Tại nhà thi đấu Tinh Không ở Thủ Đô.
"A a a a, Vân Thần!!"
"ZMD!! ZMD!!"
"ZMD cố lên!"
Khi Dương Vân Triệt và các đồng đội của ZMD vừa bước xuống khỏi xe của đội, tiếng hét chói tai cùng hàng loạt biểu ngữ đèn LED sáng rực ập vào khiến anh hoa mắt trong chốc lát.
Đối mặt với sự cuồng nhiệt của người hâm mộ, các thành viên ZMD thuần thục giơ tay chào. Giải đấu Cúp Túc Mệnh chính thức bắt đầu và những fan này đã cắm trại ở đây suốt cả ngày chỉ để được nhìn thấy thần tượng của mình. Giờ phút này họ phấn khích nhảy lên mà quên hết cả mệt mỏi.
Sau khi chào fan xong, Dương Vân Triệt đang chuẩn bị bước vào trong sân thì bên tai lại vang lên một tràng reo hò khác, thậm chí còn át cả tiếng hò của fan ZMD.
"Mãn Thiên Tinh!"
"Đội trưởng Lộc! Trận này nhất định phải cố lên nha!!"
"Dạ Thiêu!!"
"Nhiên Bảo đừng căng thẳng! Lần đầu thi đấu cố gắng hết mình nhé!"
Dương Vân Triệt ngạc nhiên chớp mắt rồi quay đầu nhìn lại, thấy mấy bóng người vừa bước xuống từ chiếc xe cách đó không xa.
Mãn Thiên Tinh là đối thủ kỳ cựu của ZMD. Ở giải Cúp Túc Mệnh trước, hai đội đã nhiều lần đối đầu. Trong lòng Dương Vân Triệt, Mãn Thiên Tinh chắc chắn là đối thủ khó nhằn nhất trên con đường chinh phục chức vô địch.
Lộc Minh Dụ với mái tóc xanh lam theo phong cách Punk cực kỳ nổi bật trong đám đông nhưng ánh mắt của Dương Vân Triệt lại không dừng ở y mà chuyển sang người đứng bên cạnh.
Đó là một chàng trai còn rất trẻ, trông vẫn ở độ tuổi đi học, khuôn mặt thanh tú đến mức chẳng giống tuyển thủ chuyên nghiệp chút nào ngược lại lại giống một idol trẻ đang nổi. Giữa hàng lông mày mang theo nét sắc sảo, dù vẻ mặt bình tĩnh nhưng Dương Vân Triệt vẫn dễ dàng nhận ra chút lo lắng và lúng túng ẩn bên dưới.
Cậu chính là streamer Dạ Thiêu đang hot nhất nền tảng Tinh Hà, tên thật Trần Tinh Nhiên. Cũng là người mới của Mãn Thiên Tinh được đưa lên thay thế vị trí đột kích của A Mạc trong mùa giải này.
Dạo gần đây, cái tên Trần Tinh Nhiên cực kỳ nổi trên Tinh Hà. Những pha kỹ năng Kinh Lôi mà cậu tung ra thường khiến người ta phải há hốc miệng vì sát thương khủng khiếp. Dương Vân Triệt đã chú ý đến chàng trai này từ khá sớm, một "con ngựa đen" thật thụ.
Mùa giải này, đội hình ZMD cũng thay đổi khá nhiều. Dương Vân Triệt vốn định để Tiêu Nam chuyển sang vị trí tanker, đồng thời cho Trần Tinh Nhiên vào danh sách quan sát để thử ở vai trò đột kích chính.
Việc đưa một người chưa từng thi đấu mà chỉ nổi tiếng trên stream vào đội hình chính là một quyết định cực kỳ mạo hiểm. Cả Phó Châu và ban quản lý ZMD đều cho rằng Dương Vân Triệt liều lĩnh quá mức nhưng anh vẫn kiên định thuyết phục được cấp trên.
Đáng tiếc là anh đã chậm một bước. Đội trưởng Lộc Minh Dụ của Mãn Thiên Tinh cũng là người rất quyết đoán, đã mạnh mẽ đề xuất đưa Trần Tinh Nhiên vào đội hình chính thức.
Bỏ lỡ Trần Tinh Nhiên khiến Dương Vân Triệt tiếc nuối vô cùng. Một tuyển thủ trẻ tài năng như vậy, nếu không thể trở thành đồng đội mà lại là đối thủ thì với ZMD đúng là điều không dễ chịu chút nào.
Dương Vân Triệt đánh giá chàng trai phía xa, còn Trần Tinh Nhiên dường như cảm nhận được ánh nhìn ấy mà quay sang nhìn lại. Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung.
Dương Vân Triệt...
Trần Tinh Nhiên tất nhiên nhận ra anh. Nhà vô địch thế giới trước đây của Hắc Triều và được mệnh danh là "ngọn cờ đầu" của những tay chơi tầm xa trong Vận Mệnh, cùg là đội trưởng hiện tại của ZMD.
Trước kia trong một lần stream, Trần Tinh Nhiên từng giao đấu ngắn với Dương Vân Triệt. Tỷ lệ bắn trúng và khả năng tư duy chiến thuật của anh phải nói là cực kỳ mạnh. Những pha kéo khoảng cách và xử lý địa hình thần sầu của Dương Vân Triệt từng khiến Trần Tinh Nhiên khi đó còn là người mới phải nhận một thất bại nặng nề.
Về mặt thực lực, Dương Vân Triệt quả thật là đối thủ đáng để kính trọng. Chỉ tiếc là... Trần Tinh Nhiên luôn không ưa những vũ khí tầm xa như cung nỏ.
Dương Vân Triệt thấy Trần Tinh Nhiên quay lại liền khẽ cười với cậu một cái, tươi cười thân thiện.
Không thể trở thành đồng đội kề vai chiến đấu là điều hơi đáng tiếc nhưng đội trưởng Dương thực sự đánh giá cao lính mới này. Phong cách chiến đấu và kỹ năng dùng đao của Trần Tinh Nhiên đã được cộng đồng công nhận, chỉ cần thêm kinh nghiệm, cậu chắc chắn sẽ trở thành một tuyển thủ hàng đầu mà không kém gì Lộc Minh Dụ.
Trần Tinh Nhiên hơi sững lại, không hiểu nụ cười của Dương Vân Triệt có ý gì. Cậu mới vào giới thi đấu chuyên nghiệp, đây cũng là lần đầu tiên được lên sân khấu thật sự. Nghĩ ngợi một chút, Trần Tinh Nhiên chỉ lễ phép gật đầu rồi thu ánh mắt lại.
"Lạnh lùng ghê."
Dương Vân Triệt nhướng mày, hơi ngạc nhiên.
"Đó là đột kích mới của Mãn Thiên Tinh à?"
La Bạch Bạch cũng nhìn thấy Trần Tinh Nhiên, ngắm kỹ hai lần rồi nói: "Đẹp trai quá, nhìn không khác gì idol luôn..."
Không trách cậu ấy nghĩ vậy, vì dù Trần Tinh Nhiên có chút tiếng trong giới stream nhưng trong giới tuyển thủ chuyên nghiệp thì vẫn chưa ai biết đến. Nhiều người còn nghi ngờ liệu Mãn Thiên Tinh có phải chọn cậu chỉ để hút fan không. Dù sao với những tuyển thủ có gương mặt nổi bật cỡ này, khán giả thường dễ tính hơn hẳn dù thành tích có tệ một chút thì fan nhan sắc vẫn đông như thường.
"Cậu ghen tị à?"
Tiêu Nam bật cười chọc: "Ghen rõ quá rồi nha."
"Nói bậy!"
La Bạch Bạch hừ một tiếng: "Đẹp trai đâu có nghĩa là đánh giỏi... Nhan sắc và thực lực thường không có đi đôi với nhau."
Dương Vân Triệt cười nhạt: "Vậy tôi thì sao?"
La Bạch Bạch vội chữa lại: "Đương nhiên trừ đội trưởng đẹp trai, mạnh mẽ và hoàn hảo của chúng ta rồi!"
Du Hoằng Vĩ đứng bên cạnh bật cười: "Nịnh thấy rõ luôn."
"Tôi từng xem lại clip stream của cậu ấy rồi đấy."
Tiêu Nam nói: "Kỹ năng dùng đao cực kỳ tốt, đừng coi thường nha."
**
"Căng thẳng à?"
Trần Tinh Nhiên đứng ở khu chờ, nghe giọng nói của Lộc Minh Dụ vang lên bên cạnh.
Cậu ngừng lại một chút rồi thật thà đáp: "Có hơi."
"Bình thường thôi, lần đầu tôi lên sân khấu cũng căng mà."
Lộc Minh Dụ mỉm cười: "Đánh vài trận rồi quen. Đừng áp lực. À, sức khỏe cậu ổn chưa?"
"Cũng ổn rồi, bác sĩ nói gần đây không có vấn đề gì."
Căn bệnh di truyền trong người cậu vẫn chưa hoàn toàn khỏi. Phí phẫu thuật thì lại quá lớn với hoàn cảnh hiện tại, cũng vì vậy mà Trần Tinh Nhiên mới quyết định bước chân vào con đường tuyển thủ chuyên nghiệp.
Lộc Minh Dụ đã giúp liên hệ bác sĩ chuyên về lĩnh vực này. Chỉ cần nhận được phí ký hợp đồng của Mãn Thiên Tinh, cậu có thể tiến hành phẫu thuật để hoàn toàn thoát khỏi căn bệnh đó.
"Chào mừng mọi người trở lại với giải đấu Vận Mệnh, Cúp Túc Mệnh! Tôi là bình luận viên Echo."
"Còn tôi là bình luận viên Hạc Diệp cho trận này."
"Hôm nay là trận đối đầu giữa bảng B và bảng D, hai đội đã sẵn sàng. Đây hứa hẹn sẽ là một trận đấu cực kỳ đáng mong chờ."
"Đúng vậy, đặc biệt là trận chạm trán giữa ZMD và Mãn Thiên Tinh. Sau khi Mãn Thiên Tinh thay đổi đội hình và có thêm máu mới nên nhiều người hẳn rất tò mò xem người mới của họ sẽ thể hiện ra sao. Hãy cùng chờ xem nhé."
【 Có vẻ Echo hơi thiên vị rồi nha 】
【 Dạ Thiêu vẫn là người mới mà, chưa từng thi đấu chính thức, đừng kỳ vọng quá nhiều 】
【 Mãn Thiên Tinh tốt nhất đừng gặp ZMD, bị đánh bại thì mất mặt lắm 】
【 Trần Tinh Nhiên đẹp trai dữ luôn, giới eSports lại có thêm một nam thần rồi 】
【 Phục mấy người mê trai này, tới xem thi đấu hay xem mặt vậy? Ra ngoài rẽ trái tham gia chương trình tuyển idol giùm cái 】
Ống kính lia qua khu tuyển thủ, dừng lại trên gương mặt Trần Tinh Nhiên vài giây và màn hình tràn ngập bình luận.
Dù sao cũng là lính mới nên dù là fan ruột của Mãn Thiên Tinh thì cũng không kỳ vọng quá nhiều vào màn thể hiện của Trần Tinh Nhiên. Dù gì đây cũng là giải đấu hàng đầu, nơi quy tụ những đội mạnh nhất trong nước. Người mới vừa bước vào và không quen với nhịp độ là chuyện quá bình thường.
Đừng nhìn cậu trong rank đấu xếp hạng giết người như chém chuối khi lên stream như chiến thần nhưng khi đối đầu với hàng loạt cao thủ ở sân thi đấu chuyên nghiệp thế này thì chưa chắc cậu đã làm được như vậy.
Trước khi vào cabin điều khiển, Dương Vân Triệt lại nhìn sang hướng của Trần Tinh Nhiên.
Ngoài dự đoán của anh, gương mặt cậu đã không còn chút căng thẳng nào. Đôi mắt màu hổ phách khẽ cụp xuống, biểu cảm bình tĩnh lạ thường. Dương Vân Triệt nhìn một lúc, xác định cậu không hề giả vờ điềm tĩnh.
