Giải thế giới khép lại, ngày hôm sau toàn đội MOD lên máy bay trở về nước.
Chuyến về của MOD vốn chẳng có gì khó đoán, vừa lên máy bay xong đã có fan chụp được ảnh họ đeo khẩu trang ngồi ở phòng chờ VIP, tin tức nhanh chóng truyền về trong nước. Cảnh fan đến sân bay đón đông như biển người, băng rôn to tướng căng đầy lối ra, khu vực đón khách bị vây kín đến mức không chen nổi một khe. Cho dù là siêu sao hạng A cũng chưa chắc có đãi ngộ cỡ này.
MOD tuy từng trải qua nhiều trận lớn nhưng khi thấy cảnh tượng cuồng nhiệt ấy cũng phải sững sờ. Vừa khi các tuyển thủ bước ra khỏi cửa, tiếng hò reo lập tức nổ tung, vang dội đến mức tưởng chừng như muốn làm rung cả trần sân bay.
"A a a a a! Nhiên Thần!!"
"MOD đỉnh quá! Chào mừng về nước!"
"Nhiên Thần ốm đi rồi!! Ở nước ngoài có phải lại bỏ bữa không đó!"
"Vân Thần!! Nhiên Thần!! La Bạch Bạch! Tiêu Nam!!"
Tiếng hét từ bốn phương tám hướng vang lên, điện thoại và đèn flash nhấp nháy liên hồi. Trần Tinh Nhiên cùng các đồng đội vừa nói "Cảm ơn", vừa bước ra ngoài. Lực lượng an ninh sân bay nhanh chóng vào cuộc, mở lối riêng cho đội đi qua.
Fan của MOD tuy rất nhiệt tình nhưng vẫn giữ trật tự, không làm gì quá khích. Chỉ cần được thấy thần tượng bằng xương bằng thịt, thấy những tuyển thủ vô địch thế giới này là họ đã thấy mãn nguyện. Họ tự giác tách ra, nhìn theo Trần Tinh Nhiên và đồng đội lên xe, cho đến khi chiếc xe dần rời khỏi tầm mắt.
"Cuối cùng cũng về rồi!"
Cảnh vật ngoài cửa sổ quen thuộc đập vào mắt, con đường thân thuộc khiến mọi người đều có cảm giác như đã xa cách rất lâu, dù mới chỉ rời đi chưa đầy một tháng.
La Bạch Bạch duỗi người trên xe: "Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi!"
"Muốn nghỉ ngơi hả, còn sớm lắm."
Phó Châu chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Mấy cậu không nghĩ là về nước là xong chuyện rồi chứ?"
La Bạch Bạch đờ mặt: "Hả? Còn chuyện gì nữa?"
"Nhiều là đằng khác."
Phó Châu ngẩng đầu, nói: "Phỏng vấn truyền thông, đàm phán hợp đồng quảng cáo, mấy buổi sự kiện thương mại, rồi với phỏng vấn livestream khách mời VIP nữa... Trong lúc mấy cậu đi thi, tôi phải xử lý đống việc không đếm nổi."
"Giám đốc Phó, anh đang bóc lột sức lao động đó!"
La Bạch Bạch than vãn: "Đội vừa thắng xong mà anh không cho nghỉ xả hơi à!"
"Cũng là vì cuộc sống thôi."
Phó Châu nhướn mày: "Ráng thêm chút nữa, sắp tới chúng ta có thể đổi sang căn cứ lớn hơn rồi."
MOD vừa đoạt chức vô địch, danh tiếng đang ở đỉnh cao. Giờ MOD không chỉ là đội mạnh trong nước mà còn nổi tiếng trên toàn cầu. Rất nhiều công ty, thương hiệu lớn muốn hợp tác với họ, toàn là tiền tươi thóc thật.
Trong thời đại eSports cực kỳ phát triển này, thành tích chính là vốn liếng. MOD cầm cúp vô địch, cũng đồng nghĩa nắm quyền mặc cả. Phó Châu vốn tưởng đội sẽ phải trải qua giai đoạn khó khăn một thời gian, ai ngờ Trần Tinh Nhiên và mọi người lại quá xuất sắc, ngay lần đầu ra sân quốc tế đã mang cúp về.
Câu lạc bộ từ đây không cần lo tài chính nữa, chẳng bao lâu là có thể chuyển sang căn cứ lớn hơn.
Xe chạy thẳng về căn cứ quen thuộc. Vừa tới nơi, La Bạch Bạch xách hành lý lao vào trong, nhào thẳng lên sofa: "Cuối cùng cũng về rồi!"
"Đừng nằm vội, đặt cúp cho đàng hoàng đã."
