóc lóc:
“Dù sao mấy người cũng chẳng thèm quan tâm em. Lúc mấy người ăn ngon lành, có ai nghĩ đến cảm giác của em không? Bông cải xanh nhạt như nước, ức gà thì chẳng có mùi vị, mấy thứ đó như dao cứa vào tim em. Còn mấy người ngồi đó ăn ngon lành, nhìn mà chói mắt muốn chết…”
Vừa nói, cậu ấy vừa ôm chặt lấy mình: “Mùa đông đã lạnh, giờ còn bị mấy lời cay nghiệt làm tổn thương nữa. Em không thể sống nổi thêm một giây nào! Nhìn thấy bông cải xanh thôi là em mồ hôi vã ra, cả người run rẩy, thế giới như mất hết màu sắc. Em như bị túm mất đuôi Saiyan, như Ultraman mất ánh sáng, như Jinchuriki bị rút mất vĩ thú. Còn mấy người thì vừa cười vừa nói, trong mắt em sáng lóa như kim loại nóng chảy…”
“Ăn miếng gà cay đi.”
Cơm hộp vừa được đưa tới căn cứ, Dương Vân Triệt gắp cho Trần Tinh Nhiên một miếng:
“Ngày mai bắt đầu tập luyện, ăn nhanh rồi nghỉ sớm.”
Trần Tinh Nhiên mỉm cười: "Ừm.”
La Bạch Bạch mắt rưng rưng: “Cho em xin một miếng đi, Nhiên Bảo, em xin mà!”
Trần Tinh Nhiên có chút không nỡ: "Nếu không thì cho Bạch Bạch ăn ít đi…”
“Không được.”
Phó Châu lạnh lùng nói: “Tính cậu ấy thế nào cậu còn không biết hả? Cho ăn miếng đầu tiên, lát nữa sẽ đòi thêm. Tuần sau còn phải quay quảng cáo, trước đó ít nhất phải giảm tám cân.”
“A…”
La Bạch Bạch kẹp một miếng bông cải xanh luộc bỏ vào miệng, mặt mũi u sầu nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười: “Em biết mà, trong lòng giám đốc Phó em chẳng đáng một xu, bé nhỏ đến mức chẳng khác gì vi sinh vật, có khóc thét hay gào rú cũng không làm rung động được trái tim lạnh như băng của anh ấy trên núi Côn Luân. Em là tội nhân, là cái bánh quy vỡ trong siêu thị, là hộp sữa hết hạn bị vứt đi, là cái bánh kem bị mưa xối nát…”
Vừa than thở, cậu ấy vừa nuốt nước miếng. Mọi người mắt lờ đờ, cứ bình tĩnh ăn xong rồi tao nhã rời đi. Trước khi đi, Phó Châu còn dặn: “Tự ăn hết đi, nếu tôi phát hiện cậu đem cơm giảm cân đổ đi… Cậu chết chắc.”
Trần Tinh Nhiên bất lực vỗ vai La Bạch Bạch: “Cố lên, nhanh thôi sẽ qua. Mai dậy sớm tập thể dục chung với tôi.”
Mọi người lần lượt lên lầu. Nhìn theo bóng lưng họ, La Bạch Bạch bi phẫn tột cùng.
“Ai để sầu riêng ở đây vậy?”
Dương Vân Triệt định vào bếp lấy đồ vặt, mở tủ lạnh thì thấy một hộp sầu riêng, cầm lên xem rồi cau mày: "Hết hạn rồi.”
“Tôi, tôi để đó.”
Tiêu Nam bước tới: “Hôm trước mua xong bỏ tủ lạnh, quên mất tiêu…”
Dương Vân Triệt bịt mũi: “Đem đi chỗ khác ăn đi, mùi nặng quá.”
Tiêu Nam nhún vai: “Vậy tôi đem lên phòng tập.”
La Bạch Bạch nhìn theo bóng Tiêu Nam đi, nở nụ cười gian xảo.
Tiêu Nam mang sầu riêng vào phòng tập, ngồi vào chỗ mình mở máy tính rồi tiện tay thay giày. Ngồi chưa được bao lâu, anh ấy thấy mắc tiểu, kêu “Ê” một tiếng rồi cởi vớ, tiện tay đặt lên bàn, sau đó ra ngoài.
Một lát sau, có bóng người lén mở cửa chui vào.
“Ha ha ha… Thông minh mấy cũng có lúc sơ hở thôi!”