Điều chỉnh nhanh thật.
Không thể không nói, tâm lý khá vững vàng.
Ngay cả người như La Bạch Bạch dù đã dày dạn kinh nghiệm nhưng mỗi lần lên giải Cúp Vận Mệnh vẫn khó tránh khỏi hồi hộp. Lúc khởi động trận, chỉ số thao tác của cậu ấy tăng rõ rệt vì căng thẳng. So ra thì tâm thế của Trần Tinh Nhiên còn ổn định hơn cả phần lớn tuyển thủ chuyên nghiệp.
Một "hạt giống" rất có tiềm năng, Dương Vân Triệt thầm nghĩ.
Không lâu sau, các tuyển thủ đều đã vào cabin. Dưới ánh mắt mong chờ của khán giả, vòng đấu thường kỳ chính thức bắt đầu.
Đội hình được xác định trước trận: Tề Thiệu chơi tanker, chọn nhân vật Thiền Tâm; Vệ Lục dùng Thiên Mệnh; Lộc Minh Dụ chọn Sóc Lang; còn Trần Tinh Nhiên sử dụng Tàng Ảnh.
Vệ Lục hỏi: "Đội trưởng, nhảy chỗ nào?"
Lộc Minh Dụ nhìn bản đồ, quan sát các đội đã chọn điểm đáp rồi quyết định rơi ở khu Mộ Hoang.
Trong đội có lính mới, tuy y tin tưởng thực lực của Trần Tinh Nhiên nhưng trận đầu tiên vẫn nên để cậu làm quen, tránh lao vào giao tranh sớm, tập trung di chuyển và kiểm soát là chính.
Trận đấu bắt đầu, khu Mộ Hoang chỉ có Mãn Thiên Tinh hạ xuống, vì thế giai đoạn đầu họ phát triển khá thuận lợi.
"Đội trưởng, có Đường Đao tím!"
Vệ Lục nhanh tay lục đồ, phát hiện một thanh đao tím trong góc rồi gọi Lộc Minh Dụ.
"Cậu có muốn đổi sang Đường Đao không?" Lộc Minh Dụ hỏi Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên xoay cây thương trong tay, nói thản nhiên: "Không cần, tôi dùng thương là được."
"Được, vậy tôi lấy đao." Lộc Minh Dụ gật đầu.
Những người khác có thể chưa hiểu rõ thực lực thật sự của Trần Tinh Nhiên nhưng Lộc Minh Dụ thì biết quá rõ. Trước khi mời cậu vào đội, y từng nhiều lần đấu thử với Trần Tinh Nhiên. Cậu mạnh đến mức đáng sợ.
Không giỏi vũ khí tầm xa, khả năng đọc trận và phối hợp đồng đội còn yếu... Mặc dù có những điểm đó, Lộc Minh Dụ vẫn kiên quyết cho Trần Tinh Nhiên vào đội hình chính. Bởi vì kỹ năng dùng đao của cậu có thể bù hết những thiếu sót đó. Còn khả năng hiểu trận và phối hợp thì luyện được. Nhiều nhất chỉ cần qua hai vòng đấu thường kỳ, tất cả khán giả sẽ nhận ra tiềm năng thật sự của Trần Tinh Nhiên và mọi nghi ngờ đều sẽ tan biến.
【 ZMD - Vân Triệt dùng cung bắn hạ UITY - Bách Thành 】
【 ZMD - Vân Triệt dùng cung bắn hạ Thiên Cầm - Lam Khang 】
Góc trên phải màn hình nhanh chóng hiện hai thông báo hạ gục. Lúc này, Mãn Thiên Tinh vẫn đang loot đồ ở Mộ Hoang. Nhìn thấy bảng điểm, họ lập tức mở giao diện thống kê đội hình mạnh để xem.
"ZMD bắt đầu phát lực rồi."
Trên bảng xếp hạng tạm thời, tên đội ZMD chiếm vị trí đầu tiên với ba mạng hạ gục.
Tề Thiệu nhíu mày: "Sao nhanh vậy?"
"UITY và Thiên Cầm... Hai người đó không cùng một đội."
Lộc Minh Dụ nói: "Chắc ZMD hạ ở khu tài nguyên cao, có thể là Hồn Thiên Thành."
"Loot xong chúng ta sang Hồn Thiên Thành ép một đợt đi."
Vệ Lục nói: "Nếu có thể bắt được ZMD thì tốt, chứ để họ kéo cách biệt quá xa thì khó đánh lắm."
Tề Thiệu đồng ý: "Tôi cũng thấy vậy."
"Được."
Lộc Minh Dụ gật đầu: "Từ Mộ Hoang qua đó cũng không xa, giữa đường có thể ghé qua Ô Thôn để loot thêm. Hồn Thiên Thành đánh nhau chắc còn lâu mới xong, qua đó vừa kịp."
Nói xong, y quay lại hỏi Trần Tinh Nhiên: "Tinh Nhiên, cậu thấy sao?"
Trần Tinh Nhiên đang loot đồ, cây thương đeo sau lưng, tóc bay nhẹ trong gió ở Mộ Hoang. Nghe thấy hỏi, cậu hơi khựng lại.
Hồn Thiên Thành... Dương Vân Triệt...
Hai cái tên này đặt cạnh nhau khiến cậu nhớ lại lần chạm trán trước đây với anh. Mím môi, Trần Tinh Nhiên nói ngắn gọn: "Tôi không ý kiến."
"Vậy đi thôi."
Lộc Minh Dụ đáp.
Không biết có phải ảo giác không nhưng Lộc Minh Dụ luôn cảm thấy Trần Tinh Nhiên mang đến cho y cảm giác rất... tách biệt. Cậu quá điềm tĩnh, thậm chí là lạnh lùng. Ở tuổi này, đáng lẽ cậu phải còn chút háo hức cùng căng thẳng khi lần đầu bước vào sân khấu lớn. Nhưng Trần Tinh Nhiên thì không.
Quan trọng hơn, y không thấy ở cậu thứ "nhiệt huyết" đặc trưng của tuyển thủ chuyên nghiệp, cái cảm giác muốn chiến đấu và muốn cháy hết mình. Với Lộc Minh Dụ, người có thể luyện đao đến trình độ như Trần Tinh Nhiên thì chắc chắn phải dành cho nó cả tuổi trẻ và đam mê nhưng cậu lại bình thản đến khó hiểu.
Dù sao, Lộc Minh Dụ cũng chẳng có thời gian để nghĩ nhiều. Loot xong thuốc và đồ, cả đội Mãn Thiên Tinh lập tức di chuyển về hướng Hồn Thiên Thành.
**
"Vèo——"
Một mũi tên lao đi xé gió, cắm trúng đầu vị trí phụ trợ đối phương với góc cực hiểm, gây ra lượng sát thương khủng khiếp.
"Vãi thật!"
Người bị bắn trúng hoảng hồn, vội lùi lại, trốn sau công sự bắt đầu hồi máu.
"Hướng ba giờ, phụ trợ bị phá giáp rồi trốn sau tường đang hồi máu."
Dương Vân Triệt bình tĩnh báo vị trí: "Tiêu Nam, anh bắt được không?"
Tiêu Nam nhanh chóng đáp: "Có người đang kèm tôi, không rút ra được."
"Tiêu Nam thò đầu ra, em không có tầm nhìn!"
La Bạch Bạch hét lên rồi tranh thủ bắn một phát cứu Tiêu Nam: "Du Hoằng Vĩ, bên anh sao rồi?"
"Tôi đang đuổi một thằng còn chút máu!"
Du Hoằng Vĩ đuổi theo nửa bản đồ vẫn chưa giết được: "Má, chạy dai thật!"
"Đừng ham, quay lại!"
Dương Vân Triệt cau mày: "Bên Tiêu Nam không có tanker chống đỡ, cậu quay về phòng thủ."
"Còn tí máu! Giết được liền!"
"Quay về."
Ánh mắt Dương Vân Triệt trầm xuống: "Tôi không muốn nói lần thứ hai."
Du Hoằng Vĩ trơ mắt nhìn kẻ còn chút máu trốn thoát, tức tối quay lại tuyến chính giúp Tiêu Nam dập đám lửa đang cháy.
Tiêu Nam đúng là có thực lực, kỹ năng dùng đao của anh ấy rất ổn, lại thêm Dương Vân Triệt yểm trợ bằng cung nên điểm số của ZMD tăng cực nhanh.
Hai phút sau, ZMD cuối cùng cũng tìm được cơ hội mở combat.
"Bên trái, đội kia hết kỹ năng rồi."
Dương Vân Triệt quan sát toàn cục: "Bọn họ đang rút, Tiêu Nam qua kéo lại chút, đừng cho chạy."
"Rõ!"
Dương Vân Triệt theo dõi đội địch còn tàn máu ở phía xa, điều phối đội mình áp sát. Vị trí anh đang đứng tầm nhìn hơi kém, không dễ để bắn nên anh nhảy xuống từ mái nhà và định đổi chỗ.
"Vút——"
Vừa mới di chuyển, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng xé gió chói tai!
Cảnh báo trong đầu Dương Vân Triệt lập tức réo vang. Anh không quay đầu lại mà bật nhảy lên không, tung xiềng móc ra, bám vào mái hiên cao phía trên rồi xoay người giữa không trung, phóng mũi tên về hướng sau với tốc độ cực nhanh!
"Keng!"
Mũi tên chưa kịp trúng đích đã bị một cây thương trong không trung gạt bay ra.
Dương Vân Triệt nhíu mày.
Khoảng cách gần như vậy, phát bắn này vốn gần như không thể trượt. Nhưng đối thủ phản ứng quá nhanh và gần như ngay lập tức chuyển từ thế công sang phòng thủ, phá tan mũi tên mà đáng ra phải trúng chắc.
Đúng là một đối thủ khó nhằn.
Anh chưa kịp bắn thêm phát nữa thì hình bóng của Tàng Ảnh trước mặt đột nhiên biến mất như tan vào trong bóng tối.
Dù biết đây chỉ là trò chơi nhưng vào khoảnh khắc đối phương biến mất, Dương Vân Triệt rõ ràng cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo phả tới.
Không phải ảo giác. Mà là cảm giác thật như bị rắn độc dõi theo, bị lưỡi dao kề sát cổ
Ánh mắt Dương Vân Triệt trầm xuống: "La Bạch Bạch, cẩn thận!"
"Gì ạ?"
La Bạch Bạch vừa nghe liền hơi khựng tay, chưa kịp hỏi thêm thì ngay giây sau phía sau lưng cậu ấy bỗng xuất hiện một bóng người, tay cầm thương dài lao ra như tia chớp!
Lưỡi thương xé gió mang theo tiếng rít sắc bén như một con rồng bạc vút lên từ biển, đâm thẳng về phía sau lưng La Bạch Bạch!
"Vãi thật!"
La Bạch Bạch bị Trần Tinh Nhiên đánh lén một nhát thương khiến giáp vỡ ngay tại chỗ mà sợ đến hồn bay phách tán. Cậu ấy quay đầu lại liền chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Trần Tinh Nhiên.
"Vèo ——"
Mũi tên của Dương Vân Triệt đuổi sát phía sau, mũi tên xoáy tròn mang theo sức mạnh cực lớn lao tới. Trần Tinh Nhiên nhận ra nguy hiểm, đầu thương khẽ nghiêng và để lại trên người La Bạch Bạch một vệt máu, sau đó lại biến mất vào bóng tối, biến mất khỏi tầm nhìn của anh.
Ngay khi Trần Tinh Nhiên vừa ra tay đã chiếm được ưu thế, Lộc Minh Dụ nhanh chóng dẫn theo Vệ Lục và Tề Thiệu đánh úp từ bên hông khiến Tiêu Nam và Du Hoằng Vĩ rơi vào thế bị vây.
Dương Vân Triệt cau mày nói: "Là Mãn Thiên Tinh."
La Bạch Bạch còn chưa hoàn hồn, vừa uống thuốc vừa nói: "Khi nào thì Mãn Thiên Tinh mạnh dữ vậy? Lộc Minh Dụ vừa rồi suýt nữa đâm chết em rồi!'"