Dương Vân Triệt mở cốp xe lấy cúp ra. Cúp khá nặng, anh cầm một tay hơi chật vật, định gọi La Bạch Bạch lại giúp thì bất ngờ cảm giác nhẹ bẫng, Trần Tinh Nhiên đã đưa tay đỡ lấy từ dưới: "Để em."
Trông c** nh* nhỏ gầy gầy nhưng sức lại khá lớn, ôm chắc chiếc cúp nặng trịch. Hai người cùng đi đến khu trưng bày trong sảnh chính. Trong tủ kính, ngoài cúp vô địch trong nước, còn có cả chiếc cúp thế giới mà Dương Vân Triệt từng giành được trước đây.
"Nên mua tủ lớn hơn thôi."
Dương Vân Triệt cười nói: "Sau này cúp chắc chắn sẽ còn nhiều hơn, cái tủ nhỏ này không đủ đâu."
Trần Tinh Nhiên cười: "Tự tin dữ vậy?"
"Không dám nói ai khác."
Dương Vân Triệt cười tươi: "Nhưng có em ở đây thì sao mà không tự tin được."
Dừng lại một chút, Dương Vân Triệt hỏi: "Cúp để chỗ nào?"
"Đặt lên trên cùng đi."
Trần Tinh Nhiên nói: "Trên đó vẫn còn chỗ trống mà."
"Ok."
Dương Vân Triệt cười gian: "Thích ở trên à?"
Trần Tinh Nhiên liếc anh một cái, nghe ra ý trêu chọc: "Không được chắc?"
"Sao lại không được, tất nhiên là được rồi."
Dương Vân Triệt vừa cười vừa cùng cậu mở tủ rồi đặt chiếc cúp vô địch thế giới lên ngăn trên cùng: "Em muốn ở trên bao nhiêu cũng được, miễn là anh ở trong là ổn."
Trần Tinh Nhiên: "......"
Dương Vân Triệt lùi ra một bước, tránh khỏi tầm "tấn công" của Trần Tinh Nhiên: "Ý anh là... để cúp ở trong tủ là được rồi."
....
Sau khi trở về căn cứ, Trần Tinh Nhiên cũng mở buổi livestream mà fan đã chờ từ lâu.
Phòng live vừa bật, số người xem lập tức tăng vọt đến mức không đếm nổi, bình luận tràn ngập màn hình.
【 Vãi thật, không phải tôi nhìn nhầm đó chứ! 】
【 Aaaaa Nhiên Thần mở livestream rồi!! 】
【 Nhanh nhanh, chen hàng phía trước!! 】
"Chào mọi người buổi chiều."
Trần Tinh Nhiên mở camera, mỉm cười nhìn vào ống kính.
Tóc của cậu do ở nước ngoài lâu chưa cắt, hơi dài nên mái tóc mềm rủ xuống gần che mắt, khiến khuôn mặt vốn sáng sủa càng thêm cuốn hút.
【 Mị chết rồi, đẹp quá trời ơi 】
【 Gần như bị nhan sắc đánh úp, em được xem miễn phí cái này thật á! 】
【 Mạnh dạn lên mấy chị em, Chó Dương còn được nhìn mỗi ngày, chúng ta thì sao không được!! 】
Livestream vừa mở chưa đến hai phút, lại còn là buổi phát sóng đột xuất, vậy mà số người xem đã vượt xa nhiều streamer top đầu. Quà tặng và banner chúc mừng bay đầy màn hình, nhịp độ phòng chat nhanh đến chóng mặt.
Nhiều fan lâu năm không khỏi xúc động. Lúc Trần Tinh Nhiên mới bắt đầu livestream, cậu vẫn chỉ là một streamer nhỏ chưa ai biết, tuy chơi đấu đao rất giỏi nhưng còn vụng về trong nhiều chi tiết, có phần ngốc nghếch đáng yêu. Khi đó fan thích cậu chủ yếu vì cảm giác dễ thương và gần gũi.
Vậy mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, chàng streamer nhỏ bé năm nào giờ đã trở thành ngôi sao tuyển thủ đẳng cấp thế giới được công nhận là "Vua Đấu Đao Số 1", giành cúp vô địch thế giới và là "Đại Ma Vương" trên sân đấu mà ai cũng phải kiêng dè. Dù thời gian trôi không lâu, nhưng cảm giác cứ như đã qua cả một đời.
【 Nhiên Thần, sau giải đấu này cậu có kế hoạch gì không? 】
Thấy bình luận đó, Trần Tinh Nhiên nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng như thường thôi, thời gian nghỉ giữa mùa chắc vẫn bận rộn. Có vài hoạt động và hợp đồng quảng cáo phải tham gia, nên chắc thời gian tới mọi người sẽ thấy bọn tôi khá thường xuyên. Hy vọng đừng thấy bọn tôi xuất hiện nhiều mà ngán nha."
