“Choang!”
Trong chế độ võ đạo, hai con Sói Lang vừa va chạm đã tách ra, ngay sau đó lại xoay người giao nhau, tiếng binh khí chạm nhau lanh lảnh vang lên không ngừng, tốc độ vung đao càng lúc càng nhanh, giữa chiến trường như nổi lên một cơn lốc kim loại khiến khán giả hoa cả mắt.
“Choang, choang, choang choang!”
Hai bên đấu đao chừng nửa phút, Lộc Minh Dụ bắt đầu không trụ nổi, chủ động mở tuyệt chiêu, thân hình phình to và hóa thành người sói, sức mạnh tăng vọt giúp y gượng lại thế yếu.
Ngay sau đó, Trần Tinh Nhiên cũng bật tuyệt chiêu, một con sói khổng lồ hiện ra từ mặt đất, cùng lúc đó thanh Đường đao trong tay cậu cũng phóng đại mấy lần. Cậu nâng đao xông lên, thế công dồn dập, ánh đao lóe sáng, thanh đao khổng lồ từ trái sang phải quét mạnh vào hông Lộc Minh Dụ!
Luồng gió sắc cắt vào mặt, khí thế dữ dội kinh người!
“Cái này là…”
Chiêu thức của Lộc Minh Dụ bị phá, gương mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Một lát sau, cả hai thu đao.
Lộc Minh Dụ thở dài: “Cậu học nhanh quá rồi…”
Đã là tuyển thủ chuyên nghiệp thì ai cũng có tài năng nhưng trong tài năng vẫn có sự chênh lệch. Ngay cả Lộc Minh Dụ cũng phải thừa nhận, thiên phú của Trần Tinh Nhiên trong game thật sự đáng sợ. Nếu cậu bước vào giới chuyên nghiệp sớm vài năm thì e là cục diện hiện tại đã thay đổi từ lâu.
Yêu Đao và Sói Lang tuy đều là tướng đột kích nhưng lối chơi hoàn toàn khác nhau. Từ lúc tập chơi đến thành thục rồi thành thạo, thời gian Trần Tinh Nhiên bỏ ra ít hơn hẳn so với dự đoán của Lộc Minh Dụ.
Ít nhất sau khi vừa đấu Sói Lang với Trần Tinh Nhiên, nếu không tận mắt chứng kiến thì Lộc Minh Dụ nhất định sẽ nghĩ đối phương là một tay chơi Sói Lang chuyên nghiệp chính hiệu. Bất kể là thời điểm dùng kỹ năng, độ thuần thục hay khả năng kiểm soát hình thái sói sau khi bật tuyệt chiêu đều chẳng hề kém y.
“Đội trưởng Lộc quá khen.”
Trần Tinh Nhiên mỉm cười, khiêm tốn đáp.
Sau khi bật tuyệt chiêu, Yêu Đao và Sói Lang cho cậu hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. Yêu Đao khi mở chiêu thì quỷ hỏa bốc cháy, thân hình trở nên cực kỳ linh hoạt, tốc độ di chuyển và tấn công đều tăng vọt, mỗi lần vung đao đều có cảm giác như có luồng gió bám theo và vô cùng nhẹ nhàng.
Còn Sói Lang bật chiêu lại là một cảm giác khác. Thân thể nặng nề hơn, mất đi sự linh hoạt của Yêu Đao nhưng sức mạnh thì vượt trội. Từng bó cơ như ẩn chứa sức mạnh núi lửa, chỉ cần động một cái là có thể nhấc cả tảng đá lớn.
Hai hình thái mang phong cách hoàn toàn khác nhau nhưng Trần Tinh Nhiên lại thích nghi rất nhanh. Điều này chủ yếu nhờ vào khả năng kiểm soát cơ thể cực tốt của cậu. Cậu có thể điều chỉnh cơ bắp và khung xương chính xác nên dễ dàng chuyển đổi, tự nhiên hòa nhập giữa hai phong cách.