Dương Vân Triệt hỏi lại: "Cậu chắc đó là Lộc Minh Dụ à?"
"Không phải á?" La Bạch Bạch sững người: "Chẳng lẽ là người mới vô Mãn Thiên Tinh?"
Đùa chắc? Cái kiểu thương pháp kinh khủng cùng thân pháp quỷ dị khó lường kia, sao mà là người mới được hả? Dù hiện tại không thấy bóng dáng người đó, La Bạch Bạch vẫn căng như dây đàn, sợ cậu đột ngột nhảy ra đâm thêm một nhát. Cảm giác bị kề dao vào cổ này còn đáng sợ hơn cả khi đối đầu với Lý Hạo Uyên.
"Giờ Mãn Thiên Tinh đã tới Hồn Thiên Thành, vận may quá tốt, vừa tới đã bắt được ZMD!"
Echo giải thích: "Tiêu Nam và Du Hoằng Vĩ đang đứng hơi xa nhau, bị Mãn Thiên Tinh chớp lấy cơ hội. Lộc Minh Dụ đã lên chính diện đấu đao rồi! La Bạch Bạch bị Trần Tinh Nhiên đánh lén một nhát khiến máu tụt nhanh lắm, đợt này ZMD gặp nguy hiểm thật rồi!"
Hạc Diệp nói: "Dương Vân Triệt vẫn ở trên cao, vừa bắn một mũi tên đẩy lùi Tề Thiệu bên cạnh Tiêu Nam, pha hỗ trợ này cực kỳ chuẩn giúp Tiêu Nam thở được một chút. Có vẻ ZMD muốn phản công... Ủa! Trần Tinh Nhiên lại xông lên rồi! Lần này cậu ấy nhắm vào Dương Vân Triệt ở trên cao!"
"Keng ——"
Ánh lạnh lóe lên, Trần Tinh Nhiên lại lần nữa nhảy ra từ trong bóng tối. Khoảng cách gần như vậy, Dương Vân Triệt gần như không kịp phản ứng mà vội giơ cung lên đỡ nhưng trong khoảnh khắc đã bị đầu thương của Trần Tinh Nhiên chặn lại. Ngay sau đó, mũi thương như rồng độc lao thẳng vào ngực Dương Vân Triệt!
【 Vãi, dữ quá! 】
【 Vân Thần có vẻ gặp nguy rồi 】
【 Không tới mức đó đâu, Vân Thần có kinh nghiệm dày mà, đối phó mấy đứa thích đánh lén kiểu này thì rành lắm 】
【 Gần như trận nào cũng có người muốn ám sát Vân Thần mà có mấy ai làm được đâu 】
【 Thằng người mới này đánh đúng là gắt thật, nhưng đấu trực diện với Vân Thần vẫn còn non lắm 】
Trong hình ảnh thi đấu, Dương Vân Triệt đang bị ép cực mạnh, trông như chỉ cần một chiêu nữa là ngã. Nhưng khán giả trên bình luận vẫn khá bình tĩnh vì dù sao bao nhiêu năm nay, trận nào mà Dương Vân Triệt chẳng bị người ta nhắm tới và lần nào anh cũng xoay chuyển được.
Chỉ có chính Dương Vân Triệt mới cảm nhận được áp lực khủng khiếp đang ập đến từ Trần Tinh Nhiên.
"Đang ——!"
Một cú quét ngang, cung gãy vang lên. Trần Tinh Nhiên mặt không đổi sắc, đầu thương xoay chuyển, quét sạch mũi tên vừa bắn tới, động tác trơn tru tới mức gần như không có độ trễ. Dù mũi tên mang lực đánh cực mạnh, cậu chỉ khựng lại nửa giây rồi bật người lên mái hiên, lại lao tới tấn công Dương Vân Triệt!
Vô Thường Câu Liêm!
Dương Vân Triệt không dám khinh suất, lập tức mở tuyệt chiêu. Tám sợi xích từ người anh bùng ra, quấn quanh bốn hướng. Khi Trần Tinh Nhiên vừa lao xuống, cơ thể cậu đột ngột nhấc cao và tránh khỏi mũi thương trong gang tấc.
Cảnh tượng này khiến cả bình luận lẫn khán giả đều thót tim, ai nấy đều đổ mồ hôi thay cho Dương Vân Triệt.
Dù hiện tại Trần Tinh Nhiên vẫn chưa học "Binh Khí Phổ", chưa nắm toàn bộ tiết tấu của trò chơi nhưng chỉ riêng kỹ năng đánh thương của cậu thôi đã không phải thứ mà Dương Vân Triệt có thể đối đầu trực diện.
Trần Tinh Nhiên không hề buông tha, đầu thương điểm nhẹ lên mái ngói, cả người vọt lên như chim én và lại lần nữa lao tới!
Dương Vân Triệt bung xích né tránh, vừa kéo giãn khoảng cách vừa liên tục bắn tên, từng mũi tên sáng lóe như tia chớp lao thẳng về phía Trần Tinh Nhiên —
Chiến cuộc phía chính diện ngày càng khốc liệt, Lộc Minh Dụ vẫn giữ vững thế công chuẩn xác, Tiêu Nam thì bị ép lùi liên tục nhưng khán giả lại không thể rời mắt khỏi hai người đang giao đấu phía trên.
Trần Tinh Nhiên như cái bóng bám chặt lấy Dương Vân Triệt, thương ảnh dày đặc như rừng và không cho anh thở lấy một giây. Dương Vân Triệt linh hoạt như chim yến, dùng xiềng xích bay qua những tòa nhà cổ, mũi tên lóe sáng như điện, mỗi phát đều chính xác đến rợn người cũng vừa đủ giữ chân Trần Tinh Nhiên. Hai người đuổi nhau giữa không trung như đang múa trên dây thép, khiến khán giả tim muốn rớt ra ngoài.
【 Vãi vãi vãi !!!! 】
【 Trận này đỉnh quá! Tim tôi sắp nhảy ra luôn rồi nè! 】
【 Vân Thần gặp đối thủ thật rồi 】
【 Không thoát nổi đâu, Trần Tinh Nhiên bám dai quá 】
【 Đến đội trưởng Lộc mà bị Vân Thần bắn cũng phải tìm chỗ núp, vậy mà Trần Tinh Nhiên dám dí sát mặt đánh luôn 】
【 Giờ lính mới mạnh tới mức này luôn à?? 】
Bình luận trên màn hình bắn điên cuồng, ai nấy đều không ngờ rằng Trần Tinh Nhiên lại tấn công dữ dội tới vậy. Dương Vân Triệt vốn đã có tiếng từ lâu, kỹ năng chiến đấu của anh trong Vận Mệnh khiến vô số tuyển thủ hàng đầu phải đau đầu, nhất là khi anh cầm Thiết Tác Liêm với khả năng kéo và khống chế cực mạnh, đến cả hai Vua Đấu Đao hiện tại cũng không dám đối mặt trực diện với cung tên của anh.
Nhưng Trần Tinh Nhiên lại dám.
Thân pháp của cậu cực kỳ mượt mà dù không có kỹ năng di chuyển nhiều đoạn như Thiết Tác Liêm nhưng chỉ dựa vào thao tác cá nhân, cậu có thể bước trên mái nhà, chạy dọc tường và thực hiện những pha di chuyển vượt tầm nhìn. Cây thương trong tay cậu như sống dậy, mỗi cú đâm, cú quét đều chuẩn đến đáng sợ, chặn kín toàn bộ đường rút lui của Dương Vân Triệt khiến anh không tìm nổi cơ hội phản công, cũng chẳng có thời gian để yểm trợ đồng đội từ xa.
Trước đây, khi hai người từng giao đấu ở Hồn Thiên Thành, Trần Tinh Nhiên thua. Dù không coi đó là đòn đánh nặng nề nhưng trận thua ấy lại khơi dậy tính hiếu thắng trong cậu. Là người từng luyện võ nhiều năm, sự kiêu ngạo trong xương cốt của Trần Tinh Nhiên không giấu nổi. Trong thời gian huấn luyện ở Mãn Thiên Tinh, ngoài việc tăng khả năng hiểu game và phối hợp đội, cậu còn dành riêng thời gian để nghiên cứu cách đối phó Dương Vân Triệt.
Lúc này, Dương Vân Triệt muốn lợi dụng địa hình để kéo giãn tiết tấu tấn công của Trần Tinh Nhiên và thậm chí dựa vào bảng hiệu, đèn lồng để phản công, gần như là chuyện không thể.
Tiêu Nam tuy được xem là cao thủ đấu đao trong Liên Minh nhưng vẫn kém hơn Lộc Minh Dụ một bậc. Không có sự yểm trợ tầm xa của Dương Vân Triệt, anh ấy nhanh chóng rơi vào thế yếu. Chính diện không có chút lợi thế nào, còn Dương Vân Triệt thì bị Trần Tinh Nhiên đè chặt mà hoàn toàn không mở nổi thế trận. Khi ZMD sắp bị Mãn Thiên Tinh nuốt gọn, đúng lúc đó một đội "khách không mời mà tới" từ Hồn Thiên Thành xuất hiện, xông vào khu vực nơi hai người đang giao chiến ác liệt.
"Tinh Nhiên, chú ý phía sau."
Lộc Minh Dụ nhanh chóng nhận ra nhóm người mới tới liền vội nhắc.
"Biết rồi."
Trần Tinh Nhiên đáp nhạt, mũi thương trong tay khẽ rung rồi đâm thẳng lên với tốc độ như tia chớp. Đường đi của thương uốn lượn khó đoán, vừa nhanh vừa mạnh khiến người ta không kịp nhìn ra hướng tấn công thật sự.
Cú này dữ dội đến kinh người, đúng là tuyệt chiêu "Dạ Xoa Tham Hải" của Trần Tinh Nhiên!
Dương Vân Triệt rùng mình, biết rõ cú thương này là đòn kết liễu mình. Toàn thân anh căng lên, chuỗi xiềng xích phía sau vang lên "xoảng xoảng", lao tới chắn trước mặt và định cản lại cú đâm đó.
"Ong ——!"
Âm thanh rền vang trên mái hiên khiến tất cả tuyển thủ đang đánh nhau phía dưới đều ngẩng đầu lên nhìn.
Chỉ thấy trên mái nhà là một chàng trai trẻ gầy nửa ngồi xổm, một tay vịn mái ngói, tay còn lại cầm cây thương dài bằng cả cơ thể. Cậu ngồi ở rìa mái, trông như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào nhưng tư thế vẫn cực kỳ vững vàng, khí thế sát phạt tràn ngập.
Đối diện, Dương Vân Triệt bị đánh bật ngược ra, chuỗi xích trước người bị cú va chạm mạnh hất tung tứ tán. Cảnh tượng như dừng lại trong khoảnh khắc, giữa bầu trời xanh có hai người nhìn nhau từ xa.
"Bằng!"
Phía sau vang lên tiếng súng của Điểu Súng. Trần Tinh Nhiên như có mắt sau lưng, nghiêng đầu tránh ngay phát đó, ánh mắt vẫn dõi theo Dương Vân Triệt cách đó không xa mà khẽ thở dài một tiếng đầy tiếc nuối.
Không giết được.
Đến như bóng ma và đi như cơn gió, Trần Tinh Nhiên hóa thành một vệt tối, biến mất vào trong bóng đổ dưới mái hiên. Nhìn đội hình Mãn Thiên Tinh rút lui, Dương Vân Triệt cũng khẽ thở phào.
Cú thương vừa rồi mang lực quá khủng khiếp. Từ trước tới nay, anh chưa từng gặp đối thủ nào đáng sợ như vậy. Rõ ràng là Trần Tinh Nhiên đã mạnh hơn rất nhiều so với lần giao đấu ở Hồn Thiên Thành. Tốc độ tiến bộ này khiến Dương Vân Triệt thấy rợn người.
Nếu không phải anh kịp thời tung tuyệt chiêu chặn lại thế công, đồng thời mượn lực để gỡ bỏ chiêu "Ám Kính" của Trần Tinh Nhiên thì chỉ cần chậm một nhịp, đầu anh có lẽ đã bị xuyên thủng rồi.