【 Ngán gì mà ngán!! 】
【 Tốt nhất là xuất hiện mỗi ngày luôn đi, mấy anh tham gia ít hoạt động quá đó!! 】
【 Học học mấy đội khác đi, ký thêm nhiều hợp đồng quảng cáo vào, mỗi lần chỉ được gặp trong giải đấu thôi à! 】
【 Tiền của tui sắp làm ví rách luôn rồi, nhanh tung sản phẩm để tui còn mua ủng hộ!! 】
【 Tôi còn đăng ký võ quán rồi! Không biết có cơ hội gặp Nhiên Thần ngoài đời không! 】
"Võ quán hả?"
Trần Tinh Nhiên hơi ngạc nhiên, cười nói: "Tất nhiên sẽ đến chứ, đợi bớt việc, tôi sẽ thường xuyên ghé võ quán hướng dẫn trực tiếp."
Võ quán Hạc Thái Viên mà cậu mua trước đó đã hoàn tất việc sửa sang và khai trương. Tuy thời gian qua cậu ở nước ngoài nhưng nhờ có hội trưởng Hạ Kiểu làm đối tác hỗ trợ điều hành nên mọi thứ vẫn chạy tốt.
Sau khi sắp xếp lại việc ở căn cứ, Trần Tinh Nhiên cùng Dương Vân Triệt lái xe đến khu Hạc Thái Viên.
Xuống xe, nhìn tòa nhà trước mặt, Trần Tinh Nhiên sững người: "Đây... thật sự là võ quán của em á?"
Lúc mua, nơi này xuống cấp trầm trọng và gần như hoang phế.
Vậy mà mới hơn một tháng, võ quán đã thay đổi hoàn toàn, vừa có nét cổ kính, vừa mang phong cách hiện đại, khí thế sang trọng, cửa ra vào người đông nghịt, học viên đến ghi danh xếp hàng dài. Nếu không phải xung quanh vẫn là những tòa nhà quen thuộc, có khi cậu đã nghĩ mình đến nhầm chỗ.
"Đến rồi à?"
Trước đó Hạ Miểu đã được báo, nên đứng sẵn ở cửa đón. Thấy xe của Dương Vân Triệt, anh ta bước nhanh lại: "Vất vả rồi, mau vào trong uống chén trà."
Mấy người cùng bước vào võ quán, vừa đi Hạ Miểu vừa giới thiệu tình hình hiện tại.
Nhờ hiệu ứng danh tiếng của Trần Tinh Nhiên, toàn bộ giới võ cổ truyền giờ đang cực kỳ phấn khởi. Võ quán của cậu tuy rộng nhưng chỉ đủ nhận vài trăm học viên là tối đa, trong khi số người muốn đăng ký lên đến hàng chục ngàn, thậm chí có người từ nơi khác kéo đến.
Biết võ quán đã kín chỗ, nhiều người đành chuyển sang các võ quán khác trong thành phố.
Thành phố T vốn là nơi tập trung nhiều gia tộc và trường phái võ cổ truyền, nên nhờ "hiệu ứng Nhiên Thần", phong trào luyện võ ở đây bùng nổ mạnh mẽ chưa từng có.
Đúng như Hạ Miểu từng nói, nhờ sức ảnh hưởng của Trần Tinh Nhiên, tinh thần và sức hút của võ cổ truyền được rất nhiều người trẻ tuổi biết đến và yêu thích.
"Giờ võ quán ở thủ đô đông lắm" Hạ Miểu nói tiếp: "Nên tôi nghĩ có thể mở thêm vài chi nhánh ở thủ đô và các thành phố lân cận. Nhưng còn phải xem ý cậu sao nữa."
"Không thành vấn đề." Trần Tinh Nhiên đáp: "Về tài chính thì các anh cứ yên tâm, cứ mạnh dạn mở đi."
Giờ ví tiền của cậu gần như đầy ắp. Tiền thưởng vô địch trong nước, tiền chia từ bán skin rồi đến phần thưởng thế giới, hợp đồng quảng cáo, sự kiện thương mại... tất cả đều đang đổ về liên tục. Đừng nói mở thêm vài chi nhánh, mở cả chục cái cũng không thành vấn đề.
"Còn chuyện giảng dạy thì sao? Có đủ huấn luyện viên không?"
"Cái đó khỏi lo." Hạ Miểu cười: "Giờ ở thành phố T có vô số võ sư từ các gia tộc võ cổ truyền đều muốn đến giúp. Còn đông hơn cả học viên đăng ký! Rất nhiều người thậm chí tình nguyện không cần lương, chỉ mong được tham gia giảng dạy thôi..."