Còn những tuyển thủ khác thì không có kinh nghiệm võ thuật dày dặn như cậu, cũng không có phần trăm chỉnh động tác là 0% từ hệ thống hỗ trợ nên không thể đạt đến mức kiểm soát tinh tế như vậy. Chính vì vậy trong mắt Lộc Minh Dụ, việc Trần Tinh Nhiên nhanh chóng nắm vững Sói Lang như vậy chẳng khác nào một kỳ tích.
“Cậu vừa rồi, chiêu đó… là chiêu mới à?”
Lộc Minh Dụ hỏi: “Cảm giác có chút giống Kinh Lôi, nhưng lại không phải phong cách đó. Trước đây tôi chưa từng thấy cậu dùng?”
“Ừ.”
Trần Tinh Nhiên gật đầu: “Đó là đao pháp nhà Mục ở thành phố T, Lục Phong Phục Hổ Đao.”
Một chiêu thông thì vạn chiêu thông. Với nền tảng đao pháp và sự hiểu biết về đao đạo, khi Trần Tinh Nhiên cầm được bí kíp Lục Phong Phục Hổ Đao thì rất nhanh đã học được đại khái.
So với Tiếu Xuân Đao, Cửu Hình Thập Tam Đao thì Lục Phong Phục Hổ Đao không nhiều biến hóa kỳ ảo mà chú trọng nâng tầm đao ý, chiêu thức mạnh mẽ dứt khoát, động một cái là ảnh hưởng toàn cục. Đúng như tên gọi, lưỡi đao vừa vung ra là trấn áp hổ, hàng phục rồng và sức mạnh phá tan muôn quân.
Điều kỳ diệu là Lục Phong Phục Hổ Đao lại vô cùng hợp với hình thái người sói sau khi Sói Lang bật chiêu. Dưới sức mạnh tăng cường, mỗi cú vung đao đều tạo ra tiếng gió rít xé không trung, phối hợp với thế đao hùng hồn mãnh liệt, tạo nên khí thế khai thiên tích địa khiến ai nghe cũng phải khiếp sợ.
Sau khi trải nghiệm, Lộc Minh Dụ không khỏi ngạc nhiên cảm thán: “Đao này… tôi có thể học không?”
Trần Tinh Nhiên hơi bất ngờ rồi gật đầu: “Đương nhiên, nhưng tuổi anh bây giờ học võ thì có hơi muộn… Nếu chỉ áp dụng trong game thì có thể học một bản rút gọn, phát huy được khoảng sáu phần uy lực của Lục Phong Phục Hổ Đao.”
“Như vậy cũng đủ rồi.”
Lộc Minh Dụ gật gù, trong mắt có chút cảm khái: “Tôi có cảm giác, sau cậu thì sẽ có ngày càng nhiều người bắt đầu tiếp xúc võ cổ truyền… Tôi nghe nói một số trại huấn luyện trẻ đã đưa võ cổ truyền vào chương trình tập luyện rồi.”
Sự trỗi dậy của Trần Tinh Nhiên tất nhiên thu hút sự chú ý của các câu lạc bộ lớn. Trong mắt giới đầu tư, chẳng có thành công nào là không thể sao chép. Nhìn lại con đường của Trần Tinh Nhiên, võ cổ truyền đóng vai trò then chốt, cũng khiến ngày càng nhiều người coi trọng nó hơn.
Có lẽ hiện tại chưa có ai giống Trần Tinh Nhiên, tận dụng 0% điều chỉnh động tác để chơi game nhưng không có nghĩa là sau này sẽ không có.
Ai mà không muốn trở thành “Trần Tinh Nhiên tiếp theo”? Hay ít nhất, ai mà không hy vọng đội mình có một tay đột kích như vậy?
Trần Tinh Nhiên mỉm cười: “Nếu đúng là như vậy, thì cũng xem như chuyện tốt.”
Cậu xuất hiện, giúp võ cổ truyền vốn đã mai một có cơ hội trở lại ánh sáng, thổi thêm sinh khí mới cho giới võ. Với cậu, đó là điều rất đáng mong chờ và cũng trùng hợp với mục tiêu của Hạ Miểu.
“Thi đấu cố gắng hết mình nhé.”