"Tiếc thật, TT.CAP từ bên ngoài đánh vào nên Mãn Thiên Tinh phải tạm lui, hai bên chưa có ai bị hạ."
Echo nói: "Nhưng màn giao đấu giữa Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt quá mãn nhãn."
【 Mị xỉu, k*ch th*ch quá đi 】
【 66666 】
【 Trần Tinh Nhiên là người mới á? 】
【 Nhìn vậy mà là người mới hả, cú thương vừa rồi ngầu muốn chết! 】
【 Lần đầu tiên thấy Vân Thần bị ép chạy tán loạn luôn, ghê thật 】
【 Là người đầu tiên dám đối đầu trực diện với cung tên của Vân Thần, mấy mũi tên đó cậu ấy né kiểu gì vậy? Phản xạ phải nói là thần tốc! 】
Màn so tài mãn nhãn giữa Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt khiến khán giả sôi sục. Ai nấy ban đầu còn nghĩ người mới sẽ sơ suất nhưng xem xong thì đều phải rút lại sự xem thường, thi nhau khen nức nở trên bình luận.
Dù không phải dân chuyên nhưng chỉ cần nhìn vài pha đối chiêu cũng thấy trình độ đấu thương của Trần Tinh Nhiên đã đạt đến mức cực cao, vừa có áp lực, vừa có tính trình diễn mạnh mẽ. Từng chiêu cực kỳ mượt, thân pháp gọn gàng, cách cậu mượn lực để bật tường và vượt mái ngói chẳng khác nào cảnh phim hành động.
**
"Mãn Thiên Tinh có người mới mạnh tới vậy á..."
Sau trận, La Bạch Bạch vẫn chưa hết run: "Ván hai cậu ấy lao vào chỗ em luôn. Mẹ nó, ngay cả Lý Hạo Uyên khi đánh em cũng chưa hung tới vậy đâu. Hai giây, đúng hai giây thôi, suýt nữa em bị đập nát!"
Tiêu Nam nhớ lại cảnh Trần Tinh Nhiên lao từ sườn vào đội hình ZMD ở ván hai, khẽ gật đầu: "Đúng là đáng sợ thật."
"Xì." Du Hoằng Vĩ bĩu môi: "Mấy cậu có phải đang phóng đại quá không vậy? Chẳng qua là người mới thôi mà, mạnh cỡ nào cũng không hơn được Lý Hạo Uyên hay Lộc Minh Dụ đâu."
"Còn mạnh hơn bọn họ."
"Cái gì?" Du Hoằng Vĩ trố mắt.
"Kỹ năng dùng thương của cậu ấy sắc bén hơn cả Lý Hạo Uyên và Lộc Minh Dụ."
Dương Vân Triệt nói lại rồi tiếp: "Và phong cách cũng khác hẳn những tuyển thủ khác, biến hóa cực nhiều, thao tác thì cực kỳ mượt... Tôi đoán tỉ lệ chỉnh động tác của cậu ấy chắc rất thấp."
Nói rồi anh bật cười khẽ: "Lộc Minh Dụ đúng là giành được món hời."
Nếu không bị Lộc Minh Dụ ký trước thì ZMD giờ có lẽ đã có thêm một át chủ bài rồi.
Lối đánh của Trần Tinh Nhiên cực kỳ phù hợp để kháng áp, với đội hình của Mãn Thiên Tinh thì chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Nhưng đồng thời ZMD lại đang thiếu đúng kiểu người như cậu, thiếu một tay đột kích áp sát toàn năng. Nghĩ vậy, Dương Vân Triệt không khỏi ghen tị với vận may của Mãn Thiên Tinh.
Dù chỉ là lính mới mùa này nhưng Trần Tinh Nhiên đã để lại trong lòng Dương Vân Triệt ấn tượng sâu sắc. Anh nhớ lại lần đầu gặp cậu dưới tán hoa anh đào ở Hồn Thiên Thành, khi chàng thiếu niên đó lạnh lùng giơ tay làm động tác cắt cổ từ xa với mình.
Kiêu ngạo, tự tin và khí thế ngút trời.
Khi vòng 1 của giải thường niên kết thúc, Dương Vân Triệt nghĩ rằng chắc phải đến vòng sau mới gặp lại Trần Tinh Nhiên, dù căn cứ của ZMD và Mãn Thiên Tinh khá gần nhưng hai đội hiếm khi chạm mặt ngoài thi đấu.
Ai ngờ, ngay ngày hôm sau anh lại gặp lại cậu ở bệnh viện.
Dương Vân Triệt cầm kết quả khám sức khỏe trên tay, vừa bước vào sảnh liền thấy một chàng trai trẻ đang ngồi cúi đầu xem điện thoại trên ghế chờ. Suýt nữa anh tưởng mình nhìn lầm.
Trần Tinh Nhiên ngồi một mình trên chiếc ghế xanh, mặc áo hoodie trắng đơn giản với quần jean, đội nón lưỡi trai che nửa mặt. Gương mặt hơi cúi, trông ngoan ngoãn lạ thường mat chẳng hề có chút sắc bén nào của kẻ vừa rồi còn điên cuồng tấn công trên sân. Sống mũi cao, môi mím nhẹ, đường nét hàm dưới rõ ràng khiến mấy cô y tá trẻ quanh đó đều len lén liếc nhìn về phía cậu.
Dương Vân Triệt nhìn cậu một lúc, xác định mình không nhìn lầm và đúng là Trần Tinh Nhiên thật. Anh còn đang suy nghĩ có nên đi chào một tiếng không thì Trần Tinh Nhiên bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.
Thôi thì bị thấy rồi, Dương Vân Triệt cũng thoải mái mà bước tới, đứng ngay trước mặt cậu.
Trần Tinh Nhiên cất điện thoại, lễ phép nói: "Chào đội trưởng Dương."
Giọng ngoan ngoãn, lễ độ, đúng dáng vẻ đàn em lễ phép.
Ừ ha, nhóc con còn có hai mặt nữa kìa.
Hôm qua lúc đuổi anh đây ráo riết trên sân đấu, trông cậu đâu có vẻ ngoan ngoãn như này đâu...
Trong lòng Dương Vân Triệt nghĩ vậy nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh hỏi: "Sao cậu lại ở bệnh viện?"
Trần Tinh Nhiên đáp thật thà:
"Em đến lấy kết quả khám."
"Bị bệnh à?"
Dương Vân Triệt hơi ngạc nhiên:
"Giờ vẫn đang trong mùa giải mà bị bệnh thì không hay lắm. Cậu đi một mình hả? Đội trưởng Lộc đâu? Không đi cùng à?"
"Anh ấy đang ở căn cứ." Trần Tinh Nhiên nói: "Cũng không phải bệnh gì đâu... Trước đây em có vài vấn đề nhỏ, đội trưởng Lộc từng đi cùng em kiểm tra rồi. Hôm nay chỉ đến lấy kết quả thôi."
"Chà, cái tên Lộc Minh Dụ này đúng là chẳng biết làm đội trưởng gì hết."
Dương Vân Triệt nhướn mày: "Sao lại để cậu đi một mình? Quá vô trách nhiệm rồi đó, lỡ dọc đường bị người ta bắt cóc thì sao? Bên đội ZMD của tôi thì khác nhé, nếu là La Bạch Bạch bị bệnh thì tôi nhất định không rời nửa bước. Dù sao ZMD cũng là một đội đoàn kết và ấm áp."
Nói xong, anh còn cố tình thêm một câu: "Hơn nữa đội tôi giàu, tiền ký hợp đồng cao hơn Mãn Thiên Tinh nhiều."
Trần Tinh Nhiên: "..."
Sao nghe có mùi mời chào trá hình vậy ta?
Cậu suýt bật cười. Vốn tưởng Dương Vân Triệt là kiểu người ít nói, nghiêm túc và phong cách như sấm chớp trên sân, ai ngờ ngoài đời lại có vẻ... nhiều chuyện và biết pha trò nữa chứ.
Trần Tinh Nhiên ho nhẹ một tiếng, đổi chủ đề: "Vậy còn đội trưởng Dương, anh đến bệnh viện làm gì?"
Dương Vân Triệt đang đứng, còn Trần Tinh Nhiên ngồi nên khi nói chuyện, cậu phải ngẩng lên nhìn anh. Từ góc độ của Dương Vân Triệt nhìn xuống, đôi mắt của Trần Tinh Nhiên trông càng to, ánh đèn bệnh viện phản chiếu khiến đôi con ngươi nhạt màu trông như màu hổ phách, sáng long lanh khiến anh bất giác liên tưởng đến một con thú nhỏ đang ôm trái thông.
... Hôm qua cái người thi đấu hăng máu đến mức khiến cả sân nín thở thật sự là cậu này á?
Dương Vân Triệt không khỏi nghi ngờ. Trước mắt là một chàng trai có khuôn mặt sáng, ngoan ngoãn, hoàn toàn chẳng thấy chút nào của sự dữ dội hôm qua.
Anh khẽ động tâm rồi khàn giọng đáp, vẻ mặt bỗng chốc đầy u buồn: "Tôi à... Haizz."
Trần Tinh Nhiên ngạc nhiên:
"Sao vậy?"
"Nếu cậu đã thấy rồi, tôi cũng không giấu nữa."
Dương Vân Triệt cúi đầu, tự cười với chính mình: "Nhiều năm thi đấu như vậy, thật ra cơ thể tôi... sớm không còn tốt nữa."
Trần Tinh Nhiên tròn mắt, không tin nổi: "Sao có thể được?"
"Khó tin đúng không?"
Dương Vân Triệt lắc đầu: "Lần đầu bác sĩ nói với tôi, tôi cũng không tin nổi."
"Vậy... đồng đội của anh biết chưa?"
"Họ à? Có thể biết cũng có thể không."
Dương Vân Triệt khẽ thở dài, giọng cô đơn: "Dù sao thì... tôi vẫn muốn cùng họ đánh hết mùa giải này. Đó là mong muốn lớn nhất của tôi."
Trần Tinh Nhiên nhìn nét mặt buồn buồn của anh, nghĩ đến chuyện anh vẫn cố gắng thi đấu dù sức khỏe không tốt mà bất giác thấy khâm phục và xúc động vô cùng.
"Đi ăn một bữa với tôi nhé?"
Nghe Dương Vân Triệt rủ, Trần Tinh Nhiên hơi bất ngờ: "Anh không phải về căn cứ à?"
"Mấy người La Bạch Bạch kéo nhau đi dạo phố rồi, tôi về cũng chẳng ai ở đó."
Dương Vân Triệt cười cười: "Coi như đi ăn cùng ông chú cô đơn đi."
Trần Tinh Nhiên bị anh chọc mà khóe môi khẽ cong, nghĩ một chút rồi nói: "Vậy... để tôi gọi cho đội trưởng Lộc đã."
Đúng là ngoan thật.
Dương Vân Triệt nhướn mày: "Nếu đội tôi mà có người nghe lời như cậu thì đỡ mệt biết bao."
Còn trẻ, giỏi có tiềm năng lại ngoan ngoãn lễ phép, kiểu gì cũng là mẫu tuyển thủ hoàn hảo khiến ai nhìn cũng muốn có.
Dương Vân Triệt càng nghĩ càng tiếc, một bông hoa trắng như vậy mà lại bị Lộc Minh Dụ hái mất rồi.
Trần Tinh Nhiên gọi cho Lộc Minh Dụ nói rằng mình đang ở cùng Dương Vân Triệt. Đầu dây bên kia hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì thêm, chỉ dặn vài câu cho cậu chú ý an toàn.
Chưa đến giờ cơm, hai người rời bệnh viện rồi ghé quán cà phê gần đó giết thời gian.
Từ khi vào đội Mãn Thiên Tinh, Trần Tinh Nhiên hầu như không ra ngoài mấy mà phần lớn thời gian đều luyện tập trong game. Với cậu, vẫn còn nhiều thứ phải học, từ cách hiểu trận đấu đến chiến thuật tổng thể đều còn kém xa so với các tuyển thủ kỳ cựu.