Trong giới võ cổ truyền, vị thế của Trần Tinh Nhiên bây giờ chẳng khác gì ông Mục thời trẻ. Sau trận chiến ở thành phố T, số võ sư muốn được cậu chỉ dạy đông không kể xiết. Chỉ cần được Trần Tinh Nhiên chỉ một chiêu, dù không nhận thù lao, họ cũng vui lòng dạy học.
"À đúng rồi, nhắc tới võ sư thì..."
Hạ Miểu dừng lại một chút, hạ giọng nói: "Còn có một người cũng đến nữa..."
"Ai vậy?"
Còn chưa kịp nói xong, cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng quát to đầy uy lực.
"Bước chân cho chắc vào! Không ăn cơm à? Lỏng lẻo như bún, chẳng có tí sức nào hết!"
Trần Tinh Nhiên ngẩng đầu nhìn về hướng phát ra tiếng, chỉ thấy ông Mục đang cầm cây roi trúc đứng ở sân bên, quát tháo đám học viên.
Đám thanh niên kia tức mà không dám phản ứng, ông Mục tuy đã lớn tuổi nhưng khí thế vẫn mạnh mẽ khiến ai nấy đều nín thở, không dám thở mạnh.
"... Ngài Mục?"
Nghe thấy giọng quen thuộc, ông Mục ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trần Tinh Nhiên đang đi về phía mình thì hơi sững lại.
"Ờ... Ngài Mục nhất quyết đòi tới võ quán của chúng ta làm huấn luyện viên, cản cũng không được..."
Hạ Miểu nhỏ giọng nói: "Không còn cách nào, dù sao người ta cũng là tiền bối, lại chẳng cần nhận lương, đành để ngài ở lại thôi..."
"Là nhóc à."
Ông Mục đi tới, vẻ mặt bình tĩnh: "Thi đấu xong rồi hả?"
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Xong rồi ạ."
Ông Mục khẽ nhướng mày, giọng nghiêm mà chậm: "Xong là tốt. Giờ thi đấu cũng kết thúc rồi, chắc không còn việc gì nữa đâu ha? Ở yên trong võ quán mà luyện đi, đừng suốt ngày chơi game, phí hết công phu."
Trần Tinh Nhiên tò mò: "Ngài Mục, ngài không tò mò tụi con đánh giải ra sao à?"
Ông Mục hừ một tiếng: "Không hứng thú."
"Ngài ấy xem hết rồi á."
Hạ Miểu chen vào: "Không chỉ xem giải đâu, còn xem lại hết cả video thi đấu trước của cậu nữa. Cái hôm cậu giành chức vô địch, ông Mục còn mở tiệc mừng nữa."
"... Cậu nhiều chuyện quá vậy?"
Mặt ông Mục hơi mất tự nhiên, khẽ mắng: "Võ quán bận vậy đó mà còn đứng đây nói linh tinh? Học viên xếp hàng ra tận cổng rồi, không đi phụ à?"
Hạ Miểu chỉ cười, chào Trần Tinh Nhiên xong liền chuồn mất.
Bên sân tập, mấy thanh niên đang giữ tư thế mã bộ, vẻ mặt căng thẳng nghiêm túc nhưng ánh mắt lại không kìm được mà nhìn về phía Trần Tinh Nhiên, trong mắt toàn là sự phấn khích.
Phần lớn học viên tới võ quán này đều vì muốn gặp tận mắt Trần Tinh Nhiên. Giờ thấy thần tượng bằng xương bằng thịt, ai mà chẳng kích động?
Sau khi đuổi Hạ Miểu đi, ông Mục nhìn Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt, cả hai đều mang vẻ mặt vừa hiểu chuyện vừa hơi gian khiến ông hơi lúng túng, ho nhẹ một tiếng rồi nói: "Cậu... đột phá rồi hả?"
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Dạ."
"Trong sáng ngoài sáng, thần rõ như gương..."
Ông Mục khẽ thở dài, cảm thán: "Đúng là lớp trẻ thật đáng nể. Nếu tôi mà trẻ lại được hai mươi tuổi, biết đâu cũng có cơ hội chạm đến cảnh giới này."
"Thật ra ngài Mục giờ vẫn còn rất sung sức mà."
Trần Tinh Nhiên cười, huých khuỷu tay vào Dương Vân Triệt: "Đúng không?"
"Dĩ nhiên rồi, càng già càng dẻo dai ấy chứ."
Dương Vân Triệt phụ họa: "Nhìn cỡ nào cũng chẳng thấy già chút nào."
"Bớt nói mấy câu nịnh bợ đi."
Ông Mục hừ khẽ, nhìn hai người từ đầu đến chân rồi nói: "Nếu đã về rồi... thì hai đứa định bao giờ làm đám cưới đây?"
Trần Tinh Nhiên: "..."