Lộc Minh Dụ nhìn Trần Tinh Nhiên trước mặt, trong lòng có chút cảm khái: “Thi đấu trong nước đã hay thế này rồi, ra thế giới thì nhớ đừng để mất mặt.”
Trần Tinh Nhiên mỉm cười: “Đương nhiên.”
Mới vài tháng trước, cậu chỉ là một lính mới non trẻ, còn chưa hiểu game sâu. Vậy mà chỉ sau thời gian ngắn, Trần Tinh Nhiên đã trở thành tay đột kích số một trong nước và đánh bại nhiều cao thủ kỳ cựu để giành chức quán quân.
Bây giờ, cậu đã mang phong thái của một tướng lĩnh. Lộc Minh Dụ tin chắc rằng khi Trần Tinh Nhiên bước lên sân khấu thế giới, nhất định sẽ mang lại cho các khu vực khác một bất ngờ lớn.
—— hoặc là một cơn chấn động.
Trong tháng tiếp theo, đội MOD bước vào nhịp độ huấn luyện cường độ cao. Mỗi ngày sáng tập đao, luyện phối hợp, chiều đấu tập, tối xem lại trận và phân tích video các đội ở khu vực khác. Thỉnh thoảng còn phải tranh thủ nửa ngày cho quảng cáo và chụp hình.
Thời gian được sắp xếp chặt chẽ đến mức không còn kẽ hở, đến cả lúc muốn đi WC cũng thấy áy náy.
Tin vui là Phí Vi đã xuất viện và trở lại đội AUG, cũng bước vào giai đoạn huấn luyện gấp rút.
Ba đội đại diện cho khu vực trong nước đi thi đấu thế giới đều gánh trên vai trách nhiệm cực kỳ lớn. Lúc này, người chơi và fan điện tử thể thao đều tạm gác lại cãi vã, cùng nhau mong chờ ba đội tỏa sáng trên đấu trường thế giới.
Dù gì đây cũng là giải đấu tầm thế giới. Bình thường fan các đội có thể tranh cãi, khẩu chiến, lên hot search nhưng một khi liên quan đến danh dự quốc gia, tất cả đều thống nhất một lòng.
Dưới áp lực như vậy, ba đội tuyển dĩ nhiên không dám lơ là, đấu tập hết trận này đến trận khác, thời gian đến giải thế giới càng gần thì trong lòng càng thêm căng thẳng.
Không chỉ họ nghiên cứu lối chơi của các khu vực khác mà những khu vực kia cũng đồng thời xem lại video giải trong nước. Trong đó, màn 1v4 như thần giáng trong trận chung kết của Trần Tinh Nhiên trở thành đối tượng đặc biệt được nhiều đội chú ý.
“Cậu Trần này… có phải là người từng đánh khiêu chiến ở server châu Âu trước kia không?”
Tại câu lạc bộ Q9 Bắc Mỹ, đội trưởng Simon Hopkins nhìn hình ảnh Yêu Đao trong video rồi cau mày hỏi.
Trước đó, do sự việc liên quan đến Vua Rắn, Trần Tinh Nhiên đã sang server châu Âu, liên tiếp đánh bại một loạt tuyển thủ chuyên nghiệp ở Phòng Luyện Đao. Chuyện này tạo ra không ít sóng gió trong giới esports, bên Bắc Mỹ cũng từng nghe qua.
“Đúng là cậu ta.”
“Hèn gì…”
Simon gật gù: “Tay đột kích này cần phải đặc biệt chú ý.”
“Đội trưởng MOD vốn là Dương, tuyển thủ Hắc Triều giải nghệ trước đây.”
Huấn luyện viên ở bên cạnh bổ sung: “Anh ta là người rất giỏi dùng vũ khí tầm xa, Simon, chắc chắn anh sẽ phải đối mặt với một đối thủ xứng tầm.”
“Giỏi tầm xa à?”
Simon thoáng ngạc nhiên, sau đó nhếch mép cười: “Vậy thì tôi lại càng mong chờ rồi…”
Trước đây, các khu vực ít có giao lưu, cũng không rõ chiến thuật và phong cách thi đấu của nhau. Giờ đây khi các đội bắt đầu sưu tầm tư liệu và tìm hiểu đối thủ, ai nấy đều kinh ngạc nhận ra những đội vô địch ở các khu vực thật sự toàn là hổ ẩn rồng nằm.