Cậu gọi một ly caramel latte, vốn nghĩ Dương Vân Triệt kiểu người chững chạc thì chắc thích cà phê đắng như Americano. Ai ngờ anh vừa gọi là hai ly to đùng, toàn đường và ngọt tới mức khiến Trần Tinh Nhiên phải tặc lưỡi.
Hai người tuy mới quen nhưng nói chuyện rất tự nhiên. Chủ đề xoay quanh game và đội tuyển nhưng không khí lại thoải mái hơn cậu tưởng, chẳng hề gượng gạo.
Dương Vân Triệt biết cách nói chuyện đúng chừng mực, vừa hài hước vừa dễ gần, chẳng có chút khoảng cách nào của một ngôi sao trong giới eSports khiến người đối diện cảm thấy cực kỳ dễ chịu.
"Cậu quen với nhịp thi đấu chưa?"
Anh bưng ly cà phê lên uống, tiện đổi đề tài.
"Hả?"
Trần Tinh Nhiên ngẩn người rồi đáp: "Cũng ổn ạ... Tuy có hơi khác tưởng tượng, tốc độ nhanh hơn nhiều nhưng lúc vào trận thì cũng dễ bắt nhịp."
"Với một người mới mà nói thì cậu chơi không giống người lần đầu lên sàn đâu."
Dương Vân Triệt cười: "Kỹ năng của cậu đủ để bù cho những chỗ thiếu khác. Cậu chỉ thiếu chút kinh nghiệm và thời gian thôi. Tôi thật sự mong một ngày được thấy cậu đứng trên sân khấu thế giới."
Đó là một lời khen rất cao. Nghe Dương Vân Triệt nói thật lòng như vậy, Trần Tinh Nhiên hơi ngượng mà đáp nhỏ: "Cảm ơn anh."
Dương Vân Triệt xoay xoay cái ly, định uống thêm thì mới phát hiện đã hết sạch nên bèn đứng dậy nói: "Tôi đi mua thêm, chờ chút nhé."
Trần Tinh Nhiên nhìn lại ly mình còn hơn nửa rồi nhìn sang hai ly to của Dương Vân Triệt đã trống trơn, lén nghĩ: đội trưởng Dương đúng là người mê đồ ngọt dữ luôn...
Đúng lúc ấy, ánh mắt cậu chợt dừng lại trên chỗ ngồi của Dương Vân Triệt có một tờ giấy.
Cậu tò mò cầm lên xem và phát hiện đó là tờ kết quả khám sức khỏe.
Ánh mắt vô thức liếc xuống...
"..."
"Chờ lâu không? Cậu—"
Dương Vân Triệt vừa quay lại, thấy tờ giấy trong tay Trần Tinh Nhiên thì theo phản xạ sờ túi áo mình, mặt cứng lại.
Xong rồi...
"Khụ khụ..."
Anh cố làm ra vẻ tự nhiên, giơ hai ngón tay kẹp tờ giấy từ tay Trần Tinh Nhiên, vừa nói vừa nhìn lên trần: "À, đó là kết quả của đội viên khác, tôi tiện cầm về luôn."
Trần Tinh Nhiên cúi mắt, nghiêm túc hỏi: "Trong ZMD còn ai tên Dương Vân Triệt à?"
Trên giấy ghi rõ rành rành cái tên kia mà...
Dương Vân Triệt: "..."
Không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.
Trần Tinh Nhiên vừa bực vừa buồn cười, hỏi: "Đội trưởng Dương, ngoài thi đấu chuyên nghiệp thì anh còn làm nghề phụ là diễn viên đúng không?"
Cái dáng vẻ đau thương, chịu đựng ở bệnh viện ban nãy đúng là đạt giải Oscar được rồi.
Dương Vân Triệt xấu hổ ho khan:
"Được rồi, tôi xin lỗi."
Trần Tinh Nhiên cũng không để bụng, chỉ là bây giờ đã hiểu thêm về vị đội trưởng này, miệng dẻo hay bịa nhưng thật ra tính cũng dễ thương.
Nhiều người trong giới eSports phải tiếp xúc lâu mới biết mặt thật của Dương Vân Triệt sau lớp vỏ lạnh lùng kia mà Trần Tinh Nhiên xem ra vừa mới "được khai sáng" sớm.
"Trong kết quả kiểm tra có ghi anh không được ăn đồ ngọt mà?"
Trần Tinh Nhiên liếc sang ly đồ uống trên tay anh.
Dương Vân Triệt theo phản xạ giấu ly ra sau: "Uống một chút thôi, không sao đâu..."
"...Cái này mà là một chút?"
Trần Tinh Nhiên cạn lời: "Không sao thì chắc giám đốc Phó cũng cần biết chút ha?"
"...Đừng nói với anh ấy."
Dương Vân Triệt mặt ỉu xìu: "Cậu nhẫn tâm vậy à, dù sao tôi cũng là tiền bối của cậu á."
Trần Tinh Nhiên cười, hỏi: "Vậy tiền bối lừa hậu bối thì không thấy có lỗi à?"
"Chỉ là đùa tí thôi mà."
Dương Vân Triệt chột dạ đáp.
Thật ra anh và Trần Tinh Nhiên chưa tiếp xúc nhiều mà Dương Vân Triệt cũng chỉ hay nói linh tinh với những người thân quen. Không hiểu sao ngay từ lúc gặp Trần Tinh Nhiên ở bệnh viện, nhìn cái dáng ngoan ngoãn, điềm tĩnh không hợp tuổi ấy, anh lại muốn trêu cậu một chút.
Ai ngờ... hơi quá tay.
Trên đường đi ăn, hai người đi ngang qua một quầy trò chơi bắn bóng. Trong khu trưng bày giải thưởng có một con sóc bông to tướng, Dương Vân Triệt nhìn có cỡ nào cũng thấy nó giống Trần Tinh Nhiên kỳ lạ.
Anh dừng bước, hỏi: "Muốn con thú bông kia không?"
"...Tôi là sinh viên rồi đó đội trưởng Dương ơi."
"Vẫn còn trẻ mà."
Dương Vân Triệt gật gù: "Vừa hợp với độ tuổi của cậu."
Trần Tinh Nhiên bất lực nói:
"Đừng có nói là anh định lấy thú bông để trừ tiền ăn đó nha?"
"Cũng không phải không được."
Dương Vân Triệt cười: "Cậu nhận thú bông của tôi thì coi như nể mặt nhưng nhớ đừng kể với Phó Châu nha."
Nói xong anh hứng khởi bước lên, cầm cây cung nhựa rồi tạo dáng cực nghiêm túc, trông cũng có phong thái "Thần Cung Vận Mệnh" ra trò.
Rõ ràng là chính anh muốn chơi còn gì...
Trần Tinh Nhiên nghĩ vậy nhưng nhìn tư thế của anh cũng thấy thú vị nên đứng xem.
Trong game, Dương Vân Triệt là thần xạ thủ trăm phát trăm trúng, vậy chắc ngoài đời cũng phải có kỹ năng kha khá chứ ha...
Ý nghĩ vừa lóe lên, trước mắt đã thấy anh buông tay.
"Phụt!"
Mũi tên nhựa rơi cái "bịch" xuống đất.
Trần Tinh Nhiên không nhịn được bật cười.
"Sai lầm thôi."
Dương Vân Triệt nghiêm mặt nói: "Cho tôi thêm cơ hội nữa."
Sự thật chứng minh, không phải ai cũng như Trần Tinh Nhiên là trong game lẫn ngoài đời đều có năng khiếu đánh nhau.
Vị "Thần Cung Vân Thần" trong Vận Mệnh, hóa ra ngoài đời lại là người bắn cung... lệch hẳn mục tiêu.
Trong ánh mắt trêu chọc của Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt bắn trận nào thua trận đó, dáng vẻ cao thủ ban đầu đã sớm tan biến sạch.
Cuối cùng sau một hồi cố gắng, rốt cuộc Dương Vân Triệt cũng bắn trúng được một quả bóng khiến nó phát ra tiếng nổ vang giòn giã.
Dương Vân Triệt đắc ý: "Thấy chưa?"
Trần Tinh Nhiên: "... Khoảng cách này cũng gần quá rồi đó."
Anh gần như dán luôn cây cung lên quả bóng.
Dương Vân Triệt nói như lẽ đương nhiên: "Cậu chỉ cần nói là trúng hay không trúng?"
Ông chủ quầy bên cạnh đen mặt: "Khách ơi... phải đứng ngoài vạch trắng mới tính."
"Để tôi làm cho."
Trần Tinh Nhiên bất lực thở dài, bỗng có cảm giác như đang dắt theo một đứa nhỏ ra ngoài chơi. Cậu thuận tay cầm lấy phi tiêu nhựa trên quầy, cổ tay khẽ xoay, Dương Vân Triệt còn chưa kịp nhìn rõ động tác thì đã nghe "bụp", quả bóng trên tường nổ tung.
"Ồ ghê đó."
Dương Vân Triệt nhướng mày, nhìn sang Trần Tinh Nhiên: "Ăn may à?"
Trần Tinh Nhiên hơi mỉm cười, tiếp tục cầm lên mấy cây phi tiêu khác, cổ tay khẽ rung...
"Bụp, bụp, bụp——"
Một lần trúng có thể gọi là may mắn nhưng lần nào cũng trúng thì không thể dùng may mắn để giải thích được.
Cuối cùng dưới ánh mắt "cậu đến đây phá chỗ tôi hả?" của ông chủ, Dương Vân Triệt nhận được một con sóc bông to gần nửa người rồi đưa ra cho Trần Tinh Nhiên: "Cho cậu."
Thật ra là tôi thắng mà...
Trần Tinh Nhiên cạn lời trong lòng nhưng vẫn nhận lấy: "Được rồi, coi như quà phong bì cảm ơn."
"Chuẩn quá đó, luyện qua rồi à?"
"Coi như vậy đi..."
"Thượng đế đóng một cánh cửa, nhất định sẽ mở ra một cửa sổ khác."
Dương Vân Triệt trêu: "Cậu xem tôi trong game bắn chuẩn cỡ đó, ra đời thật lại bắn không trúng nổi quả bóng, còn cậu thì ngược lại..."
Trần Tinh Nhiên: "..."
Dương Vân Triệt cười ha hả, Trần Tinh Nhiên ôm con thú bông lông xù trong tay cũng không nhịn được mà bật cười theo.
⸻
"Sao ra ngoài chơi lại mang theo luôn thú bông về vậy?"
Lộc Minh Dụ nhìn con sóc bông trong tay Trần Tinh Nhiên, ngạc nhiên hỏi.
"... Đội trưởng Dương cho."
"Không phải đang hối lộ cậu đó chứ?"
Lộc Minh Dụ trêu: "Để lần sau đấu với tên đó thì nương tay tí à?"
Trần Tinh Nhiên cười: "Tôi không để bị dắt mũi vậy đâu."
"Nói chứ, con thú này... nhìn cũng giống cậu dữ."
"Giống chỗ nào?"
"Chắc là... khí chất?"
Lộc Minh Dụ cười: "Đội trưởng Dương cũng dễ gần đúng không, hai người chơi vui không?"
Vui á?
Trần Tinh Nhiên nhớ lại dáng vẻ diễn sâu của Dương Vân Triệt trong bệnh viện rồi đến vẻ ngượng ngùng khi bị lật tẩy ở quán cà phê, thêm cái tính hay nói xàm... Cậu từng gặp nhiều tuyển thủ từ đồng đội ở Mãn Thiên Tinh đến các võ sư kiếp trước, chưa ai có kiểu tính cách như Dương Vân Triệt. Nhưng lạ là cậu không thấy khó chịu chút nào mà ngược lại còn thấy thoải mái, thậm chí hơi mong chờ lần gặp sau.
Trần Tinh Nhiên khẽ cong môi: "Ừ... vui."
⸻
Càng thi đấu, Trần Tinh Nhiên càng tỏa sáng ở Cúp Túc Mệnh, fan ngày càng đông và cũng trở thành đối thủ trọng điểm bị các đội khác nghiên cứu kỹ lưỡng.