La Bạch Bạch nhìn hộp sầu riêng, mắt sáng rỡ, tiện tay hất đôi vớ của Tiêu Nam sang một bên, ôm hai múi sầu riêng chạy mất.
“Hôm nay ông đây phải ăn cho đã, ăn hết sầu riêng này cho mấy người tức chơi!”
Năm phút sau, Tiêu Nam từ WC về rồi định lấy vớ đi giặt.
“Hửm?”
Nhìn bàn trống trơn, anh ấy sững người.
“Vớ mình đâu?”
La Bạch Bạch bất ngờ xuất hiện, trên môi treo nụ cười trả thù khoái trá: “Có phải… tìm không thấy đồ rồi không?”
Tiêu Nam: “... Hả?”
“Em ăn hết rồi!! Ha ha ha ha ha!”
La Bạch Bạch cười như điên: “Tưởng mấy người đề phòng được cả đời à? La Bạch Bạch này mà dùng hết sức thì ai cản nổi!”
Đồng tử Tiêu Nam giãn to: “Cậu ăn hết??”
Sầu riêng với vớ… ăn hết?!
Anh ấy run giọng hỏi lại: “Cậu ăn cả hai thứ luôn?”
La Bạch Bạch đắc ý: “Không chừa miếng nào cho anh hết.”
“Má ơi…”
Tiêu Nam ngập ngừng một lúc lâu, mới dè dặt hỏi: “… Không hôi à?”
La Bạch Bạch không hề biết, liền nói: “Hôi? À, cái này, chẳng phải càng hôi thì càng ngon hả.”
Xong rồi, La Bạch Bạch bắt đầu mất tỉnh táo…
Tiêu Nam nhìn nụ cười trên mặt La Bạch Bạch, càng nhìn càng thấy rùng rợn, anh ấy lùi lại hai bước, đi ra khỏi phòng tập rồi tìm được Dương Vân Triệt và Trần Tinh Nhiên trong phòng khách.
“A?”
Nghe Tiêu Nam kể lại, mọi người đều sững sờ.
“Không đến mức đó chứ?”
Dương Vân Triệt giật giật khóe miệng: “Chẳng phải chỉ ăn có mấy bữa cơm tăng cơ thôi hả, chắc không đến mức như vậy đâu?”
Trần Tinh Nhiên: “… Ăn vớ thì đúng là hơi quá rồi đó.”
Tiêu Nam mặt mày hoảng hốt: “Tôi nói thật mà, chính miệng La Bạch Bạch thừa nhận đó!”
Dương Vân Triệt thấy không yên tâm: “Để tôi đi coi.”
Nói xong, anh đứng dậy đi về phía phòng tập.
“Ủa? Đội trưởng?”
La Bạch Bạch nhìn thấy Dương Vân Triệt, cả người khẽ run, sau đó lấy hết can đảm nói: “Sao, anh Tiêu lại đi méc với anh à?”
Không phải chỉ ăn hai trái sầu riêng thôi mà, có gì to tát đâu… Tiêu Nam đúng là bụng dạ hẹp hòi.
Dương Vân Triệt đưa tay bóp cằm cậu ấy: “Há miệng ra.”
La Bạch Bạch đắc ý mở cái miệng nhỏ ra.
“Ọe…”
Một mùi thúi kinh khủng phả ra.
Dương Vân Triệt nhíu mày, đưa tay quạt trước mũi, trong lòng bắt đầu tin lời Tiêu Nam vài phần rồi hỏi: “Cậu… cậu không sao chứ?”
“Em thì có sao được.”
Ánh mắt Dương Vân Triệt vừa thương hại vừa sợ hãi: “Sao cậu có thể… ăn luôn cái đó của Tiêu Nam hả?”
“Mấy anh bắt em ăn quá trời cơm tăng cơ, miệng em nhạt nhẽo đến mức chán ngấy luôn rồi.”
La Bạch Bạch không hề thấy có lỗi: “Hơn nữa cái đó giúp tiêu hóa tốt, em ăn chút cũng chẳng sao hết.”
Dương Vân Triệt: “…”
Giúp tiêu hóa? Nói thật đó hả?
“Sao rồi?”
Thấy Dương Vân Triệt mặt mày phức tạp bước ra khỏi phòng tập, Trần Tinh Nhiên và Tiêu Nam lo lắng hỏi.
“Xong rồi.”
Dương Vân Triệt lắc đầu: “La Bạch Bạch… hình như cậu ấy vừa thức tỉnh một sở thích quái đản nào đó.”