Trong nước có đội MOD với sức mạnh giao tranh tổng cực mạnh, sở hữu bộ đôi đột kích gần xa; khu vực Nhật có đội KTroad nổi tiếng với khả năng vận hành mượt mà và quyết đoán; châu Âu có đội JSatr, chuyên “đi lẻ” với tỉ lệ dụ thành công lên đến 90%; còn có Bắc Mỹ Q9, Wolf, Hàn Quốc FGH…
Tất cả đều không dễ đối phó.
Đến tuần thứ hai của tháng 12, chỉ còn một tuần nữa là đến giải thế giới.
Dù còn mấy ngày mới thi đấu nhưng để kịp thích nghi múi giờ và làm quen môi trường, sau khi bàn bạc, giám đốc Phó Châu cùng các quản lý của đội VG và AUG quyết định bay sang Mỹ sớm. Ba đội cùng chuyến bay, ở chung khách sạn để tiện hỗ trợ nhau.
Phó Châu đã chuẩn bị xong mọi thủ tục, các tuyển thủ thu dọn hành lý rồi cả đội lên đường ra sân bay thủ đô.
Khi ba chiếc xe đưa đón lần lượt đến sân bay, đám fan đã chờ sẵn lập tức hò hét vang trời.
“MOD! MOD!”
“Nhiên Thần cố lên! Sang nước ngoài nhớ ăn uống đầy đủ nha!”
“VG cố lên! Lý Hạo Uyên phải đánh cho thật tốt đó!”
“A a a a a nhất định phải cố lên nha!”
Không biết bằng cách nào, fan đã biết được thông tin chuyến bay của ba đội. Khi tin tức lan ra, sân bay thủ đô ngay lập tức chật như nêm. Biển người đông nghẹt, cờ nhỏ và băng rôn in logo của ba đội tung bay khắp nơi, không khí nhộn nhịp đến choáng ngợp.
“Có cần xuống trấn an một chút không?”
Ngồi trong xe, Trần Tinh Nhiên nhìn cảnh chen chúc bên ngoài, nghi hoặc hỏi.
“Đừng.”
Dương Vân Triệt lắc đầu: “Giờ mà xuống thì bọn họ càng kích động, lúc đó càng khó kiểm soát tình hình.”
“Nhiều người cổ vũ cho chúng ta quá…”
Lần đầu tham dự giải thế giới, La Bạch Bạch căng thẳng ra mặt: “Họ đều cổ vũ cho chúng ta, mình không đáp lại gì á?”
Dương Vân Triệt cười: “Mang cúp vô địch về chính là cách đáp lại lớn nhất cho fan.”
“Để tôi gọi nhân viên làm việc, chúng ta đi bằng lối đặc biệt.”
Phó Châu gọi điện thoại, một lát sau cúp máy rồi nói: “Sân bay đông quá nên hơi hỗn loạn, mấy cậu tuyệt đối đừng xuống xe. Lỡ bị thương thì không hay, tôi đã gọi thêm bảo an và thuê vài vệ sĩ đến hỗ trợ kiểm soát rồi.”
Dương Vân Triệt liếc sang Trần Tinh Nhiên, chu môi: “Chẳng phải em đã có vệ sĩ mạnh nhất hả, Ma Vương ngoài đời thật đó, có muốn thử không?”
Trần Tinh Nhiên nhướn mày: “Vậy thì phải tính lương bảo vệ như tổng thống đó.”
Dương Vân Triệt: “Em biết điều kiện của đội mình rồi mà, thôi chịu khó nhận thịt thường nhé.”
Trần Tinh Nhiên: “……”
Cả xe bật cười rộn rã.
Ngồi trong khoang hạng nhất, Trần Tinh Nhiên ngắm ra ngoài cửa sổ. Khi máy bay cất cánh, sân bay trong tầm mắt càng lúc càng nhỏ rồi dần biến mất trong mây, hướng về một nửa bán cầu khác.
Giải thế giới, bọn tôi tới rồi.