Lộc Minh Dụ cũng nhận ra cậu tiến bộ nhanh chóng nên để phát huy tốt hơn khả năng cận chiến, y đề xuất Trần Tinh Nhiên thử "đổi vũ khí linh hoạt" trong trận đấu.
"Đổi vũ khí?"
"Đúng. Kiểu đấu này rất hợp với cậu."
Lộc Minh Dụ gật đầu: "Giống phong cách thương thuật của Dương Vân Triệt. So với việc chỉ dùng một món, cách này giúp cậu tận dụng được ưu thế, linh hoạt tùy trận và sức ép cận chiến cũng tăng thêm."
Trần Tinh Nhiên trước đây chưa nghĩ tới, bởi trong đầu vẫn mang tư duy của võ thuật cổ mà ở đó một món vũ khí dùng suốt trận. Nghe Lộc Minh Dụ nói, cậu suy nghĩ rồi gật đầu và thấy cũng có lý.
"Nếu nói về đổi vũ khí, có thể hỏi đội trưởng Dương."
"Tên đó là người giỏi nhất khoản đó."
⸻
"Muốn học thuật đổi vũ khí hả?"
Nghe lời đề nghị của Trần Tinh Nhiên, Dương Vân Triệt hơi ngạc nhiên rồi trêu: "Đội trưởng Lộc nghĩ gì mà lại kêu cậu đến học tôi? Học xong lỡ đấu với tôi thì sao?"
"..."
Trần Tinh Nhiên bất lực: "Nếu thấy phiền thì thôi..."
"Đừng mà."
Dương Vân Triệt kéo tay Trần Tinh Nhiên lại rồi nhướng mày: "Tôi trong mắt c** nh* mọn vậy à?"
Trần Tinh Nhiên gật đầu: "Ừ."
Dương Vân Triệt: "... Quá đáng nha."
Tuy không cùng đội, thậm chí còn là đối thủ trên sân nhưng giữa hai người lại có cảm giác quen thuộc kỳ lạ, tự nhiên như bạn lâu năm. Trần Tinh Nhiên thậm chí còn bắt đầu biết đùa lại anh.
"Dạy cậu cũng không phải không được."
Dương Vân Triệt nheo mắt: "Nói vài câu dễ nghe thử coi?"
"Ờ... kỹ năng của đội trưởng Dương rất cao, lối đánh thành thục nên tôi muốn học."
"Còn gì nữa?"
"... Đẹp trai?"
"Ừ, tiếp đi."
"Dí dỏm, vui tính và đáng tin cậy."
Trần Tinh Nhiên cố ý nói giọng nịnh hót.
"Tôi đồng ý với phần đó."
Dương Vân Triệt gật đầu: "Ngoài ra?"
Trần Tinh Nhiên bị anh làm cho cạn lời: "... Còn da mặt cũng dày."
"Ha ha ha ha..."
Dương Vân Triệt bật cười lớn, Trần Tinh Nhiên cũng bật cười theo.
"Sau này cười nhiều lên."
Dương Vân Triệt nhìn cậu, trêu chọc: "Cậu mới 18 đúng không? Ở tuổi này mà lúc nào cũng đăm chiêu thì già sớm lắm. Cười lên trông đẹp hơn nhiều, fan cũng thích kiểu đó."
Trần Tinh Nhiên khựng lại: "Tôi cau có lắm à?"
"Ông cụ non."
Dương Vân Triệt cười: "Nhưng giờ khá hơn lúc trước nhiều rồi."
Trước đây nụ cười của Trần Tinh Nhiên thường mang theo chút lịch sự và xa cách. Với người nhạy cảm như Dương Vân Triệt thì điều đó dễ nhận ra. Còn bây giờ, nụ cười của cậu tự nhiên và nhẹ nhõm hơn nhiều mà ngay cả bản thân Trần Tinh Nhiên cũng không nhận ra điều đó.
Sau lần gặp ở bệnh viện, họ vẫn âm thầm giữ liên lạc. Theo thời gian, khoảng cách giữa hai người dần biến mất. Trần Tinh Nhiên nhận ra mình không còn suốt ngày chìm trong ký ức kiếp trước nữa. Cảm giác xa cách và đứng ngoài cuộc ấy, dần tan biến dưới ảnh hưởng của Dương Vân Triệt.
Tuy anh nhiều chuyện, đôi khi hay bốc phét nhưng đúng là kiểu người khiến người khác dễ thấy thoải mái khi ở cạnh.
Thời gian sau đó ngoài giờ thi đấu, Trần Tinh Nhiên vẫn theo học kỹ thuật đổi vũ khí từ Dương Vân Triệt và trong một trận đấu chính thức, đã dùng "Binh Khí Phổ" khiến toàn trường phải trầm trồ và trở thành một trong ba cao thủ đỉnh cấp nhất ở server trong nước.
Qua bao lần tiếp xúc, họ vừa là đối thủ trên sàn đấu... lại vừa là những người bạn rất thân.
... Bạn à?
Khi Dương Vân Triệt một lần nữa nhìn thẳng vào lòng mình, anh nhận ra hình như bản thân không còn thấy thỏa mãn với hai chữ "bạn bè" nữa.
Không chỉ muốn làm bạn, cho dù là người bạn thân nhất, cũng khiến anh thấy chưa đủ vì anh muốn tiến thêm một bước nữa.
Mỗi lần sắp gặp Trần Tinh Nhiên, tâm trạng của Dương Vân Triệt luôn tốt hơn bình thường; trong lúc ở cạnh nhau, anh lại không kiềm được mà muốn đến gần hơn một chút.
Mỗi chi tiết trên người cậu đều có sức hút kỳ lạ với anh, cả mùi hương thanh mát, sạch sẽ như cỏ non thoảng quanh cậu khiến anh say mê đến mức không thoát ra nổi.
Ý nghĩ này... hình như đã chẳng còn dính dáng gì tới hai chữ "bạn bè" nữa.
Khi nghe tin Trần Tinh Nhiên phải làm phẫu thuật chỉnh sửa gen, trong lòng Dương Vân Triệt dấy lên một nỗi sợ hãi mãnh liệt mà ngay cả chính anh cũng không ngờ được cảm xúc ấy lại mạnh đến vậy.
"Chỉ là tiểu phẫu thôi mà."
Trước khi lên máy bay, Trần Tinh Nhiên nhìn Dương Vân Triệt cố tình đến tiễn mình mà vừa buồn cười vừa bất lực: "Anh nhìn tôi như tôi sắp không qua khỏi á. Đội trưởng Dương, anh có hơi xui xẻo quá không đó?"
"Xin lỗi..."
Dương Vân Triệt nhìn cậu, mím môi: "Tôi..."
Sau khi biết Trần Tinh Nhiên có bệnh, Dương Vân Triệt đã tra cứu không biết bao nhiêu tài liệu.
Anh biết với y học hiện nay, phẫu thuật gen gần như không có rủi ro đáng kể.
Nhưng dù khả năng thất bại chỉ là con số nhỏ đến mức có thể bỏ qua, chỉ cần nghĩ tới viễn cảnh ấy, Dương Vân Triệt đã không thể kiềm chế nỗi hoảng loạn và sợ hãi trong lòng mình.
"Tôi phải làm thủ tục lên máy bay rồi."
Trần Tinh Nhiên vẫy tay với anh: "Chờ tôi về rồi mình đi chơi tiếp."
Dương Vân Triệt mở miệng muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể đứng nhìn bóng lưng cậu khuất dần sau khúc rẽ trong sân bay.
Cảm giác trống rỗng, bực bội, tiếc nuối... từng đợt cảm xúc chồng chất khiến anh gần như phát điên.
Lúc này, anh cuối cùng cũng hiểu rõ là mình thật sự muốn điều gì.
Vì Trần Tinh Nhiên phải phẫu thuật nên ở vòng 3 giải đấu thường niên cậu ấy không thể lên sân, Mãn Thiên Tinh liền cho tuyển thủ dự bị đội 2 ra thi đấu thay.
Tuy dự bị này của Mãn Thiên Tinh có thực lực cũng không tệ, phối hợp với Lộc Minh Dụ và mọi người cũng khá ăn ý nhưng hắn không có kỹ năng đao pháp như Trần Tinh Nhiên nên trong trận đấu, khả năng khống chế nhịp độ của Mãn Thiên Tinh yếu hơn hẳn, lối đánh cũng không còn mạnh mẽ như hai vòng đầu.
Điều này với nhiều đội tuyển mà nói chính là một cơ hội để thở phào, dù sao ở hai vòng trước, bất kể là các đội mạnh hay đội tầm trung, khi đối mặt với khả năng đột phá của Trần Tinh Nhiên đều không tìm ra cách đối phó hiệu quả.
"Đội Băng Báo mấy ngày nay vui mừng lộ rõ luôn ha..."
La Bạch Bạch đang lướt Weibo, thấy tài khoản chính thức của Băng Báo đăng tin chúc mừng đội nhà lọt vào top 5, bên dưới là hàng loạt bình luận tung hô, cậu ấy không nhịn được mà nói:
"Chẳng phải chỉ được thêm vài điểm thôi à, làm như vừa đoạt chức vô địch á."
Tiêu Nam nói: "Vòng 3 này Băng Báo đúng là chơi rất khá, điểm cũng đuổi kịp kha khá rồi."
"Cũng chẳng phải vì Mãn Thiên Tinh kia không có ở đó à."
La Bạch Bạch bĩu môi: "Thôi Kiếm đúng là gặp thời, vòng trước gặp Mãn Thiên Tinh thì trận đầu đã bị đánh nát rồi, đợi đến khi Trần Tinh Nhiên quay lại xem ổng còn cười nổi không."
"Nếu Trần Tinh Nhiên quay lại, chẳng phải chúng ta cũng xui theo à?"
Tiêu Nam cười: "Vòng 3 thường niên, đội trưởng đánh nhàn nhã hẳn luôn, Lộc Minh Dụ làm đội trưởng mà cũng chẳng cần động tay."
Trước đây khi ZMD gặp Mãn Thiên Tinh thì rất nhiều lần bị Trần Tinh Nhiên bắt bài. Với người chơi tấn công tầm xa như Dương Vân Triệt, điều đáng sợ nhất chính là kiểu người có khả năng áp sát và giao chiến cực mạnh như Trần Tinh Nhiên, tốc độ ra chiêu nhanh khủng khiếp, chỉ cần va chạm trên chiến trường là Dương Vân Triệt liền đánh mất thế chủ động, khó phát huy được ưu thế của mình.
"Cũng đúng."
La Bạch Bạch nghĩ nghĩ, rồi nói: "Nhưng mà dạo này đội trưởng trông cũng chẳng vui vẻ gì hết á... Đội trưởng? Đội trưởng?"
"Gì vậy?"
La Bạch Bạch gọi hai tiếng Dương Vân Triệt mới nghe, anh hoàn hồn có chút ngạc nhiên.
"Đội trưởng, anh làm gì mà thất thần vậy?"
La Bạch Bạch nghi ngờ nói: "Dạo này anh không bình thường nha... Anh không tò mò khi nào Trần Tinh Nhiên bên Mãn Thiên Tinh quay lại à?"
Dương Vân Triệt im lặng một lát: "Chắc sắp rồi."
"Mùa này Mãn Thiên Tinh chơi mạnh như vậy, chắc chắn có liên quan đến Trần Tinh Nhiên, bên Mãn Thiên Tinh chắc chắn sẽ không để Trần Tinh Nhiên vắng mặt lâu đâu."
Tiêu Nam phân tích: "Chắc tầm mấy ngày nữa là quay lại rồi. Nghe nói hình như là bệnh di truyền? Chữa không khó, nhiều lắm một vòng là hồi phục."
"Cũng đúng ha."
La Bạch Bạch gật đầu: "Nhưng mà đang giữa mùa giải mà đi chữa bệnh, có phải hơi mạo hiểm không?"
"Cũng không thể nói vậy. Có bệnh trong người thì thi đấu chắc chắn bị ảnh hưởng nên chữa sớm vẫn hơn. Nếu tới lúc chung kết mà xảy ra vấn đề thì còn nghiêm trọng hơn nữa."
Dương Vân Triệt cúi đầu nhìn điện thoại khi nghe đến câu "Nếu xảy ra vấn đề thì càng nghiêm trọng hơn" thì ngón tay anh khựng lại trên màn hình.
Trên màn hình, dòng tin nhắn "Khi nào cậu quay lại?" vẫn chưa nhận được phản hồi mà tin ấy đã gửi từ một ngày trước.
Tính ra thì, giờ chắc phẫu thuật cũng xong rồi mà?
Biểu cảm thất thần gần như viết rõ trên mặt Dương Vân Triệt khiến các thành viên ZMD khác nhìn mà không hiểu gì nhưng cũng không nghĩ sâu xa, chỉ tưởng anh đang bận tâm chuyện chiến thuật thi đấu.
Ngay cả Phó Châu hiểu anh nhất cũng không ngờ rằng Dương Vân Triệt đang lo cho bệnh tình của người khác, hơn nữa người đó lại là thành viên đội đối thủ Mãn Thiên Tinh và cũng chính là đối thủ lớn nhất của anh trên sân.
Dương Vân Triệt thật sự rất muốn biết tình hình hiện tại của Trần Tinh Nhiên nhưng dù sao anh cũng không phải người của đội Mãn Thiên Tinh, muốn hỏi thì cách nhanh nhất và thẳng nhất là hỏi Lộc Minh Dụ.
Nhưng anh lấy thân phận gì để hỏi đây? Nếu là bình thường thì còn được, chứ đang giữa mùa giải mà đi dò hỏi thì nghe qua cũng hơi vượt giới hạn.
Vài ngày nay, Dương Vân Triệt lúc nào cũng nghĩ đến người đang ở bên kia đại dương ấy, đến mức ăn đồ ăn vặt cũng thấy chẳng ngon.
Anh thở dài rồi tiện tay mở Weibo.
Sau hai vòng thường, Trần Tinh Nhiên đã được đông đảo người chơi công nhận thực lực. Cái gọi là "ra mắt đã ở đỉnh cao" chính là nói cậu.
Rõ ràng chỉ là người mới nhưng phong độ trên sân còn vượt nhiều tuyển thủ kỳ cựu với kỹ năng cận chiến mạnh mẽ, thao tác đỉnh cao, khiến cậu nhanh chóng thu hút vô số người hâm mộ.
Giờ chẳng ai coi Trần Tinh Nhiên là lính mới nữa; cậu hoàn toàn là "ngựa đen" lớn nhất mùa Cúp Túc Mệnh lần này.
Thậm chí nhiều đội chuyên nghiệp cũng bắt đầu phân tích, nghiên cứu cách đối phó riêng với cậu, đặt Trần Tinh Nhiên ngang hàng với các tuyển thủ hàng đầu như Dương Vân Triệt, Lộc Minh Dụ, Lý Hạo Uyên.
Vì phải thay người ở vòng 3 nên điểm số của Mãn Thiên Tinh không tốt lắm, tạo cơ hội cho các đội khác vươn lên.
Fan của Mãn Thiên Tinh trên Weibo cũng đồng loạt cầu mong Trần Tinh Nhiên sớm trở lại "vá trời", coi cậu như cứu tinh thực thụ khác hẳn thái độ nghi ngờ ban đầu.
【 Bao giờ Nhiên Bảo mới về đây 】
【 Hình như cậu ấy qua nước ngoài, ở bệnh viện hàng đầu về gen đó, yên tâm đi chắc sớm quay lại thôi 】
【 Vòng 3 điểm tệ quá, anti lại trồi lên rồi, bực quá 】
【 Có Nhiên Bảo ở hai vòng trước, phụ trợ các đội khác khổ muốn chết, giờ cậu ấy nghỉ thì chắc họ mở tiệc ăn mừng luôn 】
【 Không thấy Nhiên Bảo vung đao trên sân, xem thi đấu chẳng còn hứng nữa 】
【 Ha ha ha, chắc vui nhất là Vân Thần rồi 】
【 Vân Thần: Cuối cùng cũng không ai bắt được tôi nữa, cho bắn quả pháo ăn mừng nhẹ nào 】
Dương Vân Triệt nhìn mấy bình luận cuối mà khẽ nhíu mày.
Nói mấy câu kiểu gì vậy?
Nhưng cũng chẳng trách người xem được, quan hệ giữa anh và Trần Tinh Nhiên tuy rất tốt nhưng với bên ngoài họ vẫn là đối thủ mà trên sân thì ai cũng vô tình hết.
Dù hai người thường xuyên đi ăn, đi chơi cùng nhau nhưng mỗi khi vào trận, Trần Tinh Nhiên lao tới tấn công anh vẫn chẳng bao giờ nương tay.
Trong mắt người ngoài, quan hệ của hai người này chắc chắn chẳng thể tốt được. Từ trước tới nay, sát thủ và cung thủ luôn là hai kẻ kình nhau và đối đầu sinh tử. Hai người bọn họ lên sân là đánh nhau căng như dây đàn, nhìn thế nào cũng giống kiểu "gặp là chém nhau", fan hai bên cũng thường xuyên vì chuyện này mà cãi nhau um trời.
Cái gì mà "đối thủ sinh tử" hả...
Bọn này thân nhau thật mà.
Toàn nói linh tinh.
Trong lòng Dương Vân Triệt bực bội, anh dứt khoát tắt Weibo, không thèm xem mấy bình luận đó nữa để khỏi tức thêm. Sau đó mở Wechat, nhìn khung chat với Trần Tinh Nhiên mà ngẩn người.
"Dạo này đội trưởng bị sao á..."
"Chắc tâm trạng không tốt hay là cậu đi hỏi thử?"
"Em không đi đâu..."
Cảm giác áp suất thấp từ người Dương Vân Triệt rõ đến mức người vô tư như La Bạch Bạch cũng nhận ra.
Cuối cùng qua thêm một ngày, Dương Vân Triệt cũng nhận được tin nhắn từ Trần Tinh Nhiên.
【 Xin lỗi mấy ngày nay làm phẫu thuật, điện thoại không ở bên người. 】
Vừa thấy tin nhắn sáng lên, Dương Vân Triệt liền bật dậy mở điện thoại, đọc xong câu đó liền thở phào, tiện tay quăng gói đồ ăn vặt qua một bên, hai tay cầm điện thoại nhắn liền mấy dòng.
【 Cậu thấy trong người sao rồi? 】
【 Rất ổn, mọi chuyện suôn sẻ. 】
【 Vậy thì tốt rồi... Khi nào về? 】
【 Hai hôm nữa quan sát thêm một chút, nếu không có vấn đề gì là có thể về. Vòng 4 sắp tới rồi, cũng không xa đâu. 】
【 Ừ. 】
【 Sao quan tâm tôi về sớm hay không vậy? Tôi không ở, chắc anh đánh thoải mái hơn mà? 】
Nhìn dòng tin ấy, Dương Vân Triệt khựng lại.
Anh đặt tay trên bàn phím, gõ vài chữ rồi lại xóa, do dự mất năm phút.
【 Không có. 】
【 Mau về đi. 】
【 Nhớ cậu. 】
Ba tin nhắn liên tiếp, mang theo đủ loại cảm xúc lẫn mấy ngày nhung nhớ, theo mạng gửi thẳng đến màn hình của Trần Tinh Nhiên.
Trần Tinh Nhiên nằm trên giường bệnh nhìn màn hình rồi cũng sững ra một lúc.
Hoàn toàn không giống phong cách nói chuyện của Dương Vân Triệt.
Cậu còn tưởng Dương Vân Triệt sẽ nói mấy câu đùa vui gì đó, ai ngờ lại là vài câu ngắn gọn, nghiêm túc và thậm chí có chút mờ ám.
Trần Tinh Nhiên nhìn điện thoại hồi lâu, không hiểu anh có ý gì nhưng khóe miệng lại không kìm được mà cong lên.
**
"Chào mừng đến với vòng 4 giải đấu thường niên!"
Trên bàn bình luận, giọng Echo và Hạc Diệp đầy nhiệt huyết vang lên.
"Ở vòng trước, các đội top đầu thể hiện sức mạnh khá cân bằng, nhưng đội đang dẫn đầu là Mãn Thiên Tinh thì có phần tụt phong độ."
"Đúng vậy, điều này chắc chắn có liên quan đến việc thay người. Thiếu đi tay đột kích mạnh như Trần Tinh Nhiên, chiến thuật của Mãn Thiên Tinh trở nên bảo thủ hơn. Tôi tin rằng cả fan lẫn khán giả đều đang rất mong chờ màn trở lại của tuyển thủ Trần Tinh Nhiên."
【 Trời ơi thật không, Trần Tinh Nhiên về rồi à? 】
【 Hình như đúng đó, hôm qua có người thấy cậu ấy ở sân bay! 】
【 Ha ha ha, mấy đội khác chắc mặt méo hết rồi! 】
【 Lại được xem Nhiên Bảo vung đao rồi!! Xông lên nào Nhiên Bảo! 】
【 Trần Tinh Nhiên mà về, Vân Thần toi rồi ha ha ha 】
Khi dáng người cao gầy của Trần Tinh Nhiên trong đồng phục Mãn Thiên Tinh bước ra sân, khán đài như nổ tung với tiếng hò reo.
Mức độ hoan nghênh này hoàn toàn không giống dành cho một người mới. Nhưng Trần Tinh Nhiên xứng đáng với phong thái sắc bén, dứt khoát và mạnh mẽ khiến ai xem cũng phải tâm phục.
Sau thời gian nghỉ vì phẫu thuật, khi trở lại sân cậu không hề có dấu hiệu chậm nhịp hay mệt mỏi.
Dáng người nhanh nhẹn, đao pháp gọn gàng, mỗi pha xử lý đều dứt khoát đến lạnh người.
Mỗi lần hạ gục đối thủ, mỗi khung hình, đều đang nói lên một điều:
Con ngựa đen khiến cả đấu trường chấn động đã trở lại!
"Vãi, Trần Tinh Nhiên lại nhắm vào em nữa rồi!"
Tiếng la hoảng của La Bạch Bạch vang lên, Trần Tinh Nhiên điều khiển Tàng Ảnh lao tới, ánh đao lóe lên khiến La Bạch Bạch nhớ ngay cảnh bị cậu ấy "bổ nát" ở hai vòng trước.
"Véo ——"
Mũi tên của Dương Vân Triệt bay tới kịp lúc đã đẩy lùi Trần Tinh Nhiên hai bước và cứu La Bạch Bạch một mạng.
Khi ánh mắt của Trần Tinh Nhiên hướng về phía mình, Dương Vân Triệt nhướng mày, trong mắt thấp thoáng nụ cười.
Khóe môi Trần Tinh Nhiên cũng cong lên, nói với Lộc Minh Dụ: "Hàng phía sau giao cho anh, tôi đi tìm Dương Vân Triệt."
"Ok."
Trần Tinh Nhiên ngừng truy đuổi La Bạch Bạch, từ xa giơ tay làm một động tác mang đầy ý thách thức về phía Dương Vân Triệt. Động tác quen thuộc ấy khiến Dương Vân Triệt bật cười, ngay giây sau bóng người Trần Tinh Nhiên đã hóa thành một làn khói mờ rồi biến mất khỏi tầm nhìn.
【 Cái động tác trêu chọc đó... 】
【 Rõ ràng Nhiên Bảo thấy Vân Thần là ngứa mắt luôn ha ha ha 】
【 Nhiên Bảo: Mấy tay cung thủ, chuẩn bị chết! 】
【 Hai người này nhìn chẳng hợp nhau tí nào luôn... 】
"Bốp ——"
Ánh đao từ sau ập tới, mượt mà và hoa lệ đến cực điểm. Dương Vân Triệt đã sớm chuẩn bị, anh lách người và phản kích bằng một mũi tên cực mạnh.
"Choang!"
Mũi tên và lưỡi đao va chạm, tia sáng lóe rực, trên Vạn Nguyên Đảo lúc hoàng hôn có hai bóng người lao vào nhau như hai ngọn lửa giữa trời đêm, vẽ nên những vệt sáng rực rỡ và đẹp đến nghẹt thở.
...
Vòng 4, nhờ Trần Tinh Nhiên trở lại nên các đội khác lại cảm nhận rõ áp lực từ đao pháp của cậu. Ai nấy vừa phục vừa bất lực, kiểu "rồi, lại tới nữa rồi".
Khi được phỏng vấn sau trận, MC hỏi: "Xin hỏi đội trưởng Dương, hôm nay thi đấu cảm giác thế nào?"
Dương Vân Triệt mỉm cười: "Tâm trạng tốt."
MC gật đầu mà cũng chẳng nghĩ gì nhiều, vì ZMD hôm nay quả thật đánh rất ổn, còn giữ thế trước sức ép của Mãn Thiên Tinh: "Vậy anh đánh giá thế nào về tuyển thủ người mới Trần Tinh Nhiên của Mãn Thiên Tinh?"
"Trần Tinh Nhiên à..."
Ánh mắt Dương Vân Triệt khẽ nhìn sang phía đối diện, nơi thiếu niên kia cũng đang được phỏng vấn. Đối mặt với ống kính, Trần Tinh Nhiên hơi lúng túng nhưng trên mặt lại chẳng hề có vẻ căng thẳng. Dương Vân Triệt khẽ cười: "Ừm... Là một đối thủ rất mạnh."
Một đánh giá đơn giản nhưng rất cao. MC tiếp tục hỏi: "Vân Thần và Trần Tinh Nhiên ngoài đời có quen biết không? Hai người đều có phong cách thi đấu nổi bật, cũng đã giao đấu nhiều lần, chắc quan hệ cũng khá tốt ha?"
Dương Vân Triệt gật đầu, định nói gì đó nhưng chợt dừng lại, giọng nhỏ đi: "Ừm... Không hẳn là bạn."
Mà là...
Chưa kịp nói hết câu, MC đã rút micro lại rồi gật đầu: "Hiểu rồi, cảm ơn Vân Thần đã nhận phỏng vấn."
Dương Vân Triệt: "..."
Ít nhất cũng để tôi nói hết câu chứ.
Khán giả nghe vậy cũng không ngạc nhiên.
【 Hai người đó kiểu vua gặp vua, bình thường thôi 】
【 Dù sao cũng là hai đội đối đầu mà, Mãn Thiên Tinh với ZMD mùa trước đánh nảy lửa rồi 】
【 Tưởng quan hệ họ xấu, ai ngờ còn tệ hơn tưởng tượng 】
【 Đúng vậy, phỏng vấn mà chỉ nói "không phải bạn", lạnh lùng ghê 】
Sau buổi phỏng vấn, giữa hai nhóm fan của Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt lại dậy sóng.
Hai người đối đầu gay gắt trên sân, fan hai bên vốn đã chẳng ưa gì nhau nên giờ càng cãi nhau to hơn.
【 Làm giá dữ vậy tiền bối? 】
【 Dù sao cũng đang phỏng vấn, nói vậy làm mất mặt dữ luôn 】
【 Bị Trần Tinh Nhiên giết nhiều lần nên cay à? 】
【 Fan Trần Tinh Nhiên thôi đi, Vân Thần nhà tôi không thèm đâu 】
【 Tôi nghĩ xác suất Trần Tinh Nhiên "giết" được Dương Vân Triệt là thấp nhất, cũng bị phản công mấy lần rồi mà 】
【 Xin lỗi nha, Nhiên Bảo nhà tôi chỉ là lính mới thôi, vậy mà vẫn có thể chém nát vị tiền bối lớn đó, ngại ghê á chớ 】
【 Giọng mỉa gì vậy hả? 】
Một người là quán quân thế giới kỳ cựu, một người là ngựa đen mới ra mắt, phong cách vốn đối lập nên việc fan hai bên đánh nhau là điều dễ hiểu.
Dần dần mối quan hệ giữa hai bên đóng băng hoàn toàn là kiểu "vua không gặp vua".
Cùng lúc đó, một nhóm nhỏ fan lại bí mật lập hội riêng rồi lặng lẽ ghép cặp hai người này.
**
"Không phải bạn à?"
Trần Tinh Nhiên cười như không cười nhìn Dương Vân Triệt: "Tổn thương ghê."
Dương Vân Triệt hơi ngại: "Không phải ý đó..."
"Tôi biết."
Thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, Trần Tinh Nhiên bật cười: "Làm gì mà căng vậy, tôi có chửi đâu."
"Sợ cậu hiểu lầm thôi..."
Dương Vân Triệt nói khẽ: "Tôi mới nói được nửa câu thì họ rút micro mất rồi... Cắt ngang khiến tôi không kịp nói hết."
"Không phải bạn thì là gì?"
Trần Tinh Nhiên tò mò: "Nửa câu sau là gì?"
"Muốn nghe à?"
"Tất nhiên rồi."
Trần Tinh Nhiên cười: "Muốn biết tôi trong lòng anh là gì, không phải bạn, vậy là đối thủ? Hay là gì khác?"
"Không phải."
Dương Vân Triệt lắc đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt màu hổ phách của cậu rồi môi mấp máy.
Tim anh đập dồn dập, mạnh đến mức như sắp bật ra khỏi lồng ngực.
"Vậy là gì?"
"Tôi..."
Giọng anh khàn đến chính anh cũng giật mình, trong đầu quay loạn cả lên, nghĩ đủ kiểu nói, đủ cách từ chối hay tránh né nhưng cuối cùng lại chẳng nói nổi.
Trần Tinh Nhiên nghiêng người lại gần, đôi mắt không rời khỏi anh: "Là gì?"
Dương Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt cậu, trong lòng chỉ nghĩ thôi kệ.
Anh nhắm mắt, hít sâu rồi nói khẽ:
"Là người tôi thích."
Trần Tinh Nhiên khựng lại.
"Không phải bạn mà là người tôi thích."
Lời vừa nói ra, Dương Vân Triệt chẳng buồn quan tâm mà nói tiếp:
"Cũng không muốn làm bạn, nếu có thể tôi muốn làm người yêu của cậu, bạn trai cậu. Có thể cậu sẽ thấy tôi hơi đường đột nhưng tôi thật sự thích cậu! Nếu cậu không thể chấp nhận thì cũng không sao, chúng ta có thể tiếp tục ở bên nhau thêm một thời gian nữa. Nếu cậu cảm thấy..."
"Ừm."
Trần Tinh Nhiên mỉm cười, ngắt lời anh: "Được mà."
"...Nếu cậu cảm thấy không thích thì tôi sẽ cố gắng... Gì hả?"
Dương Vân Triệt đang nói giữa chừng thì khựng lại, ngẩn người: "Cậu vừa nói... được? Là 'được' thật á?"
"Ừ."
Trần Tinh Nhiên chớp mắt: "Tôi cũng tò mò không biết yêu là cảm giác ra sao."
Dương Vân Triệt cảm thấy như mình nổ tung ngay tại chỗ.
**
Trong giới game chuyên nghiệp, chuyện Trần Tinh Nhiên và Dương Vân Triệt không hợp nhau là điều ai cũng biết.
Trên sân đấu họ luôn đối đầu, dưới sân thì fan hai bên cãi nhau không dứt. Hai đội của họ lại còn là kình địch nên chẳng ai tin hai người này có thể ở chung mà không đánh nhau.
Video hai người đối đầu, đoạn phỏng vấn hay ánh mắt họ trao nhau trong phòng nghỉ... đều bị fan cắt lại, dùng làm bằng chứng cho "quan hệ không tốt".
Ngay cả đồng đội trong hai đội Mãn Thiên Tinh và ZMD cũng tin như vậy.
Mỗi lần tuyển thủ tụ tập, hai người đều không đến và ai cũng nghĩ là do họ không muốn gặp mặt.
Nhưng thật ra đúng lúc đó, hai người lại đang lén ở bên nhau, thân mật đến dính nhau không rời.
Hiểu lầm ấy kéo dài mãi, cho đến khi trận chung kết trong nước kết thúc, Mãn Thiên Tinh giành chức vô địch vào đêm hôm đó.
"Đội trưởng lại mất tích à?"
La Bạch Bạch thắc mắc: "Vừa nhận thưởng xong, sắp đến trận All-Star rồi, sao lại không thấy đâu?"
"Không biết, chắc ra ngoài hít gió."
Tiêu Nam nhìn quanh: "Trần Tinh Nhiên cũng không thấy."
"Một lát nữa nhớ gọi em một tiếng, em đi vệ sinh chút."
La Bạch Bạch vừa nói vừa đi ra khỏi khán đài, bước về phía phòng vệ sinh.
"Ừm, không giành được quán quân thì hơi tiếc thật, chỉ thiếu chút nữa thôi."
Vừa đi, La Bạch Bạch vừa nói chuyện điện thoại với giọng đầy tiếc nuối: "Không còn cách nào khác, ván cuối Trần Tinh Nhiên quá khủng, một mình cân ba, đáng ra tụi tôi có thể thắng rồi, vậy mà bị cậu ấy lật ngược. Chắc đội trưởng tức lắm... Cảm xúc trên sóng thì không thấy rõ đâu, ủa chứ mấy bạn cũng biết quan hệ của họ mà, hồi cuối trận Trần Tinh Nhiên chém chết đội trưởng, ảnh im luôn mà không nói nổi... Ủa, gì vậy?"
Vừa đi vừa nói, La Bạch Bạch đột nhiên khựng lại giữa hành lang.
Cậu ấy nghe thấy giọng Dương Vân Triệt?
Không chỉ vậy, còn có giọng một người khác rất quen.
Cậu ấy nghi hoặc tiến lại gần...
"Ưm... Đừng."
"Đừng gì?"
"Đừng hôn..."
"Bây giờ mới biết xin tha? Lúc nãy thi đấu không phải tàn nhẫn lắm à..."
"Anh đang trả thù em đó hả..."
"Anh nào dám."
Dương Vân Triệt khẽ dụi trán vào trán Trần Tinh Nhiên: "Trên sân đấu thắng không nổi em, chẳng lẽ không cho anh gỡ lại chút thể diện riêng tư à?"
"Riêng tư cỡ nào thì anh cũng không thắng nổi em đâu."
Trần Tinh Nhiên đỏ tai, tránh ánh mắt anh: "Anh vẫn yếu hơn em."
"Biết rồi, em mạnh lắm."
Dương Vân Triệt chớp mắt:
"Đánh tay đôi thua nhưng đấu miệng chắc vẫn có cửa thắng ha?"
"Đấu miệng gì..."
"Chính là kiểu này nè."
Dương Vân Triệt cười, giọng trầm khàn: "Tất nhiên, nếu em muốn 'đấu' ở khía cạnh khác thì anh cũng không ngại."
"Sắp đến trận All-Star rồi, anh..."
"Anh sao?"
Dương Vân Triệt ghé sát, thấp giọng:
"Còn hơi sức nói chuyện nữa à? Xem ra vẫn dư năng lượng lắm."
Trần Tinh Nhiên không trả lời, chỉ liếc qua vai anh nhìn ra sau.
Nhận ra ánh mắt khác thường, Dương Vân Triệt quay lại theo bản năng.
La Bạch Bạch: "..."
"Em... em không cố ý..."
La Bạch Bạch hoảng hốt cực độ.
Tại sao lại để ông đây bắt gặp cảnh này hả...
Ủa? Sao mình còn nói được vậy?
"Hư."
Đối mặt với đồng đội mình, Dương Vân Triệt lại chẳng hoảng bằng Trần Tinh Nhiên. Anh giơ một ngón tay, ra dấu:
"Không được lộ ra ngoài."
La Bạch Bạch tuyệt vọng chỉ vào điện thoại của mình.
"Em... em đang livestream..."
Dương Vân Triệt và Trần Tinh Nhiên cùng lúc đờ người ra:
"..."
La Bạch Bạch run run xoay điện thoại lại. Màn hình đã đầy kín bình luận, chiếc điện thoại cao cấp cũng không chịu nổi lượng tin nhắn tràn ngập.
【??】
【???】
【????】
【???????】